vậy ra khỏi cửa thử xem!” Cổ áo rộng thùng thình đáng chết, cổ chứ V đáng chết!
Cô cúi đầu nhìn lại lễ phục trên người, lại ngẩng đầu hồ nghi nhìn anh một lát, sau đó khinh thường hất cằm lên!
Hừ! Mặc như vậy ra cửa thì chết không tốt chỗ nào? Cái lão già không biết thưởng thức, cô tùy tiện chọn một party hoặc quán ăn đêm, đều có một đám đàn ông xếp hàng chờ tán thưởng cô! Cô rõ ràng không nói gì, nhưng Thượng Quan Thác Dương lại đọc được những điều đó trong mắt cô.
“Em dám?” Thật vất vả mới rít ra được hai chữu từ trong kẽ răng.
“Ngay cả yêu anh em còn dám, em còn sợ cái gì?”
“Thượng Quan Phiên Phiên, em. . . .”
Kẹo đường ngọt ngào co dãn mười phần đã thành công ngăn lại rít gào đầy trời, Thượng Quan Thác Dương chưa kịp nói hết đã bị cánh môi mềm mại giam giữ rồi, nụ hôn không tính vụng về nhưng chủ động xâm phạm vẫn có vẻ trúc trắc.
Mèo con tạo phản. . . .Thượng Quan Thác Dương hơi giật mình nghĩ, nhưng ai có thể cam lòng cự tuyệt đầu lưỡi thơm tho chui vào trong miệng ngả ngớn?
Vi khuẩn ngọt ngào xâm lấn, trong nháy mắt cơ hồ làm tê liệt lý trí, anh không kìm được nghĩ muốn đáp lại thì cô lại đúng lúc rút lui.
“Không cần anh nhắc nhở em là Thượng Quan Phiên Phiên lần nữa, em cả đời này cũng vì có tên cái tên này mà cảm thấy hãnh diện, nhưng em không muốn ngoan ngoãn làm em gái anh, vĩnh viễn cũng không không!” Tuyên bố rõ ràng! Thật vất vả mới đoạt được quyền lợi làm càn.
Cô giơ tay ôm cổ anh, chủ động dâng môi thơm lên lần nữa, đặt xuống ấn ký chứng minh quyết tâm của cô, thật ra não cô đã nóng bứng bừng, nhưng cô không cho phép mình lui bước, như anh nói, trừ phi xác định anh chỉ coi cô như em gái, nếu không cô sẽ không dễ dàng buông tay. . . . .
Cho tới bây giờ Thượng Quan Thác Dương đều không phải là người đàn ông đểcho người khác nắm mũi dắt đi, lại nhiều lần để cho cô đồng hóa không chùn bước, lý trí còn sót lại muốn anh đẩy cô ra, đầu ngón tay chạm nhẹ đến lưng trần bóng loáng anh lại không tự chủ được chần chừ, khi bàn tay cảm thụ da thịt tỉ mỉ hô hấp lên xuống, độ ấm nóng khiến anh không rời đi được.
Dường như ý thức được bàn tay to lớn hơi dùng sức, thân thể mềm mại tự nhiên càng sát gần tới anh, anh đổi khách làm chủ, công kích lại cái người khơi mào, từng chút từng chút cắn đôi môi ngọt ngào co dãn của cô, cướp lấy ngọt ngào trong cổ họng cô.
Anh không kiên nhẫn kéo chiếc nơ trên cổ ra, cởi lung tung các nút cài trên áo sơ mi, đôi bàn tay nhỏ bé dính lên ngực anh, như trấn an anh gấp gáp, hoặc cũng có thể là đang thúc giục anh mau mau tháo những trói buộc xuống.
“Em cứ thích đợi tại địa ngục như vậy sao?” Anh hôn cô cuồng loạn, hơi thở không ổn định, “Được, anh liền khiến em muốn sống không được, muố chết không xong.”
Thượng Quan Phiên Phiên không hề nghi ngờ anh có khả năng này, nói không khiếp đảm là gạt người, nhưng thật ra cô rất nhớ anh như cuồng phong cuốn lấy, quét ngang cô khiến huyết mạch toàn thân sôi trào.
Giống như vật tế đang chờ đợi bị hưởng dụng, lẳng lặng đặt trên ga giường lớn làm bằng tơ tằm màu xám bạc. không thể cờ đợi đắm chìn trong luân hãm, cô giang hai cánh tay nghênh đón satan đang cởi tất cả quần áo trên người bên cạnh.
Cơ thể nóng như thiêu đốt nhẹ nhàng cọ xát với thân thể mềm mại, môi anh chợt dùng thêm sức, tựa như trừng phạt tỉ mỉ gặm cắn môi cô, cô bị đau khẽ hô, một mùi máu tanh tràn vào khoang miệng hai người.
Cô gắng phải thừa nhận là anh yêu cô, cũng phải lấy góc độ từ một người đàn ông, tốt! Cô thành công đánh tan phòng thủ của anh, nhưng như vậy thì thế nào? Anh không phải biết rất rõ yêu nhau mà không thể ở bên nhau có bao nhiêu luyến tiếc sao?
Là anh sa đọa, không còn cách nào cứu chữa, lòng anh chua xót hơn bất cứ ai, anh nguyện ý dành cho cô một con đường sống, cô vốn lai xông vào địa ngục, chẳng lẽ cô không nhìn thấy tình yêu quang minh chính đại có được bao nhiêu người ca ngợi? Anh hy vọng cô có thể đắm chìm trong thứ ánh sáng đó.
Cô cố tình muốn đắm mình. . . . . .Phiên Phiên muốn cùng anh sa đọa.
Shit! Lời này không nên đùa một chút nào, trò chơi cấm kỵ này một chút cũng không kích thích, anh không muốn chơi, cũng không muốn theo đuổi kích thích, chỉ muốn đem đến cho cô một cuộc sống an bình hạnh phúc, anh thật lòng mong muốn. . . . Nhận lời mời từ thế vận hội, rất nhiều kiến trúc sư nổi tiếng thế giới đã đến họp tại thế vận hội này, triễn lãm được chính vị kiến trúc sư đất nước mình thiết kế mang đầy tinh hoa của dân tộc, với niềm tin như vậy, vị kiến trúc sư ma pháp Thượng Quan Thác Dương đương nhiên cũng có trong danh sách, không chỉ như vậy, anh còn được mời đến thiết kế cho sân khấu tại buổi lễ khai mạc.
Linh cảm tựa như thứ trò chơi, có khi suy nghĩ khô cả ruột nhưng đến cái rắm cũng không phóng ra được, nhưng đôi khi lại liên miên không dứt nói muốn ngăn cũng không ngăn được.
Một bản vẽ phác thảo mang tên “quan điện Pandora” đã được hoàn thành, lấy các mái quan đình truyền thồng của người Hoa trau truốt, to lớn điểm xuyết thêm vài nét thiết kế hiện đại, bất đồng nhưng lại dung hợp không mâu thuẫn, là sự thăng cấp c