Teya Salat
Ông Xã Của Tôi Là Xã Hội Đen

Ông Xã Của Tôi Là Xã Hội Đen

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326914

Bình chọn: 7.00/10/691 lượt.

ãy nghe tôi kể xong quyết định giữ bí mật.

“Đúng vậy a, vì mọi người, tốt nhất là phải giữ bí mật.”

Quá cảm động ~~~! Các bằng hữu của tôi! Các cậu thật sự là thiên sứ của tôi

“Mạn Trữ..., Uyển Nhu...”

“Nếu không những tấm ảnh quý giá của tớ trở thành giấy vụn rồi!” Mạn Trữ đau

lòng nhìn máy ảnh.

“Tuyệt đối không thể vì Lan Trăn mà phá vỡ vẻ đẹp thần bí của ngũ đại mỹ nam

Kiếm Lan.”

“...” Hai cậu là ác ma! Ô ~~~~!

“Đứa nào là Từ Mạn Trữ!” Đột nhiên có một giọng thô lỗ vang lên trước cửa lớp

tôi, hình như nghe qua ở đâu rồi! “Lớp 12 A12, trung học Hoa Tân, Từ Mạn Trữ là

ai?”

“Chính là cô nãi nãi tôi đây!” Mạn Trữ cực kỳ phẫn nộ quay đầu nói.

Tên tự kỷ cơ bắp!!! Còn có ba tên không tốt đẹp bị Mạn Trữ đánh hôm đó! Bọn họ

chẳng lẽ là...

“Đại ca, hôm qua chính là cô ta kiếm chuyện với tụi em!” Đầu bóng lưỡng chỉ vào

Mạn Trữ nói.

“Cô kia, cô rất lợi hại nha! Nha~~! Vợ của Thiệu Tễ Huyên cũng ở đây.” Cơ bắp

nói xong, cả lớp vô cùng khiếp sợ nhìn tôi, tất cả đều ngây người!

“Ngươi, ngươi, đừng...” Tôi hận cơ bắp, tôi sau này không bao giờ ăn KFC nữa.

“Bớt nói lời vô ích! Như thế nào, hôm qua tụi bây còn chưa nhận ra bài học sao?

Hôm nay đến để tao đánh vỡ mông àh!” Mạn Trữ không hề sợ hãi nói, “Các bạn, lên

một lượt luôn đi!”

Lời này vừa nói ra, nam sinh trong lớp như gió cuốn mây bay, đồng loạt co rúm

chạy đến góc tường, “Tụi bây! Tất cả đều là chất thải công nghiệp!” Tôi tức

giận đến chửi người, con trai lớp tôi khi ở trong lớp thì cứ ra vẻ hung dữ

nhưng đối đầu kẻ địch mạnh hơn thì biến thành đứa bất lực! “Cái kia, cái kia,

tụi bây làm sao tìm mà tới đây?” Chẳng lẽ tôi hại Mạn Trữ àh.

“Đúng rồi, tụi bây như thế nào...” Uyển Nhu cũng thắc mắc như tôi, cậu ấy nháy

mắt với tôi ý bảo gọi gấp cho Tễ Huyên.

“Không cần gọi nữa, Thiệu Tễ Huyên đang thi!” Đầu bóng lưỡng đắc ý nói, hắn đưa

cái đầu đến trước mặt chúng tôi, “Coi đi, chính cô ta viết.” Hắn đột ngột đưa

hàng chữ viết xiêu xiêu vẹo vẹo nhưng rất rõ ràng: Từ Mạn Trữ, lớp 12A12, trung

học Hoa Tân.

“Sao cậu lại viết lên đầu thằng đó chi vậy!”

“Tớ vốn muốn viết Từ Mạn Trữ là số 1!” Mạn Trữ lớn tiếng biện giải.

“Vậy cậu coi cậu viết gì đó! Cậu cho là cậu đang viết bài thi àh! Cậu đây không

phải muốn bị đánh sao?”

“Tớ nhất thời thuận tay thôi mà.” Tôi đối với Mạn Trữ đúng là hết chỗ nói...

