ợt pháo hoa bay lên sáng
rực quanh hồ, cô lái xe đến gần. Rất nhiều người đang tập trung bên chiếc cầu
gỗ, Hứa Mạn cũng ở trong đó, tiếng hò reo và cười nói vui vẻ pha lẫn với tiếng
pháo rộn ràng vọng tới tai cô.
Tạ Nam không hòa vào đám người ấy mà lặng lẽ dựa vào
thành xe quan sát. Niềm vui của họ thật đáng ngưỡngmộ, dường như cô đã quên mất
lần cuối cùng mình vui là khi nào rồi.
Ba người Vu Mục Thành, Lưu Kính Quần và Tần Đào cùng
quay về tiểu khu. Lần này Tần Đào về nước nhân dịp Giáng sinh. Nhà anh ở một
huyện trong tỉnh này, anh đã về thăm người thân, giờ quay lại thành phố để thăm
cô và các bạn học cũ của mình. Mấy ngày gần đây, cô của anh đã thu xếp lịch gặp
mặt kín mít, còn thay anh ghi tên trong Đại hội Nhân Duyên ngày mai. Khi ba
người đang ăn tối, nghe thấy tin này, Vu Mục Thành và Lưu Kính Quần đều buông
đũa xuống cười lớn, họ cười mãi khiến anh chàng tội nghiệp Tần Đào đỏ ửng đôi
tai.
“Các cậu thật là, chẳng chu đáo chút nào, không thèm
giúp tớ giải nguy lại còn đồng thanh cười. Kính Quần đã lấy được một bác sĩ tài
sắc vẹn toàn, Mục Thành cũng đào hoa không kém, chỉ mình tớ là đơn thân độc mã
nơi đất khách quê người thôi, quả thật cô đơn lắm đấy.”
“Tớ làm gì có nguồn nào mà khai thác, những cô gái bên
thị trường bọn tớ, cô nào cũng miệng lưỡi sắc ngọt, không phù hợp với yêu cầu
hiền thục đảm đang của cậu”, Lưu Kính Quần cười nói tiếp: “Tớ đã nói với Hứa Mạn
rồi, cô ấy sẽ để ý đám bạn học và đồng nghiệp của cô ấy cho cậu, thế đã đủ chân
thành chưa? Đường đường là một Thạc sỹ Tài chính của Đại học Columbia, thành
viênchuyên nghiệp ở phố Wall, cậu mà tham gia Đại hội Nhân Duyên thì chẳng khác
nào hoa sen trong giếng ngọc, muốn tìm tiên nữ đâu phải chuyện khó”.
Mấy hôm nay theo sự sắp xếp của cô mình, Tần Đào đã
gặp không ít người đẹp, mắt cũng hoa cả lên rồi, lúc này anh chỉ biết cười khổ
mà đáp lời: “Con gái thời nay thẳng thắn và thực tế quá, họ thích cái mác du
học hơn là thích tớ, có cô còn hỏi thẳng mức thu nhập của tớ nữa chứ, nói chung
tớ chưa tiêu hóa được kiểu đó”.
“Cậu đừng để ý quá chuyện ấy, điều kiện cá nhân chính
là một phần của cậu”, Vu Mục Thành chậm rãi nói: “Những người đã trưởng thành
khi tiếp xúc với nhau đương nhiên phải nghiên cứu xem điều kiện của đối phương
có hợp với mình hay không, dĩ nhiên cậu cũng không thể không có yêu cầu nào với
các cô gái được, trừ khi là tiếng sét ái tình, lại càng không thể giả vờ như
một người chẳng có gì để thử thách người khác, làm thế thật quá ngây thơ. Theo
tớ, cảm giác giữa hai người là quan trọng nhất”.
“Mục Thành nói rất đúng, cậu nghỉ phép có mấy ngày, cứ
tiếp xúc, cảm thấy phù hợp thì tiếp tục tiến lên, còn Đại hội Nhân Duyên đương
nhiên phải đi mới biết được, biết đâu mối nhân duyên của cậu ở đó thì sao?” Ăn
cơm và ngồi tán gẫu một lúc lâu, ba người mới lái xe về tiểu khu. Tần Đào không
muốn làm phiền cô mình nên ở nhờ nhà Vu Mục Thành.
Vừa về đến tiểu khu, họ đã nhìn thấy những chùm pháo
hoa từ xa, Vu Mục Thành nói: “Hứa Mạn nhà cậu thật biết cách chơi đấy”.
“Chính thế, cho nên tớ mới nói dù gì cô ấy vẫn là một
đứa trẻ”, vừa nhắc tới bà xã, khóe miệng Lưu Kính Quần đã nở nụ cười yêu
thương, khiến Tần Đào ở bên cạnh không khỏi ngưỡng mộ.
Vu Mục Thành lái xe tới bên hồ, anh nhìn thấy Tạ Nam
đang một mình tựa vào chiếc Citroen. Cô mặc áo khoác lông vũ màu đỏ, hai tay
cho vào túi áo, khuôn mặt nghiêng nghiêng nhìn ngắm bầu trời. Dưới ánh sáng của
pháo hoa, nét mặt cô sáng lên thật xinh đẹp, thần thái sinh động khác thường,
nhưng lại có phần ảm đạm. Ánh mắt Vu Mục Thành bị cuốn theo nó.
Tần Đào và Lưu Kính Quần nhanh chóng hòa vào đám người
đang nô nức bên hồ, còn Vu Mục Thành đi về phía Tạ Nam, nói: “Xin chào!”.
Tạ Nam quay đầu mỉm cười: “Chào anh!”.
“Sao cô không qua đó chơi với mọi người?” “Tôi vừa đi
làm về, đứng đây xem cũng rất thú vị.”
Vu Mục Thành cũng ngẩng đầu nhìn về phía những tràng
áo hoa nổ rộn rã trên bầu trời, nói: “Lúc nhỏ tôi chỉ mong tới Tết, nhưng Tết
ngày xưa nhiều nhất cũng chỉ được đốt pháo mà thôi”.
“Tôi thích cái không khí khi Tết đến, cả nhà quây quần
vui vẻ bên nhau, tất cả những phiền muộn đều được dẹp sang một bên.”
Vu Mục Thành cảm thấy vui bởi chút ngây thơ trẻ con
bất chợt thoáng qua trên khuôn mặt cô lúc này, anh hỏi: “Cô có nhiều chuyện
buồn lắm sao?”.
“Cũng nhiều”, Tạ Nam cười: “Dường như con người càng
lớn, nỗi buồn sẽ càng nhiều hơn, tôi lại là người hay nghĩ ngợi, có lúc tự gây
phiền phức cho mình”.
“Nhưng tôi lại thấy nụ cười của cô dường như rất vô
tư.”
“Bởi vì tôi đã nghĩ rồi, để ý quá đến những điều đó
cũng chẳng ích gì, còn có thể tồi tệ hơn nữa không?”, Tạ Nam quay đầu nhìn anh,
nói tiếp: “Đừng nói với tôi rằng không có tồi tệ nhất mà chỉ có tồi tệ hơn
nhé”.
“Không đâu, tôi luôn lạc quan”, Vu Mục Thành tỏ ra rất
thành thực. Tạ Nam xoa hai tay vào nhau hít hà: “Lạnh quá, tôi về nhà trước
đây, chúc anh năm mới vui vẻ!”.
“Chúc cô năm mới vui vẻ, tạm biệt!”
Vu Mục Thành mỉm cười tạm biệt, trong lòng thật sự hy
vọng được g