chạy đến bên dốc, chỉ nghe thấy tiếng
mắng chửi cùng tiếng trượt dốc xa dần, mọi người nhìn nhau, mắt chữ a
mồm chữ o...
***
Trong xe cứu thương đến bệnh viện, Nguy Đồng cầm khăn giấy hắt xì
một cái, bên cạnh có người cười nhạo "Đáng đời!". Nguy Đồng liếc mắt,
tiện tay vứt chiếc khăn giấy vừa dùng lên mặt anh ta.
"Làm gì đấy!"
"Rác đương nhiên phải vứt vào thùng rác." Nguy Đồng nhướng mắt.
"Cô nói cái gì?" Một anh đẹp trai tức giận.
"Sao, muốn đánh nhau à?"
Câu này khiến một người nhớ lại ký ức không hay lắm. Sau một lúc,
trong xe cứu thương đại loạn, Lăng Lạc An vốn chỉ bị thương ở cánh tay,
nhưng lúc đến bệnh viện thì cả đầu và chân đều phải quấn băng.
Sau khi Nguy Đồng xử lý xong vết thương ở mu bàn tay, chỉ nghe thấy phòng xử lý cấp cứu bên cạnh vọng lại tiếng chửi mắng, lúc thì nói sẽ
báo cảnh sát, lúc thì nói sẽ tìm luật sư đến kiện.
Cô nhìn vết thương vẫn còn đang chảy máu của mình, bắt đầu hối hận
lúc nãy sao không ra tay nặng một chút, người lắm điều như anh ta, nên
đánh ngất luôn.
Một lúc sau, y tá phòng xử lý vết thương chạy ra, cất tiếng gọi
người nhà Lăng Lạc An. Mấy người bạn đi cùng anh còn chưa đến, bên ngoài phòng xử lý chỉ có mình cô. Đúng lúc cô định bước ra, một người cao ráo tiến đến.
"Chào cô, tôi là người nhà của Lăng Lạc An." Vừa nghe đến đó, Nguy
Đồng có chút ngây ngất. Một giọng nói vô cùng nho nhã, tiếng rõ ràng, có chút từ tính hấp dẫn, khiến người nghe cảm thấy tê dại. Từ nhỏ đến lớn, những người đàn ông cô quen đều có giọng nói trầm ồm, cô không nghĩ
giọng nói một người đàn ông lại có thể hay đến như vậy.
Nguy Đồng tiến lên hai bước, đối phương đang nói gì đó với y tá.
Người đó mặc một bộ vest màu xám, bên trong là sơ mi màu trắng không cài cổ, cổ tay sạch sẽ, cúc áo đó vừa nhìn đã biết giá không hề rẻ. Đường
nét gương mặt anh rất sạch sẽ, rất đẹp, đôi mắt vô cùng thanh tuấn, bờ
môi mỏng. Lúc nói chuyện với người khác, thần thái lạnh nhạt nhưng lại
có chút ấm áp, khiến người đối diện bất giác nhìn không chớp mắt.
Đối phương nói xong, hình như chú ý đến Nguy Đồng đang đứng bên cạnh, quay người đi về phía cô.
"Vết thương của cô có nghiêm trọng không?" Ánh mắt người đó bao
trùm Nguy Đồng, khí chất đó cũng bao trùm đến, trong không khí phảng
phất mùi một đóa hoa không biết tên đang nở.
Nguy Đồng lấy lại tinh thần, giơ bàn tay của mình nói: "Chỉ là vết thương nhỏ, không sao."
"Vậy thì tốt." Anh cười nhẹ. Vừa hay lúc đó trong phòng xử lý lại
vọng đến tiếng chửi mắng của Lăng Lạc An. Lông mày anh hình như nhíu
lại, Nguy Đồng muốn nhìn kỹ hơn, anh lại hơi cúi đầu, nói một câu cảm
ơn, quay người đi đến phòng xử lý.
Cám ơn?
Lăng Lạc An rõ ràng đang mắng chửi cô, sao lại nói cảm ơn với cô?
***
Đợi khi lấy thuốc xong, báo cáo qua sự việc với đồng chí cảnh sát
khoảng hơn nửa tiếng, Nguy Đồng rời khỏi bệnh viện lúc trời gần sáng.
Thời tiết dễ chịu đầu thu làm tan biến mệt mỏi cả đêm qua. Cô vươn
vai, đi về phía trạm xe buýt gần nhất. Một chiếc xe màu tàn thuốc vụt
đến bên cạnh, dừng lại trước mặt cô. Cửa kính hạ xuống, người đàn ông
ngồi ở ghế lái sắc mặt bình thản nhìn cô: "Lên xe đi."
Nguy Đồng nhìn bộ quần áo bẩn thỉu của mình, đang do dự thì đối phương nói lại lần nữa: "Lên xe đi."
Cô lớn như vậy rồi, vậy mà đây là lần đầu tiên ngồi xe của người
đàn ông lạ mặt. Trong xe là nội thất màu gỗ hồ đào, không gian rất lớn,
dưới chân trải thảm màu trắng gạo. Cô ngại ngùng thu chân lại. Giày thể
thao của cô quả thực rất bẩn, giẫm đen cả thảm.
"Không sao." Anh rõ ràng đang lái xe nhưng hình như lại thấy được động tác nhỏ ấy của cô, "Đi đâu đây?"
Giữa đêm xảy ra sự cố, đồ đạc của Nguy Đồng đã được Hình Phong
Phong và Tô Sung mang về, hai người đó bây giờ chắc đã đến nhà cô. Nguy
Đồng nói địa chỉ, chiếc xe nhanh chóng lướt đi.
Vẫn còn sớm, trên đường hầu như không có xe, cửa kính ngăn tiếng gió, trong xe rất yên tĩnh.
"Vết thương trên trán và chân Lạc An là do cô làm?" Đối phương đột nhiên hỏi.
"Đúng, là tôi làm." Nguy Đồng nheo mắt, không phải là muốn hỏi tội chứ?
"Làm thế nào vậy?" Anh nhìn chằm chằm phía trước, không có vẻ gì là tức giận.
"Chúng tôi đánh nhau, anh ta đánh không lại tôi, tự ngã nên vậy."
"Nó không đánh lại cô?" Đôi môi nho nhã có vẻ cong lên, Nguy Đồng
nghi ngờ bản thân nhìn nhầm, nhưng anh lại nói tiếp: "Tốt lắm!"
"..." Người này thật sự là người nhà của Lăng Lạc An? Nhìn anh ta
chắc chưa đến ba mươi tuổi, lẽ nào là anh trai anh ta? Nhưng trước đây
cô không hề nghe nói Lăng Thị có một công tử nào khác.
"Không cần lo lắng. Tuy ở công ty nó là cấp trên, nhưng đây là
chuyện xảy ra vào thời gian cá nhân, tôi sẽ không hỏi tội đâu."
"Anh là anh trai anh ta?"
Người đàn ông mím môi, không trả lời. Sau đó trong xe lại rơi vào
yên lặng, Nguy Đồng ngả người vào chiếc ghế mềm mại ngủ quên mất. Bất
giác chiếc xe dừng lại bên ngoài con phố nhỏ hẹp cũ kỹ.
"Không cần lái vào trong, bên trong rất hẹp, ô tô không vào được."
Nguy Đồng rất lịch sự cảm ơn anh. Anh gật đầu với cô, hình như nghĩ đến
điều gì, anh nói: "Làm việc c