XtGem Forum catalog
Ông Xã Hung Dữ

Ông Xã Hung Dữ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323463

Bình chọn: 9.5.00/10/346 lượt.

phủi bùn đất trên người cả hai, sau đó dắt tay Đường Hiểu Huyên đi đến nhà mình.

"Được ạ." Đường Hiểu Huyên cười ngọt ngào đồng ý.

Đến khi hai đứa trẻ đi xa rồi, nhưng vẫn nghe được loáng thoáng thanh âm trò truyện của chúng.

"Anh Dục Dương, chị gái hàng xóm nói rằng ở trường có rất nhiều đứa trẻ thích anh."

"Em có biết thích nghĩa là gì không?"

"Chị ấy nói thích nghĩa là được ở bên cạnh nhau."

"Ở bên cạnh nhau cái gì!" Thiện Dục Dương rất khinh thường đáp án này.

"Luôn luôn ở cùng nhau đấy." Đường Hiểu Huyên nghiêm túc nói.

"Luôn luôn ở cùng nhau là cái gì em cũng đâu có biết, đừng nghe chị ấy nói bừa, chị ấy thì biết cái gì chứ?"

"Em không biết ạ?" Đường Hiểu Huyên hoang mang, "Nhưng chị ấy nói nếu như em thích anh, em sẽ phải ở cùng với anh nha."

Thiện Dục Dương im lặng.

Đường Hiểu Huyên không thèm để ý đến cậu bé đang âm thầm bất đắc dĩ, trực tiếp hỏi, "Anh Dục Dương, anh có thích Hiểu Huyên không?"

Thiện Dục Dương không trả lời.

"Có thích Hiểu Huyên hay không vậy?"

Thiện Dục Dương vẫn không trả lời.

"Anh Dục Dương, anh có thích Hiểu Huyên hay không? Mẹ nói tất cả mọi người đều rất thích Hiểu Huyên, vậy anh có thích không?" Sau một lúc mà vẫn chưa nhận được câu trả lời, giọng của Đường Hiểu Huyên đã mang theo bất mãn, vẻ mặt ‘anh mà không nói là em khóc cho anh xem’.

Thiện Dục Dương không sợ trời không sợ đất lại chỉ sợ nước mắt của cô bé, vẻ mặt này tuyệt đối là uy hiếp trắng trợn. Cậu rối rắm hồi lâu, cuối cùng mới cắn răng nói hai chữ, "Thích*." (*thích =喜欢= hai chữ )

"Vậy chúng ta sẽ mãi ở cạnh nhau được không?"

Sau khi tiếp tục im lặng một lần nữa, cậu bé – vẫn còn ngây thơ đối với chuyện tình cảm - nhẹ giọng nói: "Nếu như em không khóc nhè, thì anh sẽ suy nghĩ một chút."

Đường Hiểu Huyên chạy giống như bị ma đuổi vọt vào phòng tắm khách sạn. Cô đóng sầm cửa lại, chật vật dựa vào trên tường thở gấp, trong mắt ẩn chứa sự hỗn loạn.

Phòng tắm khách sạn có một tấm gương rất lớn, mặt gương được lau chùi sạch sẽ không có lấy một hạt bụi, để cho cô có thể nhìn rõ ràng bộ dạng của mình lúc này: không chỗ trốn chạy.

Tóc của cô rối tung, mắt có tia máu. Khi cô lao ra khỏi căn phòng quên mang giày, quần áo mặc trên người cũng là bộ của ngày hôm qua, chỉ là nó không còn được chỉnh tề và sạch sẽ như lúc trước, mà đã bị xé tới biến dạng. . . . . .

Đường Hiểu Huyên đưa tay giữ lấy miếng vải áo ở bả vai, muốn để quần áo chỉnh chu lại, nhưng trên ngực và xương quai xanh lộ ra mấy dấu hôn đậm màu, khiến cô trở nên càng luống cuống hơn.

Quần áo bị xé tả tơi, sự đau đớn không lý giải nổi ở hai chân, thân thể mệt lử như thể bị xe lửa chạy qua, những dấu vết trên người thì không thể che giấu được, còn có, mới vừa nãy khi tỉnh dậy cô còn thấy người đàn ông không mặc gì, tay vòng qua eo mình. Không thể nghi ngờ gì nữa, tất cả những chuyện hiện ra trước mắt cô đều là sự thật.

"Chúng ta đã làm rồi." Đường Hiểu Huyên nhìn chằm chằm vào tấm gương, một lúc lâu sau mới khó khăn nói ra những lời này.

Nghĩ đến đoạn trí nhớ triền miên mơ mơ hồ hồ tối hôm qua, cô chán chường ngồi trên sàn nhà lạnh như băng trong phòng hóa trang. Cô phải ôm chặt hai đầu gối mới có thể ngừng run rẩy, chuyện đã xảy ra như thế nào vậy? Đường Hiểu Huyên còn có chút hoang mang. Rõ ràng là cô cùng với Thiện Dục Dương đi đến chỗ tụ họp của những bạn học cũ, sau đó tại sao lại xảy ra cơ sự này?

Đường Hiểu Huyên nhắm chặt hai mắt, dựa thân thể vào bức tường lạnh lẽo, bởi chỉ có như vậy cô mới có thể làm cho mình tỉnh táo lại, ngừng suy nghĩ miên man, rồi từng cảnh, từng cảnh chuyện xảy ra hôm qua bắt đầu tái hiện trong đầu cô.

◎◎◎

Gần sáu giờ tối ngày hôm qua, trời mưa tí tách. Hiện tại là giờ tan tầm, trên đường, dòng xe chạy bắt đầu chuyển động. Một chiếc xe màu xám bạc phóng tới, khiến bọt nước văng tung tóe làm ánh lên màu xe, phát ra từng tia sáng bạc.

Mà ở trong xe, Đường Hiểu Huyên đang vất vả sửa sang cái túi xách lộn xộn đồ, ngẩng đầu lên lại phát hiện ra con đường trước mắt không phải là đường về nhà.

"Anh Dục Dương, đang đi đâu vậy? Không phải phải về nhà sao?" Đường Hiểu Huyên mở to đôi mắt không hiểu, xoay người nhìn người đàn ông ngồi chỗ ghế lái, nghi ngờ hỏi.

Theo ánh nhìn của cô, người đàn ông bên cạnh có một gương mặt hoàn mỹ, tóc mai phóng khoáng gọn gàng, trán bằng phẳng, ôn hòa nhưng cũng không che giấu được ánh mắt sắc sảo, trên gương mặt góc cạnh rõ ràng là hàng mi dài và chiếc mũi cao. Khuôn mặt đã vốn là đẹp trai khiến người khác phải mê mẩn, đôi môi lại khẽ mím lại lại càng tăng thêm vài phần nghiêm nghị, làm cho người ta không dám tùy tiện đến gần.

Giờ phút này anh đang hết sức chăm chú lái xe, trên mặt không có biểu cảm gì, "Hôm nay có lịch trình khác."

"Lịch trình. . . . . . sao em lại không biết nhỉ?" Đường Hiểu Huyên nghe vậy rất bất đắc dĩ khẽ cau mày. Cô thân là thư ký mà ngay cả lịch trình của ông chủ kiêm người anh hàng xóm cô cũng không rõ, liệu có phải cô có phần thất trách không?

"Vừa mới quyết định." Giọng điệu của Thiện Dục Dương rất bá đạo, mang theo sự khẳng định ‘không được phép