i lắm.”
Cao Như Băng không để ý
đến lời Tạ Nam, cô cầm tờ hóa đơn nhân viên cửa hàng đưa cho ra quầy thu ngân
thanh toán.
Khi quay lại, thấy
Tạ Nam vẫn còn ngồi ngẩn người trên ghế sofa, cô gọi: “Được rồi, số tiền cậu
mừng bọn tớ khiến bọn tớ cũng áy náy lắm, nếu cậu còn tính toán rạch ròi với tớ
thì tớ trả lại khoản tiền đó đấy”.
Họ đi dạo thêm một lúc
thì gặp lại cô bạn cũ Từ Yến, mấy năm không gặp, trông cô ta vẫn tươi trẻ xinh
đẹp, đang khoác tay một chàng trai tuấn tú, ăn vận chỉnh tề đi dạo quanh khu
bán trang phục nữ.
Hồi còn học đại học, Từ
Yến đã có ác cảm với Tạ Nam không vì một lý do gì cụ thể, nên Cao Như Băng
đương nhiên cũng chẳng ưa gì cô ta. Nhưng tốt nghiệp đã khá lâu rồi, mọi người
dường như đều trang bị cho mình một vẻ ngoài lịch sự, không dễ dàng để cảm xúc
bộc lộ ra ngoài. Hai bên cùng chào hỏi nhau, Từ Yến nói chuyện với vẻ thân mật:
“Trước đây Tạ Nam còn làm chân thủ quỹ vẫn hay qua chỗ ngân hàng bọn tớ luôn,
sao hồi này không thấy cậu qua nữa? Còn Cao Như Băng thì từ khi tốt nghiệp đã
chẳng gặp lại cậu rồi”.
Tạ Nam mỉm cười: “Tớ
chuyển chỗ làm rồi”.
Từ Yến lập tức tỏ ra rất
quan tâm, hỏi xem đó là công ty nào, khi nghe Tạ Nam trả lời, cô ta “ồ” lên một
tiếng: “Là doanh nghiệp nước ngoài có tiếng đấy chứ”. Sau đó, cô ta quay ra
giới thiệu người đàn ông bên cạnh: “Đây là chồng tớ, Hạ Bân”.
Cao Như Băng lịch sự trả
lời: “Cậu đã lập gia đình rồi à, chúc mừng nhé, Từ Yến”.
Từ Yến nở nụ cười ngọt
như mật: “Tớ chẳng có mấy chí tiến thủ, yên phận ở một ngân hàng nhà nước, phải
từ từ mới thăng tiến được. Nên tớ lấy chồng luôn cho ổn định. Các cậu chắc còn
đang phấn đấu để thăng tiến lên chứ?”.
Cao Như Băng cũng cười:
“Lấy chồng cũng là một việc phải phấn đấu mà, mọi người ai cũng thế thôi. Không
làm phiền hai người dạo phố nữa, tạm biệt nhé”.
Sau khi đi được một đoạn,
Cao Như Băng lắc đầu cười nhạt: “Tớ cứ ng ta phải có lớn có khôn rồi chứ, hóa
ra vẫn cứ tự cao tự đại như vậy”.
“Hôm nay cư xử thế là còn
tử tế đấy”, Tạ Nam nghĩ lại mấy năm trước khi còn làm thủ quỹ, mỗi lần qua ngân
hàng, nhìn thấy bộ mặt khinh khỉnh của Từ Yến, cô chỉ thấy buồn cười.
Cao Như Băng rất hiểu
tính cách khắc nghiệt của Từ Yến, nên cũng đoán được Tạ Nam làm việc với cô ta
khó chịu thế nào: “Chỉ có cậu mới nhịn cô ta, chứ tớ thì chắc chắn coi cô ta
như rác luôn”.
“Một người chẳng liên
quan đến mình, việc gì phải để ý cho mệt.”
Hai người đi hết một
vòng, kết quả là túi lớn túi nhỏ đứng đợi Quách Minh lái xe đến đón. Về đến
nhà, hai cô tắm táp rồi lên giường nằm tiếp tục trò chuyện.
“Băng Băng này, tâm trạng
cậu bây giờ thế nào, có háo hức không?”
“Hôm Quách Minh cầu hôn,
tớ rất háo hức. Còn bây giờ, bao nhiêu sức lực đổ hết vào việc chuẩn bị đám
cưới này khiến tớ thấy hơi đơ đơ rồi.”
“Đây là lần đầu tiên tớ
làm phù dâu đấy, cũng thấy hồi hộp lắm”, Tạ Nam ngừng một lát, rồi cười nói
tiếp: “Cũng chẳng biết đến cuối đời tớ có cơ hội trở thành cô dâu không nữa”.
“Thôi đi, đừng có nói
linh tinh như thế. Cậu đâu có ghét việc kết hôn, cậu chỉ ghét không thể không
kết hôn thôi.”
“Cậu đừng nghĩ tớ là
người sùng bái kiểu sống độc thân thế được không. Ngắm bộ váy cưới lộng lẫy của
cậu, tớ cũng mong có ngày được mặc nó lắm chứ.”
Ánh mắt hai người đồng
thời rơi xuống chiếc váy cưới trắng như tuyết tinh khôi đang treo ở tay nắm tủ
quần áo. Ánh trăng huyền ảo len qua song cửa sổ chiếu trên chiếc váy khiến nó
như phát ra ánh sáng lấp lánh, lung linh.
Cao Như Băng đã mua chiếc
váy cưới này khi cô đi công tác ở Tô Châu. Kiểu váy hở vai với những đường ren
đan kết, thân váy có nhiều họa tiết trang trí thêu tay đính ngọc trai màu bạc
vô cùng lộng lẫy. Lần đầu tiên Tạ Nam nhìn thấy Cao Như Băng mặc chiếc váy ấy,
cô đã vô cùng sửng sốt, đôi mắt mở tròn, bèn quyết định cho dù có không kết hôn
đi nữa, mình cũng phải mua một bộ như vậy, mặc cho biết cảm giác vui thích.
Bây giờ, ngắm chiếc váy
đang tắm mình trong ánh trăng huyền ảo kia, cô bỗng cảm thấy một cơn đau đè
nặng nơi lồng ngực.
Trước đây, cô đã từng
tưởng tượng mình sẽ khoác lên người chiếc váy cưới trắng tinh khôi, tay trong
tay cùng người mình yêu ngập tràn hạnh phúc trong một đám cưới giản dị, tổ chức
ngoài trời dưới ánh nắng. Hai người sẽ trao cho nhau những cái nhìn say đắm,
những chiếc nhẫn và cả những lời thề nguyền thủy chung trọn đời trong tiếng
nhạc du dương. Khắp nơi trải đầy hoa hồng rực rỡ, tháp ly thủy tinh tuôn chảy
sâm banh thơm nức.
Những tưởng tượng đầy vẻ
trẻ con của cô được cóp nhặt một chút từ các tạp chí, một chút từ phim ảnh nước
ngoài, tất cả đã trôi đi cùng với tuổi trẻ.
Bây giờ, cô đã có thể tự
cười rằng: Mình cũng muốn lấy chồng chứ, nhưng khi nghĩ đến việc bắt đầu làm
quen với một người đàn ông, rồi đến lúc bàn bạc chuyện cưới xin, cái đau nhói ở
ngực cô lại như sắp lan ra khắp toàn thân, khiến cô muốn bỏ hẳn ý nghĩ bắt tay
vào hành động.
Cao Như Băng thấu hiểu
những nỗi suy tư của cô lúc này, liền đưa tay nắm lấy tay cô, xoay người ngắm
khuôn mặt cô với vẻ thươn