ng Tiểu Vi cười ngặt nghẽo ngồi kế bên ra hiệu “250”[1'> với Thiên Thụ, Thiên Thụ gật gù rồi xách túi lao ra ngoài.
[1'> 250, chỉ những người ngốc nghếch, nói năng không đàng hoàng, làm việc không nghiêm túc, tùy tiện, qua loa cho có, đồng thời trong chuyện cũng chỉ số lần nữ chính đi xem mắt.
Tốn hai mươi lăm tệ năm hào bắt taxi, cuối cùng cũng đến được nhà hàng trông có vẻ hào nhoáng nhưng thực tế món ăn rất khó nuốt, nhìn cao quý nhưng không đáng tiền chút nào. Xem đồng hồ trên tay, đã là mười hai giờ ba mươi lăm phút!
Trễ mất một tiếng đồng hồ, xem ra hôm nay cũng không cần trang điểm, giả vờ làm thục nữ gì cả. Dù sao kết cục cũng chỉ còn một người, chuẩn bị lần thứ 251 thôi.
Thế là Hạ Thiên Thụ tiểu thư ngay cả son môi cũng không thoa, tiến thẳng vào đại sảnh tòa Hối Tinh, căn cứ vào số bàn mà thái hoàng thái hậu đã đặt mà lao đến, ngay cả người đàn ông ngồi đối diện dáng vẻ thế nào cũng không nhìn kỹ, mở miệng giới thiệu luôn, “Chào anh, tôi là Hạ Thiên Thụ, nữ, hai mươi lăm tuổi, đến nay vẫn chưa kết hôn. Đây là lần thứ 250 tôi xem mắt, tôi đang…”
Những lời này cô nói rất lưu loát, rành mạch, nhưng hôm nay lại có một sự cố nhỏ, cô vẫn chưa đọc thuộc lòng xong thì bỗng phía bên tay phải, cô nhìn thấy một cặp nam nữ đang ngồi dưới khung cửa sổ.
Họ không ngồi đối diện nhau mà ngồi sát ở một góc bàn. Người đàn ông mặc áo vest màu bạc, cà vạt xám nhạt, vai thẳng trông vừa rộng vừa vững chãi. Người phụ nữ cạnh anh ta buông xõa mái tóc xoăn lọn nhỏ, lúc cười, khóe môi còn có hai lúm đồng tiền nho nhỏ.
Lúc này cô ta đang cười, nên Thiên Thụ thấy rất rõ. Ngay cả bàn tay được người đàn ông nắm lấy, lồng vào đó chiếc nhẫn kim cương lấp lánh cô cũng nhìn rõ mồn một.
Hạ Thiên Thụ đứng bật dậy.
Đi thẳng ra ngoài không quay đầu lại.
Mùa hạ nóng bức, ánh mặt trời độc đến nỗi có thể hun chảy mặt đường, nhưng cô lại thấy lạnh như một con cá bị nhốt trong tủ đá.
Người đàn ông cầm chiếc nhẫn ấy, chính là Đàm Thiên Ân mà cô đã yêu thầm suốt bảy năm.
Từ cấp hai, đến cấp ba, đến đại học, đến khi đi làm.
Cô luôn đứng cạnh anh, nhìn anh thay bạn gái từng người một, nhìn anh chơi bời hết lần này đến lần khác. Cô ngỡ đến lúc nào đó anh sẽ cho mình một cơ hội, nào ngờ hôm nay anh cũng đeo nhẫn kim cương cho ai đó rồi.
Không có lời nào để diễn tả tâm trạng cô lúc này, không phải bi phẫn, không phải đau lòng, không phải tuyệt vọng, không phải khổ sở, chỉ là chút lạnh lùng bi thương.
Người như Đàm Thiên Ân mà cũng kết hôn… Mặt trời ơi, hôm nay mi thật sự không định xuống núi hay sao?
Bạn Thiên Thụ tức giận tuyệt vọng đứng bên đường, đang định giơ nắm đấm lên kháng nghị với mặt trời, thì bỗng nghe thấy có tiếng xe thắng lại chói tai, sau đó mắt hoa lên, rồi “rầm” một tiếng…
Cảm giác như đi tàu lượn siêu tốc.
Thiên Thụ siết chặt nắm tay, câu cuối cùng phẫn nộ là, “Không xui xẻo thế chứ? Cả tai nạn giao thông cũng có? Thôi cho tôi xuyên không luôn cho rồi!!!”
Chương 3
Ly dị, không ly dị, ly dị, không ly dị…
Tổng biên tập Hạ Thiên Thụ đang ngồi rút thăm trong văn phòng chói lóa sắc vàng, hào quang vạn trượng của mình. Đừng trách cô lại đem việc quan trọng thế này ra rút thăm, phải biết trong cuộc đời có nhiều việc may mắn đóng vai trò rất quan trọng. Chẳng hạn cô vừa nhắm mắt lại đã xuyên không tới đây, mở mắt ra phát hiện giấc mộng đẹp phấn đấu trong ba mươi năm là chồng con đầy đủ đã thành hiện thực, đó không phải là vận may chó cắn thì còn là gì?
Huống hồ con gái cô lại đẹp như vậy, như búp bê Barbie đắt giá, cho dù sờ một tí đã thấy mềm mại lắm rồi, thơm lắm rồi, chỉ muốn nâng niu trong tay, hôn thật đã, lại cắn một cái. Choáng, sao càng nói càng cảm giác giống bánh bao vậy.
Chỉ vì con gái đáng yêu thế này, cô cũng không muốn ly hôn. Nhưng…
“Tổng biên tập, luật sư Quang ở phòng pháp vụ công ty Vân Thượng gọi điện đến tìm chị”, trợ lý tổng biên tập nối máy cho cô.
Hạ Thiên Thụ nghịch hai xấp giấy trong tay, nhấc máy, “Chào anh, tôi là Hạ Thiên Thụ.”
Trong điện thoại nói rất rõ ràng, “Chào cô, tôi là luật sư Quang Quang ở phòng pháp vụ công ty Vân Thượng, được sự ủy thác của tổng giám đốc Viên Dã, tôi gọi đến để bàn bạc với cô về đơn ly hôn. Tổng biên tập Hạ, hôm qua cô nói về tòa soạn lấy con dấu, đến giờ vẫn chưa thấy quay lại, xin hỏi, có phải cô không muốn ly hôn không? Ừm, thực ra tôi rất hiểu, rất nhiều người phụ nữ đều không nỡ xa người đàn ông như tổng giám đốc Viên…”
Cụp!
Thiên Thụ ném điện thoại xuống, lấy con dấu rồi đứng bật dậy.
Cô ghét nhất là ai khinh thường cô! Cái gì mà không nỡ? Cô chẳng qua là mới gặp người đàn ông đó một lần, có gì mà không nỡ? Chẳng lẽ vì anh ta hơi đẹp trai thì tất cả phụ nữ đều phải quỳ gối dưới gấu quần tây của anh ta hay sao? Hừ, Hạ Thiên Thụ cô phải cho anh ta nhìn rõ, thế nào gọi là mỹ nữ thời đại mới, thế nào gọi là tổng biên tập Hạ tác phong nhanh nhẹn!
“Vèo” một cái phóng ra ngoài, Đồng Tiểu Vi đứng ngoài nghe ngóng lập tức hét lên, “Không hay rồi, tổng biên tập sắp ly hôn rồi!”
Rầm rập…
Không biết từ đâu xuất hiện một đám phụ nữ, lập tức vây quanh Hạ