àn về lịch trình mấy ngày Tết nhé”.
“Chà, em đã có dự định riêng rồi, về nhà.” Ngày kia là
ba mươi Tết, Tạ Nam chỉ phải đi làm nửa ngày, cô sớm đã có kế hoạch lái xe về
nhà cho kịp bữa cơm đoàn viên, lúc này cô hết sức cảnh giác, chỉ sợ Vu Mục
Thành lại nghĩ ra trò gì.
“Anh cũng phải về nhà.” Trước kia, khi hai người tự
giới thiệu lúc mới quen, Vu Mục Thành biết nhà Tạ Nam ởmột thành phố trong
tỉnh, đồng thời Tạ Nam cũng biết quê Vu Mục Thành ở mãi Sơn Đông, hiện giờ cả
nhà sống ở Hàng Châu, “Có điều anh định đến Hải Nam vài ngày bắt đầu từ mùng
Hai, chúng ta cùng đi nhé, anh bảo thư ký đặt vé cho em rồi”.
Mùa đông ở Hải Nam lạnh và kéo dài. Ánh nắng với bãi
cát nơi ấy thật hấp dẫn, nhưng cô không dám đồng ý. Cô vẫn chưa xác định với Vu
Mục Thành, nếu phát hiện ra cô vừa có bạn trai chưa bao lâu đã vội đi du lịch
cùng nhau, chắc mẹ cô sẽ phát điên lên mất, cô nói: “Em không đi đâu, anh chơi
vui vẻ nhé”.
“Em không đi thì anh vui làm sao được? Đi đi, ba ngày
thôi, chỉ có hai chúng ta.”
Tạ Nam hiểu đi cùng anh có nghĩa là gì, cô cũng không
phải người bảo thủ, nhưng vẫnó chút vội vàng. Cô cần thêm thời gian để suy
nghĩ, nên nói với anh: “Không được, ở nhà rất nhiều việc”.
Vu Mục Thành cũng không muốn ép cô, nói: “Được, mai
anh đi ăn cơm cùng nhân viên, có thể sẽ về muộn, em tự thu xếp nhé”.
Tạ Nam gật đầu, lần đầu tiên cô cảm thấy tiếp xúc với
Vu Mục Thành cũng không tệ. Anh lên kế hoạch rõ ràng cho mọi việc, nhưng không
hề cố chấp, thậm chí còn dễthương lượng, có một người yêu như thế cũng không
tồi chút nào.
“Em đi tắm trước đây.”
“ừ, anh cũng phải xem một số giấy tờ nữa, em nghỉ sớm
đi.”
Tắm xong, rút kinh nghiệm lần trước, Tạ Nam giặt luôn
quần áo lót của mình. Thế nhưng, khi mang ra phơi cô lại thấy khó, chẳng nhẽ cứ
tự nhiên mà phơi quần áo lót ở nhà một người đàn ông ư, điều này hoàn toàn nằm
ngoài quy tắc của cô. Cô ngại ngùng đi về phía Bắc ban công, phát hiện thấy ban
công rất tối, thật thích hợp cho việc phơi đồ lót. Bộ quần áo lót cô thay hôm
đầu tiên được giặt cùng với quần áo của Vu Mục Thành, đang bay phất phơ theo
gió trên giá. Cô vội vàng thu quần áo khô lại, phơi đồ vừa giặt lên, đồng thời
nhìn ra xung quanh, tiểu khu lạnh lẽo và tĩnh lặng, những bóng đèn đường rọi
xuống ánh sáng màu vàng nhạt, thi thoảng lại có chiếc xe đi vào bãi đỗ xe. Cô
nghĩ, chắc chẳng ai chú ý đến việc ngôi nhà của một người đàn ông đột nhiên lại
treo quần áo lót phụ nữ thế này đâu.
Suy nghĩ ấy vụt qua trong đầu khiến Tạ Nam thấy hơi
buồn cười. Cơn gió lạnh thấu xương chợt ào tới, cô vội vàng về phòng khách,
ngồi trên sofa, gấp quần áo gọngàng rồi để trên ghế, sau đó lấy điện thoại
trong túi da để trên bàn ra tắt máy. Chuẩn bị đi ngủ, cô bồng nhìn thấy hai tấm
thẻ, hai chiếc chìa khóa cửa giống hệt nhau nằm ngay ngắn trên bàn.
Tạ Nam chợt giật mình nhận ra, chỉ trong thời gian
ngắn như vậy dường như mình đã ở cùng một người đàn ông khác.
Một buổi đầu xuân của bảy năm trước, trong cái lạnh
cắt da cắt thịt, Hạng Tân Dương đưa Tạ Nam tới khu nhà đang thi công gần hồ ở
vùng ngoại ô, cô hoang mang hỏi anh: “Ồn ào thế này có gì để xem, lại lạnh
nữa”.
Hạng Tân Dương phấn khích nói: “Ở đây có một phần do
công ty xây dựng nhà anh thi công, anh vừa đến đã thích rồi, khung cảnh và quy
hoạch tốt”. Sau đó, anh lấy sơ đồ ra chỉ cho cô xem: “Em nhìn này, anh thích
nhất ngôi nhà ấy, ba phòng ngủ hai phòng khách, thoáng và đón ánh mặt trời,
thiết kế tiện dụng, lại có một khu vườn không hề nhỏ chút nào nhé”.
Tạ Nam vẫn chưa định mua nhà à?”.
“Đúng, anh muốn mua. Anh vẫn thích một căn nhà có vườn
hoa cây cảnh, nhưng tiếc là khả năng của anh bây giờ không mua nổi biệt thự.”
Hạng Tân Dương chỉ vào sơ đồ nhà, nói tiếp: “Nam Nam, sau này chúng ta sẽ nuôi
mộtchú cún, để cái chuồng ở góc vườn chồ này”.
“Không đâu, em sợ chó.”
“Ngoan nào, em không cắn nó, nó sẽ chẳng cắn em đâu.”
“Hạng Tân Dương, anh muốn chết à.” Tạ Nam
thét lên giận dữ.
Anh khẽ cười không nói. Chưa bàn với gia đình mình,
Hạng Tân Dương đã trả khoản tiền đầu tiên. Kinh tế của gia đình anh rất tốt,
nhưng đó là công sức của bố mẹ qua nhiều năm phấn đấu trong thị trường xây dựng
cạnh tranh khốc liệt, mà đến khi có tiền, họ cũng hết sức tiết kiệm, dù có
chiều anh tới đâu cũng không bao giờ cho anh một khoản tiền lớn để anh vung tay
tùy tiện như vậy, trong tay anh chỉ có khoản tiền chi tiêu ít ỏi mà thôi.
Nhân viên bán hàng mang đến hợp đồng bán nhà, Hạng Tân
Dương để Tạ Nam ký tên, lúc đó cô mới kịp phản ứng lại, vội vã xua tay. Tạ Nam
đứng dậy, kéo anh ra khỏi phòng giao dịch, chạy thẳng ra phía hồ.
“Không đâu, em không có tiền, thu nhập của bố mẹ em
không cao, cũng chẳng thể xin tiền họ. Nếu anh muốn mua, ký tên anh là được,
đừng ghi tên em.”
Hạng Tân Dương nắm chặt tay cô, nói: “Sau này nhấtđịnh
chúng mình sẽ lấy nhau, đúng không?”.
Cô đỏ mặt: “Nhưng em mới học năm thứ ba, bây giờ xem
nhà quá sớm”.
“Anh sẽ đợi em tốt nghiệp. Sau đó chúng mình lấy nhau,
cùng sống ở đây.” Hạng Tân Dương chỉ những cản