ô về giường, dày vò một chặp.
“Chelsea, Chelsea, anh dẫn em đến chỗ cao ngắm sao được không?” Mộ Sa làm nũng lắc tay hắn năn nỉ.
Chelsea dù lòng không muốn, nhưng thấy cô hào hứng, cũng không đành lòng từ chối.
Thế là gật đầu, dập tắt đuốc, ôm cô ra khỏi thôn, không bao lâu tìm đến một cây đại thụ, hoá thành hình thú, để Mộ Sa nằm trên lưng, đi vài bước thì nhảy lên, tìm một cành cây chắc chắn, để Mộ Sa ngồi trên đó.
Vừa định hoá thành người bị Mộ Sa ngăn lại.
“Chelsea đừng hoá thành người. Lông anh mềm như nhung ôm dễ chịu lắm nha.” Mộ Sa rất ít thấy hắn hoá thành thú, lần đầu tiên thấy còn hoảng sợ, có điều bây giờ cô không còn sợ nữa, ngược lại cô cảm thấy lúc là hình người còn nguy hiểm hơn.
“Hừ...” Chelsea hừ một tiếng xem như đồng ý, nghe theo cô nằm xuống, để cô sờ vuốt. Dù sao bây giờ ở ngoài chắc chắn cô không cho hắn làm, hình thú hay hình người cũng chẳng khác gì nhau. Với lại có một số việc không phải cứ hình người mới làm được, hình thú hắn dũng mãnh hơn, chỉ sợ cô bị thương, các trưởng lão tạm thời chưa đồng ý, nhưng muốn sinh ra đời tiếp theo cực mạnh, cô sớm muộn gì cũng phải làm quen.
Mộ Sa không biết Chelsea đang nghĩ gì, nếu để cô biết được chắc cô sẽ không có tâm tình nào ngắm sao, mà sẽ sợ đến té lọt cây.
Mộ Sa ngắm nghía bộ lông mà trắng của Chelsea, bèn thoải mái gối đầu lên người hắn, nằm trên đó ngắm sao, không nói câu nào dần dần cảm thấy mệt mỏi, cô ngáp một cái rồi ngủ.
Thấy cô hồi lâu không lên tiếng, Chelsea mới nhận ra cô lại ngủ quên, thấy cô ngủ ngon hắn không đành lòng đánh thức cô, dùng đuôi cuốn cô vào lòng, cứ thế thức đến sáng, ở đây là ngoài thôn, lúc nào cũng có dã thú ẩn hiện, huống chi cạnh hắn còn có một giống cái không hề có năng lực bảo vệ bản thân, hắn không dám ngủ, cũng không làm sao, càng ở chung với con nhỏ này, tim hắn càng mềm mại.
Sáng sớm hôm sau, Mộ Sa tỉnh lại trong tiếng chim hót, liền thấy sư tử toàn thân trắng toát đang nhìn chòng chọc cô không chớp mắt, chợt hoảng sợ rồi kịp nhận ra là Chelsea, thế là cười dịu dàng, ôm chặt đầu sư tử to lớn của hắn, hôn rồi nói: “Chào buổi sáng.”
Chelsea bị bộ dạng mới tỉnh ngủ của cô làm ngứa ngáy, thế là nhanh chóng hoá thành hình người, áp đảo cô trên cây mà hôn, hung ác mở khớp hàm, kéo đầu lưỡi mềm mại của cô, cắn lấy rồi mút mạnh.
Tay cũng xấu xa lần dò xuống dưới, không ngừng đè lên cửa hoa huyệt của cô.
“Ứm...” Mộ Sa thấy bọn họ ở ngoài trời còn trên cây, nói sao cũng không chịu để hắn tiếp tục, tay vừa vỗ vừa đẩy lên lưng hắn, khi hắn thoáng buông cô ra, thở dốc nói: “Về nhà, về nhà rồi tiếp tục...”
“Grừ...” Chelsea bị dáng vẻ muốn nói lại ngưng của cô làm cho thú huyết sôi trào, cũng biết nơi này quả thật không phải là nơi tốt để làm chuyện đó, một lát nữa sẽ có những tộc nhân ra ngoài săn thú đi ngang nơi này, thế là gào thét hoá thành hình thú, để cô lên lưng phóng xuống, nhanh như bay chạy về nhà.
Vào phòng, buông Mộ Sa ra, nhanh chóng hoá thành hình người, định nhào vào, Mộ Sa lắc mình tránh thoát hắn, im lặng không nói đến chuyện vừa hứa hẹn, chơi xấu nói là đói bụng bảo Mộ Sa nướng thịt cho cô ăn.
Chelsea oán hận nhìn cô, nhưng để giống cái đói bụng quả thật không phải là chuyện giống đực nên làm.
Thế là nhịn lại, nhóm lửa nướng thịt cho cô, Mộ Sa ngồi rất xa đề phòng nhìn hắn, sợ hắn không nhịn được lại bổ nhào qua.
Mùi thịt nướng bay đầy phòng, bị dày vò cả buổi tối Mộ Sa quả thật thấy đói bụng, thấy Chelsea nướng thịt chín để lên bàn thì chầm chậm lại gần.
Theo cô để ý, Chelsea dù muốn làm gì cô cũng đều đợi cô ăn no mới bắt đầu.
Nên trước khi chưa no, cô hẳn là an toàn, lát nữa ăn no cô lại năn nỉ hắn đưa cô đi chung quanh để làm quen hoàn cảnh, dù sao hôm qua hắn đã hứa rồi. Theo như mấy ngày nay cô thấy chỉ cần là chuyện đã hứa hắn sẽ không đổi ý. So với đàn ông chỉ biết dối trá trong thế giới kia thì tốt hơn nhiều.
Đáng tiếc Mộ Sa suy tính thất bại, vừa đến gần bàn, đã bị Chelsea ôm lấy, lột đồ cô ra để cô ngồi lên người hắn, cúi đầu hôn cô, tay cũng thừa dịp chụp lên hoa huyệt mà xoa.
Xoa một hồi, liền đẩy ngón giữa vào, cào lên lớp thịt non ngày càng ướt át của cô, còn véo chỗ thịt nhỏ mẫn cảm nhất của cô.
Cảm giác cô đã đủ ướt, hắn cầm vật nóng của mình chậm rãi chen vào hoa huyệt.
Mộ Sa cảm thấy hoa huyệt của mình dần dần bị căng ra đến tận cùng, cọ xát là cô rên thành tiếng.
Chelsea đâm vào tận gốc, nhưng không chuyển động, dù hắn có muốn nhưng để giống cái đói bụng thoả mãn dục vọng của hắn, hắn không làm được.
Thế là một tay đè lên cái eo không ngừng ưỡn lên của cô, tay kia cầm miếng thịt đút vào miệng Mộ Sa.
Giờ phút này hoa huyệt bị gậy thịt to lớn của hắn chen vào, cả người sắp bị hắn kéo căng rách, Mộ Sa làm sao còn nuốt nổi gì nữa.
Nên lắc đầu từ chối nói: “Ưm... Chelsea... Em không ăn, ăn không vô, anh rút ra tí đi, tức quá.”
“Không phải em đói bụng sao, sao không ăn.” Chelsea vừa đè cơ thể thoáng nhổm lên của cô, vừa hỏi.
“Ưm...” Chelsea nhấn một cái, làm Mộ Sa vừa định nhấc mông lên lại ngồi trở lại, gậy thịt tiến vào thật sâu, làm Mộ Sa kêu lên