để không quá mấy ngày là hư rồi. May mà là mùa đông, có thể ướp lạnh, nhưng đến mùa xuân thì không để lâu được." Ở đây không có tủ lạnh, trời nóng nực mà dự trữ thực phẩm thì thiệt đau đầu.
"Nói cũng phải." Cô vừa nói thế Chelsea cũng nghĩ đến vấn đề đó, trước kia bọn họ đi săn về chỉ ăn những phần còn dư để khỏi bị hư, phần còn lại thì ướp để dành, có điều mùi vị hơi tệ tí, còn mấy con cá này muốn trữ thì hơi khó, chẳng lẽ cũng đem đi ướp.
"Đúng rồi, em nghĩ ra rồi Chelsea, chúng ta làm một cái kho lạnh lớn đi, như vậy sau này ăn không hết thọt thì đem bỏ vô đó." Mộ Sa chợt nghĩ ra cách này, dù ở đây không có tủ lạnh nhưng sông có nhiều băng thế này thì làm kho chứa đá được mà.
Chelsea nghe ý kiến Mộ Sa xong thấy khả thi, liền bắt tay làm ngay, trước tiên hoá thành hình thú cõng Mộ Sa chạy về thôn, rồi triệu tập mọi người, chia ra ba đường, đào hầm, vận chuyển băng, bắt cá.
Mộ Sa thấy mình không có gì làm, thì đến nhà Ivey tán gẫu. Sẵn đó thăm luôn đứa bé còn trong bụng.
Đến khi trời tối mịt, Chelsea với Sander mới về, vừa thấy hai người đi vào, Mộ Sa bèn chạy tới ôm cánh tay Chelsea lắc lắc: "Anh làm xong hầm lạnh chưa?"
Chelsea nhéo mũi cô đáp: "Ừ, xong cả rồi. Muốn đến xem không?"
"Muốn, đợi lát nữa đã, ăn cơm trước đi, em nấu xong rồi, đợi ăn xong anh dẫn em đi coi." Mộ Sa thấy hắn có vẻ mệt mỏi biết hắn đói lắm rồi, đau lòng kéo hắn ngồi xuống bàn, rồi bưng cơm lên.
Bên kia, Sander cũng bưng chén ngồi lên giường, dịu dàng đút từng miếng cho Ivey.
Mộ Sa không khỏi cảm thán, thú nhân giống đực đúng là đối xử với giống cái không chỗ nào chê, mới mang thai mấy tháng mà đã bảo vệ chặt chẽ, ngay cả ăn cơm cũng đút, đúng là săn sóc thiệt nha.
Hai người ăn cơm xong rời khỏi nhà Ivey, Chelsea đưa Mộ Sa ra sườn núi sau thôn, đi loanh quanh một hồi mới đến cái động bí mật, lăn cục đá chắn cửa ra, Mộ Sa cảm thấy hơi lạnh ùa ra, không nghĩ hắn lại chuyển băng vào đây, nếu muốn đến đây trước hết phải đi xuyên qua thôn, còn dùng tảng đá lớn che cửa lại, quá an toàn rồi.
Càng đi vào trong càng lạnh, Mộ Sa bất giác nép sát vào lòng Chelsea, hắn kéo áo da trùm kín cô.
Đi khoảng năm mươi thước sơn động chợt rộn rãi hẳn, ngẩng đầu lên nhìn thấy bốn phía dọc theo sơn động băng được xếp thật ngay ngắn, phía trước còn có rất nhiều rãnh băng chạy quanh, cá Chelsea ắt hồi sáng được ướp lạnh bên trong, sâu trong động cũng xếp thật nhiều băng dày, bốn phía không ngừng phả hơi lạnh, wow, hầm lạnh này đúng là lớn thiệt nha, còn đẹp cực kì nữa chứ, cảm giác y như Thuỷ Tinh cung vậy á.
Mộ Sa thích mê, kéo Chelsea dạo quanh một vòng, tuy mang giày da thú nhưng vẫn thấy lạnh lòng bàn chân, quay sang nhìn Chelsea hắn đi chân không mà không thấy lạnh, ghen tị quá chừng, thế là cô nổi tính xấu đứng lên chân hắn, hai tay vòng qua hông hắn, để hắn bước đi.
"Xấu xa." Chelsea cười mắng, yêu chiều cúi hôn cô.
"Ưm..." Mộ Sa bỗng thấy lạnh phần ngực, hắn vươn tay vào trong quần áo xoa ngực cô.
"Bảo bối, anh muốn em, cho anh được không?" Chelsea nhả môi cô ra, liếm vùng da nhạy cảm bên dưới tai, khàn giọng dụ dỗ.
Mộ Sa khóc không ra nước mắt, ham muốn của hắn có phải là mạnh quá không vậy, sao chỉ cần nhìn cô là nghĩ đến chuyện này, không để ý đây là chỗ nào. Đành đấm nhẹ lên ngực hắn nói: "Về nhà đi! Về nhà hãy..."
"Không được, anh muốn ở đây, anh đã muốn cả ngày nay rồi." Dứt lời Chelsea không chờ cô đồng ý, đè cô lên khối băng hôn cuồng nhiệt.
Chelsea vừa hôn vừa lột quần áo Mộ Sa, một bàn tay vòng qua eo nên cô không cử động được, một bàn tay lần xuống nhuỵ hoa nơi lối vào.
Mộ Sa tuy không muốn nhưng thân thể đã quen với đụng chạm của hắn, bị hắn sờ soạng vài cái là đã ướt đẫm, làm Chelsea cười khẽ chọc cô: "Bé con nhanh vậy đã ướt rồi, ở đây em cũng hưng phấn lắm mà phải không?"
Mộ Sa xấu hổ không thôi, lại không ngăn được hắn, thấy hắn đã quyết tâm không làm chỗ này là không được nên không từ chối nữa, nhắm mắt để mặc. Cô thật hận cơ thể nhạy cảm này chết đi được.
"Bảo bối, em mở mắt đi, nếu không mở anh làm đến khi em mở mới thôi." Chelsea lật cô lại, để cô chống hai tay lên băng, hai chân giang rộng. Hắn ép sát từ phía sau, một tay quàng ra trước xoa nắn ngực cô, tay kia ra vào trong hoa huyệt.
"Ưm..." Mộ Sa nhũn cả người, biết hắn từ trước đến giờ là kẻ nói được làm được, đành phải mở mắt ra.
Chelsea thấy cô mở mắt thì rút ngón tay ra, nói như thông báo: "Xem anh ở trong em thế nào này bảo bối." Rồi thẳng lưng đi mạnh vào.
"Á... đau quá..." Chelsea không hay kiên nhẫn dạo đầu, Mộ Sa chưa đủ ẩm ướt hắn đã đi vào, khiến cô đau kêu thành tiếng.
"Ngoan, ráng chịu đau một chút." Nghe cô kêu đau Chelsea chậm lại, chậm rãi ấn sâu vào trong.
"Ưh... đáng ghét... lần nào... anh cũng kêu em chịu...ứm... sao anh không...không...agr...chịu đi..." Mộ Sa vừa thở dốc vừa trách móc.
"Bảo bối, ai bảo em mê người chứ, làm anh muốn nhịn cũng không được mà. Ngoan nha, nhìn anh đâm vào thế nào nè." Chelsea cười khẽ, một tay giữ đầu Mộ Sa, bắt cô nhìn vào hình ảnh hai người trên vách băng.
Hình ảnh dâm đãng cùng cực, Mộ Sa th