“Mày đánh an hem tao, tao thay tụi nó báo thù!” Kẻ cơ bắp đi thẳng vào vấn đề,

hắn lại một lần xé áo mình, lộ ra cơ bắp đầy người, trên đầu lưỡi mặc dù nói

muốn báo thù, nhưng hành động lại là một chuyện khác nữa. “Đến đây đi, tôi cho

xem vẻ đẹp cơ bắp, hùng vĩ vô cùng, dạy cho mấy người biết chút đạo lý làm

người.” Nói xong hắn lại bắt đầu lặp lại động tác ngày hôm qua, vẫn là ngỗng

mập vỗ cánh, rồi gấu nhảy, tiếp theo heo mẹ rơi xuống đất, cuối cùng còn miễn

phí tặng thêm một cái tinh tinh vờn nguyệt. Một loạt động tác đưa tới vô số anh

hùng khom lưng bái phục, cả lớp không người không nôn, tất cả mọi người ra sức

“hộc”. Hả? Chẳng lẽ tất cả mọi người đều mang thai sao?

Mạn Trữ cũng không chịu nổi, cố nén ghê tởm xuống. Vì để cho mọi người không

muốn hại thân mà phun ra hết, tôi miễn cưỡng nói với Mạn Trữ: “Mạn Trữ, giải

quyết tên này nhanh chút, bằng không cả lớp đều xong rồi.”

“Mạn Trữ, vì bảo vệ môi trường trong xanh của Địa Cầu, đem tên nó hủy diệt đi.”

Uyển Nhu run rẩy cầu khẩn Mạn Trữ.

“Để tao dạy mày một chút đạo lý làm người mới được.” Mạn Trữ không thể nhịn

được nữa, cậu ấy bay lên một cước liền đá vào mặt tên cơ bắp, cho hắn một loạt

quyền, tổ ba người ngu ngốc vừa thấy đại ca bị out, lập tức tới hỗ trợ. Mạn Trữ

trái đánh phải đánh, chỉ chốc lát toàn bộ bốn người nằm trên đất, răng rơi đầy

đất.

“Đại tỷ, chúng em lại sai rồi!” Nhìn thấy tên cầm cơ bắp cầm đầu bị ngất, ba

người ngu ngốc lại bắt đầu một phen nước mắt, nước mũi cầu xin Mạn Trữ buông

tha bọn họ.

“Muốn tao tha sao? Có thể! Cạo trọc đầu, sau đó lại viết lên đại danh mẹ nuôi

tao đây, Từ Mạn Trữ!”

“Tuân mệnh, mẹ nuôi!” Những năm tháng sau này, ba tên ngu ngốc vẫn vô oán vô

hối đuổi theo mẹ nuôi Mạn Trữ.



“Mạn Trữ, từ giờ trở đi

chị chính là chị hai của lớp chúng ta.” Các nam sinh ủng hộ nói, “Từ tỷ! Từ

tỷ!...”

“Hứ!” Mạn Trữ xem thường các nam sinh kia, không chỉ là cậu ấy, tôi cũng vậy.

Thật là, Thiệu Tễ Huyên cũng là con trai, các cậu lại kém người ta như vậy.

“Lâm tỷ!” Giọng nam sinh run run gọi cũng khiến tôi run theo. Đang gọi ai đó?

Kêu tôi sao? Hình như trong lớp chỉ có mình tôi họ Lâm thì phải.

“Lâm tỷ! Huynh đệ sau này phải dựa vào chị rồi.”

“Đúng vậy a.”

“Lâm tỷ, nhớ kêu Thiệu ca chiếu cố anh em chúng tôi nha ~~~!”

“Lâm tỷ, nhớ kêu Thiệu ca thu nhận chúng tôi là tiểu đệ nha.”

“Lâm tỷ...”

Thiệu Tễ Huyên mới không cần đám người tụi bây, tôi vừa định đánh vỡ giấc mộng

của bọn họ, Mạn Trữ lại mở miệng trước: “Muốn kêu Thiệu Tễ Huyên nhận làm tiểu

đệ thì tới đây đưa tiền báo danh trước. Đến, xếp hàng xếp hàng.”

“...”

“Lan Trăn a, không ngờ cậu thật là bạn gái của Thiệu Tễ Huyên nha.” Nữ sinh

cũng tham gia.

“Thật sự là không