hả lỏng.” Chelsea thở ồ ồ, cố nén ham muốn tàn sát bừa bãi trong cơ thể cô, cúi đầu ngậm một bên vú, cẩn thận cắn mút, ra vào thật nhẹ nhàng đợi cô thích ứng.
“A... uh... a...” Mộ Sa toàn thân mềm nhũn, hắn hiếm khi dịu dàng làm hoa huyệt cô càng thêm ướt át, cả người như tan thành nước bên dưới hắn.
“Sướng chứ? Ừm, rên quyến rũ thế kia mà!” Chelsea cảm thấy nước trong hoa huyệt cô càng chảy càng nhiều, cảm thấy đã đến lúc liền thẳng lưng cắm thẳng vào, quy đầu cực đại đội đến cửa tử cung mới dừng lại.
“Á...” Cảm giác bị đâm thủng làm Mộ Sa hét lên. Tuyết trắng mềm mại trước ngực cũng nảy mạnh lên.
“Kêu lớn chút nữa đi, bảo bối, anh thích nghe em kêu.” Chelsea nắm chặt eo cô, không hề áp chế dục vọng của mình, động tác hung ác đẩy cô tới lui, gậy thịt thô dài không ngừng đâm sâu, mỗi lần ra vào đều mang theo lượng lớn chất lỏng gây ra tiếng động không ngớt.
Hoa huyệt của cô quá chặt, mỗi lần vào đều phải dùng sức rất nhiều, đẩy tầng tầng lớp lớp tường thịt mềm chặt, mỗi lần rút ra, lại giống như có vô số miệng nhỏ hút mạnh lên thân vật cứng, được hưởng thụ nhiều như vậy làm Chelsea thật sự không dịu dàng nổi, mỗi lần đều đẩy mạnh lối vào làm cô kêu gào liên tục.
“Cho em chết, bảo bối, cho em chết!” Dần dần Chelsea cảm thấy không đủ thoả mãn, thế là gác chân cô lên vai, điên cuồng tiến vào va chạm.
“Aaa...” Mộ Sa có cầu xin cũng không được, đầu quẫy liên hồi, tay nắm chặt da thú làm như không nắm chặt sẽ bị đẩy bay ra ngoài.
Cuối cùng, Mộ Sa bị hành hạ khó nấc: “Chelsea... tha cho em... hu hu... em chết mất... a...”
Khuôn mặt cô ửng đỏ, hai chân dang rộng, mắt mờ mịt bất lực đón nhận tốc độ ra vào kịch liệt không biết thoả mãn của Chelsea, hoa huyệt mẫn cảm bị quy đầu căng ra, đau rát, vừa đau vừa kích thích làm cô một lần run rẩy, hoa huyệt co lại, “Ahh...” Mộ Sa rên một tiếng thật dài, cong gập người lên đỉnh.
Chelsea cuối cùng không kiềm nén được nữa, hét lớn, rồi bắn ra.
Qua một lúc lâu, Mộ Sa mới dần tỉnh lại, không hiểu sao lại thấy tủi thân, nghẹn ngào bật khóc.
Chelsea hoảng sợ, nhanh chóng xoay cô lại, nâng cằm cô, ân cần hỏi han: “Bảo bối, sao vậy em? Được rồi, sao lại khóc vậy?”
“Anh, rút ra ngay!” Mộ Sa trừng mắt liếc hắn, căm giận nói.
Chelsea hơi hoảng, cho là vừa rồi mình quá mức hưng phấn nên làm cô bị thương, vội vàng rút ra, không có vật cứng của hắn chắn giữ, hỗn hợp tinh dịch và dịch trong suốt không ngừng từ trong hoa huyệt chảy ra, vừa thấy Chelsea lại khô miệng, gậy thịt vừa mềm lại cứng lên.
Có điều còn lo lắng mình lỡ làm cô bị thương, nhanh chóng kéo da thú lau lau cửa huyệt, cẩn thận kiểm tra một hồi, không bị rách, nhưng sưng đỏ ửng, e lại hắn vào lần nữa cô sẽ khổ sở.
Dù sao cũng sợ cô đau, nên nén nhịn, ngẩng đầu nhỏ nhẹ dỗ dành: “Xảy ra chuyện gì, bảo bối, tiểu huyệt của em không bị rách, rốt cuộc là không ổn chỗ nào? Hử?”
Mộ Sa đấm lên ngực hắn, oán trách: “Anh lại ăn hiếp em, vừa nãy thiếu chút nữa bị anh giết chết rồi!”
Chelsea nghe cô nói vậy lại thấy vui vẻ, cúi đầu hôn lên môi cô mấy cái, lúc này mới đắc chí nói: “Thế nào, chồng em dũng mãnh chứ? Em không phải thích anh dũng mãnh sao?”
Nhìn dáng vẻ hắn hớn hở, Mộ Sa hận ngứa răng, mình mém bị hắn ép chết, không biết đau lòng lại còn tự hào, thế là cấu véo lưng hắn, ấm ức nói: “Anh còn cười nữa, không biết thương em chút nào hết!”
“Bảo bối, em nói oan cho anh, anh không phải vừa mới thương em đó sao, còn rất ra sức thương em nữa.” Chelsea vừa liếm tai cô, vừa cười dê.
Mộ Sa thấy hắn không đàng hoàng, lười chả thèm nói, vừa rồi chẳng qua là bị ức hiếp tàn nhẫn, muốn hắn dỗ dành, bây giờ cô bình tĩnh rồi, cảm thấy hơi mệt mỏi.
Mộ Sa đấm cho hắn một cái, cong người trong lòng ngực hắn, sau đó yếu ớt nói: “Sau này không được làm chuyện nguy hiểm, nếu anh bị thương em sẽ đau lòng lắm.”
Một câu em sẽ đau lòng làm Chelsea bất giác đỏ hoe mắt, ôm cô vào lòng thật chặt, hôn lên đỉnh đầu cô dịu giọng đáp: “Ừ.” Đã bao lâu không còn ai đau lòng cho hắn, giờ khắc này hắn cảm thấy hạnh phúc, thật hạnh phúc, dù cho hắn có chết đi, hắn cũng bằng lòng.
Cô đẩy hắn ra, xoay người đưa lưng về phía hắn lầu bầu: “Anh đáng ghét, mặc kệ anh.”
Mộ Sa không nhìn hắn, Chelsea bám dính không rời, tay đưa ra trước ngực cô, mặc sức thưởng thức, miệng dán lên tai cô hà hơi, hỏi ám muội: “Bà xã, sao anh lại đáng ghét vậy? Chẳng lẽ làm em không đủ thoả mãn? Chúng ta làm lại lần nữa, nha?” Nói rồi còn dùng gậy thịt vừa cứng lại không ngừng cọ vào giữa hai chân cô.
Mộ Sa không nhịn được rên lên, thể lực thú nhân giống đực có phải là quá tốt rồi không, từ sáng giờ chưa ăn gì vào bụng, xây nhà đến trưa, vừa về nhà đã đè cô lên giường đến chiều, lúc này còn nổi thú tính, hắn không biết mệt à!
Nghĩ đến ăn, Mộ Sa cảm thấy hơi đói, hồi sáng này cô vừa chờ Chelsea vừa ăn trái cây, rồi nguyên buổi trưa vận động tiêu hao thể lực, đã tiêu hoá hết trơn. Thế là chụp bàn tay xấu xa của hắn trước ngực, yếu ớt nói: “Chelsea, em đói.”
Chelsea toàn bộ tâm thần đều chú ý tiểu huyệt phía sau của cô, lòng nghĩ phải dụ sao cho cô chịu để hắn vào lố
