ay cả thỏi son như miếng mỡ heo trong bụng sẽ tan chảy ra cho mà xem.
Thiên Thụ cuối cùng đã bò đến trước dãy bàn ăn mong ngóng nãy giờ, đang nghĩ mình vừa ăn một mẩu chì vào bụng, phải ăn bù đắp nên Thiên Thụ lấy đầy một đĩa. Ngồi bên cạnh bàn, đang ăn sung sướng, da bụng đang chùng bỗng căng lên từng chút một, thì đột nhiên có người hét lên, “Sếp tổng đến rồi.”
Mọi người lập tức lễ phép đứng dậy.
Thiên Thụ cũng thấy không tiện ngồi đó ăn tiếp nên lập tức làm theo mọi người.
Nhưng, xin tha thứ cho bạn Thiên Thụ đang rất đói, buổi sáng ăn bằng não, vừa nuốt son môi, cuộc đời thảm như vậy, cho nên ăn nhiều một chút cũng không sao nhỉ? Nhưng, bộ váy trên người cô thì có sao! Bộ váy trắng trễ ngực, để bóp eo trợ lý đã giúp cô kẹp lại bằng ghim, bây giờ cô ăn uống no say, động tác đứng dậy lại quá mạnh mẽ…
Roẹt…
Trong hội trường yên ắng đợi Boss Viên, bỗng vang lên tiếng rách vải rất vui tai.
Ánh mắt mọi người trong phút chốc đang nhìn sếp tổng đều chuyển hướng sang phu nhân sếp tổng dáng người siêu chuẩn!
Xoẹt!
Thiên Thụ chỉ thấy sau lưng mát lạnh, rồi ngồi phịch xuống ghế của mình.
Phiền, phức, rồi!
Thiên Thụ ngồi đó, chỉ thấy trên đỉnh đầu có ba chữ đó, không ngừng vặn vẹo. Chỉ tại hai cô trợ lý kia, cứ đòi phải ghim váy lại cho cô, giờ thì chết chắc rồi, chết chắc rồi!
“Hạ, Thiên, Thụ!”
Trong tích tắc, có người gọi cô từng chữ trên đầu.
“Dạ?”, Thiên Thụ ngước lên, nước mắt lưng tròng.
“Đứng lên!”, mặt Boss Viên có giọng nói rất hay kia lạnh tanh.
“Không…”, Thiên Thụ lí nhí phản đối, chỉ thấy ánh mắt mọi người đang nhìn về phía cô. Nếu bây giờ cô đứng dậy, nhất định sẽ xấu mặt lắm!
“Đứng, lên, ngay!”, Boss Viên hạ lệnh từng chữ, gương mặt viết rõ ràng, em dám phản đối sẽ chết ngay tại đây!
Thiên Thụ khóc không ra nước mắt.
Tốt thôi, phản đối cũng là chết, dù sao chết trong tay Boss cũng là chết, chết trong ánh mắt đám nhân viên của anh cũng là chết, vậy thì chết cho vui vẻ đi!
Thiên Thụ đứng phắt dậy.
Áo vest màu xám bạc rất to, có chút hơi ấm cơ thể anh, đột ngột choàng lên người cô.
Chương 7
Tòa soạn đã hoàn thành xong bản thảo cho số sau, nên tan sở sớm.
Thiên Thụ về đến nhà là chui vào nhà bếp.
Đứng trước tủ lạnh, thở vắn than dài.
Tưởng rằng cô đau đầu về việc buổi tối nên ăn gì ư? No no, chẳng lẽ đã quên “bảng tiêu chuẩn mẹ hiền vợ đảm” rồi sao? Bạn Thiên Thụ đang vì dấu X to tướng sau điều thứ hai “Ra được phòng khách” mà phiền não.
Trên cái bảng chẳng có mấy chữ mà cô đã “thắng” được hai dấu “X” rồi, chẳng lẽ đây không phải chuyện vô cùng tồi tệ hay sao?
