Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Ông Xã Anh Là Ai

Ông Xã Anh Là Ai

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328752

Bình chọn: 9.00/10/875 lượt.

g kéo nổi lượng tiêu thụ ‘Phụ nữ online’ thì tiền lương các người trừ hết nửa, tiền thưởng trừ hết!”

Mọi phụ nữ trong phòng họp đều sững sờ há mồm trợn mắt, khí thế hừng hực như vậy khiến tất cả đều không dám nói gì hơn.

Đan Lâm bỗng quay lại, chỉ thẳng ngón tay sơn móng đỏ vào Thiên Thụ. “Đặc biệt là chị! Có thể giỏi giang hơn tí được không!”

Bộp!

Thiên Thụ đang gửi tin nhắn bị ngón tay ngọc ngà của cô ta chỉ vào, giật mình đánh rơi điện thoại NXX hàng nhái xuống đất.

Đan Lâm từ khi Ếch Xanh còn là chủ biên thì đã là trưởng phòng biên tập, tất cả các nữ biên tập dưới quyền đều nghe theo sự sắp xếp của cô ta. Tuy lúc đó được mệnh danh “Nữ siêu nhân chuyên tiết lộ bí mật”, thu hút vô số cặp mắt tò mò từ những bài báo thực tế và hấp dẫn, song đương nhiên cũng có được một loạt những thành tựu huy hoàng. Đó là Hoa Đán trong mắt chủ biên Ếch Xanh, vũ khí bí mật độc quyền trong việc nâng cao lượng tiêu thụ tạp chí.

Nhưng lần này sau khi Thiên Thụ xuyên không, trong tòa soạn mãi không thấy cô ta đâu, nghe tin tình báo từ Đồng Tiểu Vi thì Đan Lâm đã đi châu Âu khảo sát một số tạp chí thời trang nổi tiếng của nước ngoài; thực ra rất có khả năng là cô nàng đang theo đuổi một người mẫu đẹp trai nào đó, nhưng nghe giang hồ đồn đại là anh chàng người mẫu đó hình như không mấy hứng thú với mỹ nữ họ Đan, mà lại trúng tình yêu sét đánh với… anh trai của mỹ nữ.

Bi kịch! Bi kịch của Đan mỹ nữ! Thiên Thụ nghĩ lúc cô ta biết tình cảm của anh chàng người mẫu đó, nhất định sẽ nôn tới mức dập đầu xuống đất, không còn mặt mũi nào quay về nữa chứ.

Nhưng hôm nay, người ta lại xuất hiện rồi!

Mà lại oai hùng hoành tráng đến thế, khí thế hừng hực mà quay về! Quả nhiên tư tưởng người bình thường không thể phán đoán trước về mỹ nữ hung bạo được!

Đan Lâm giậm đôi giày cao gót một cái, móng tay đỏ tươi quét một lượt, “Các người, về ngay phòng biên tập cho tôi. Trước năm giờ tan sở, mỗi người nộp một bản kế hoạch nâng cao lượng tiêu thụ tạp chí! Không nộp được thì tiền thưởng tháng này trừ hết, viết bậy bạ thì tiền thưởng quý này mất hết nghe chưa! Còn đờ ra đó làm gì, đi… Ngay!”

Tiếng hét của mỹ nữ họ Đan vừa thoát ra, các cô nàng biên tập lập tức rầm rầm chạy biến, về lại chỗ ngồi của mình.

Ghê thật, chỉ còn tiếng rưỡi nữa là tan sở, không hoàn thành được thì tiền thưởng tháng này coi như toi!

Thiên Thụ mở to mắt nhìn đám biên tập viên xinh đẹp nãy giờ không thèm đếm xỉa đến cô, mà lại bị mỹ nữ họ Đan khuất phục hết, bất giác lắp bắp, “Đan Lâm, tôi…”

“Cô… Cũng về chỗ ngay cho tôi! Viết tổng kết công việc ba ngàn chữ, trước khi tan sở nộp cho tôi! Một tòa soạn tốt thế mà bị cô làm ra nông nỗi này, cô còn mặt mũi nào ngồi đây nữa hả?” Mỹ nữ không chút nương tình.

Bạn Thiên Thụ bị bắt nạt đã quen, lập tức cúi đầu chuồn ra ngoài. “Phải phải phải, tôi viết ngay.”

Vừa chạy ra ngoài vừa thầm tính toán xem nên viết báo cáo này thế nào, bỗng ngẩng phắt đầu lên mới sực nhớ ra, rõ ràng là cô xuyên không rồi mà! Rõ ràng cô mới là tổng biên của tòa soạn này mà! Đan Lâm không còn là cấp trên trực tiếp của cô nữa, thế mà cô lại còn phải viết báo cáo cho Đan Lâm xem?!

Thiên Thụ “thắng” két lại, quay về đập cửa phòng họp, “Này, Đan Lâm, tôi mới là tổng biên tập của tòa soạn này chứ? Nếu trừ tiền thì cũng phải là tôi trừ của cô chứ!”

“Rầm!”

Trong phòng họp vẳng ra tiếng ghế bị đẩy ngã.

Một lát sau, mỹ nữ họ Đan quần áo tề chỉnh ngẩng cao đầu bước ra, mũi hếch lên trời nhìn từ trên xuống quan sát Hạ Thiên Thụ, sau đó dậm chân vẻ lạnh lùng và cao ngạo, “Tôi biết cô là chủ biên, hừ!”

Khí thế của Thiên Thụ lập tức bị chèn ép mất dạng.

Tuy rằng hình như cô cũng chẳng có khí thế gì cả.

Mỹ nữ họ Đan tiếp tục sừng sộ. “Tổng biên có gì hay ho, tòa soạn khác mời tôi, tôi còn không thèm nữa kìa! Tôi chỉ không chịu nổi cô làm nát ‘Phụ nữ online’, nên tôi mới về đây cứu cô! Còn đờ ra đó làm gì, chưa ăn thịt heo mà cũng chưa thấy heo chạy hay sao? Không thấy tòa soạn thời trang nổi tiếng nước ngoài của người ta làm thế nào à? Mau đi liên lạc với người mẫu và ngôi sao nổi tiếng, mời họ đến tòa soạn chúng ta chụp ảnh bìa, phỏng vấn độc quyền! Thế giới này mà cô không có tiếng thì sống sao được? Còn tổng biên tập hả… Cả đời cô cứ ẩn dật vậy đi nhé!”




Chương 16

Thế là, tổng biên tập Hạ Thiên Thụ đã từng ăn thịt heo nhưng lại chưa trông thấy heo chạy bỗng dưng nhìn thấy rất nhiều “heo” trong tòa soạn.

Lách cách lách cách.

Đèn chụp hình nhấp nháy.

Các bạn “heo” bày ra đủ kiểu tạo hình, đám nhiếp ảnh điên cuồng bấm chụp như thể không cần tiền vậy.

Tổng biên tập Hạ Thiên Thụ đang ngậm ống hút ly trà sữa đến studio kiểm tra, ai ngờ vừa vào cửa thì suýt phun cả trà sữa ra.

Mấy… Mấy người này là người phát ngôn cho “Phụ nữ online” thật sao? Lên trang nhất tạp chí, trang bìa tạp chí? Đây… Có mà đuổi độc giả chạy hết thì có! Chí ít thì phong cách trước kia của tạp chí là lãng mạn ngọt ngào, không lừa nổi dân văn phòng thời trang, nhưng lừa đám nữ sinh mới lớn thì vẫn không thành vấn đề. Còn mấy người này là gì vậy?!

Mắt tô đen, lông mày cạo mỏng,