Đang buồn bực thì cửa nhà có tiếng động, Thiên Thụ vội thò đầu ra nhìn.
Boss Viên bước vào, trên cánh tay to lớn để lộ một cái mông nhẵn nhụi bé xíu, là em bé mềm mại như con mèo đang gục trên vai anh ngủ say sưa. Boss Viên môt tay bế nó, một tay đẩy xe nôi từ ngoài cửa vào.
Thiên Thụ vội bước tới giúp, “Sao anh lại bế con về? Không phải dì Trương đưa nó ra ngoài phơi nắng sao?”
Boss Viên một tay bế con gái, tay kia đẩy xe nôi một cách nhẹ nhàng, mặt không đỏ hơi thở không dồn dập, bình thản nói, “Dì Trương xin nghỉ phép rồi.”
“Sao cơ?”, Thiên Thụ đờ người.
Dì Trương là cô trông trẻ Boss thuê, chuyên giúp họ trông nom đứa bé, nên sau khi Thiên Thụ xuyên không, tuy cô không biết chăm con cũng hoàn toàn yên tâm bởi mọi thứ về đứa bé đều có dì Trương lo liệu ổn thỏa. Nhưng chiều nay, đúng là sét đánh ngang tai!
Dì Trương xin nghỉ phép!
Có nghĩa là, tối nay, con gái sẽ do cô chăm sóc!!!
Thiên Thụ bỗng dưng có cảm giác tê liệt.
Boss Viên nhướng mày, hơi nghiêng người vẻ bình thản, “Em bế con vào giường cho nó ngủ đi!”
Thiên Thụ giật thót mình, đành đưa tay bế con gái.
Nghe đồn bạn Thiên Thụ từ khi sinh ra vẫn chưa bao giờ đụng đến đứa bé nhỏ xíu thế này, cho dù là mèo con mới đẻ bên nhà hàng xóm, cô cũng không dám đụng tới. Nhưng giờ đây, cô lại là mẹ của người ta, phải chăm sóc đứa trẻ mới có bảy tháng!
Đón lấy đứa bé đang ngủ ngon lành từ trên người Boss, tay Thiên Thụ sắp đờ cả ra.
Sao nó mềm thế này? Sao nó nhỏ thế này? Mặt nhỏ miệng nhỏ tay nhỏ chân nhỏ, mềm như một cây kẹo bông vậy. Thiên Thụ không dám bế, giống như em bé lúc nào cũng có thể hóa mềm hóa nhỏ, co lại và biến thành một cây kẹo bông rồi tan biến mất… hại Thiên Thụ dang hai tay, cứng đơ đơ bế đứa bé.
Boss Viên thấy động tác kỳ cục của cô, lại nhìn con bé trong tay cô, hỏi với vẻ lo âu, “Em làm được không?”
“Em làm được!”, Thiên Thụ vì bảng tiêu chuẩn mẹ hiền vợ đảm, lập tức dũng cảm ưỡn ngực, “Đương nhiên là được, chỉ là chăm sóc đứa bé thôi mà.”
Boss Viên đảo mắt, gật nhẹ đầu, “OK, mẹ chăm sóc con gái là chuyện thường ngày ở huyện.”
Vù… Gió lạnh thổi qua, bạn Thiên Thụ hai chân lảo đảo, suýt thì ngã nhào.
Mẹ… Con gái…
Từ này nghe quen thuộc, nhưng cũng xa lạ quá. Cảm giác một sớm mai thức dậy trở thành mẹ, đúng là có chút gì đó không nói rõ được.
“Em bế nó vào ngủ đây”, Thiên Thụ không dám nói dối trước mặt Boss Viên, vội vàng “bưng” con gái chạy vào phòng.
Phòng của đứa bé là một gian nhỏ, ngoài nôi, thảm đồ chơi… bày bên ngoài thì