XtGem Forum catalog
Ông Xã Quaí Quỷ, Xem Ai Sợ Ai

Ông Xã Quaí Quỷ, Xem Ai Sợ Ai

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210762

Bình chọn: 8.5.00/10/1076 lượt.

ra tử của cha cậu phản đối, thì hắn đã sớm giết chết cha cậu.” Nhắc tới Hứa Thiên, mặt A Đường thúc lộ rõ sự tức giận. Lôi Ảnh đại khái hiểu, nhưng anh còn muốn biết chuyện sau đó, anh cảm thấy, A Đường thúc không chỉ biết nguyên nhân cái chết của cha mẹ anh mà ngay cả cha mẹ Hoắc Thương Châu cũng biết.

A Đường tiếp tục nói: “Chuyện cứ thể trôi qua 9 năm, thời gian này mỗi người cũng đã có con riêng của mình, cậu và Hoắc Thương Châu cùng ra đời một năm, Hứa Cần Dương kém các cậu một tuổi, khi cậu 8 tuổi, nó 7 tuổi nhưng đã hung ác hơn cả cha mình, chính mắt ta đã thấy nó đem một con chó con đã chơi chán dí xuống nước cho đến khi chết đuối, khi đó ta đã cảm thấy đứa nhỏ này không phải là một người hiền lành. Sau đó, cha cậu vì muốn rút khỏi bang phái bị Hứa Thiên hiểu lầm thành gian díu với Hoắc Hành Bác cho nên không hề chuyện trò khuyên bảo, lập tức sai người giết ông ấy.

Ngày đó ta cũng có mặt, A Hoài cũng vậy, cha cậu vốn biết không đủ sức chống lại, đã bảo mẹ cậu vội vàng thu xếp hành lý, chờ cậu hết giờ học sẽ bỏ trốn, nhưng có một điều mà ta mãi không hiểu được là Hứa Thiên đột nhiên sai người đến, đi vào không hề nói gì, rút dao ra chém, ta trong lúc bối rối che chắn cho mẹ cậu cũng lãnh một dao trên mặt, nhưng vẫn không thể bảo vệ được, trong lúc máu tươi phun ra không nhìn thấy gì, đã nghe tiếng kêu thất thanh của bà ấy, lúc ta mơ hồ nhìn ra thì mẹ cậu đã ngã trước mặt.”

“A Đường… Bảo vệ… cho tốt”. Ánh mắt cầu xin của bà ấy chính là hướng về con trai. A Đường vội vàng rút dao sau lưng bà ấy ra, đâm thẳng vào ngực đối phương, nhìn lại đã thấy Hắc Ưng bị đâm nhiều nhát, trước khi chết vẫn nhìn ông, ánh mắt không khác gì ánh mắt mẹ Lôi Ảnh.

Ông biết rằng họ muốn ông chạy đi, bảo vệ cho con trai họ, A Đường không có cách nào, ngay lập tức từ bên ngoài lại có một nhóm người xông vào, A Đường đành nhảy ban công chạy trốn.

Lôi Ảnh nghe đến đoạn này, trong lòng nghi ngờ, không phải Hoài thúc cũng ở đó sao? Hắn đã chạy ư?



“Anh… Nhìn xem em mua thức ăn ngon, rượu ngon này.” A Thất đẩy cửa giơ giơ một tay cầm chai rượu, tay kia cầm túi thức ăn.

Lôi Ảnh lấy lại tinh thần, chuyện thế là đã rõ, cũng không cần gấp gáp, quan trọng là anh đã biết hung thủ giết cha mẹ mình, như thế là đủ, mớ bòng bong trong lòng anh cũng được gỡ bỏ.

Anh đứng lên, khom người cúi một cái trước A Đường thúc: “A Đường thúc, tạm thời chú chịu khổ rồi, chờ xử lý xong chuyện này, cháu sẽ sắp xếp lại cho chú.” Đối với người tận tâm và trung thành với cha mình như A Đường thúc, sau khi xử lý xong mọi chuyện sẽ bố trí cho ông một cuộc sống tốt suốt nửa đời còn lại, cũng coi như là một chút đền bù.

A Đường biết giờ không thể quay đầu, đã nói ra thì ông cũng biết Lôi Ảnh sẽ hành động, nhưng ông vẫn muốn nhắc nhở anh một câu. Gật đầu chậm rãi đứng lên, đôi tay già nua vỗ vỗ vai Lôi Ảnh: “Tiểu Ảnh, chuyện đời trước cũng đã qua rồi, chuyện ân oán cũng không trách được, A Đường thúc hi vọng cháu sẽ không dấn thân vào con đường của cha cháu, làm người tốt, đừng báo thù nữa.”

Lôi Ảnh khẽ dừng, khuôn mặt đang mỉm cười trở nên tăm tối, không phải anh không muốn làm vậy, nhưng chuyện đã đến nước này, anh cũng không thể rút lui.

“A Đường thúc, cháu biết chừng mực, chú phải chịu khổ một thời gian rồi.” Nói xong, anh xoay người, nhìn A Thất đang đứng đực không hiểu chuyện gì nói: “Về sau chú đừng tùy tiện dẫn ai đến đây, nếu không muốn chết.”. Nói xong, anh đưa cho A Đường thúc một chiếc thẻ, thấy ông không nhận, anh nói: “Đây là một chút thành ý của cháu, chú còn nhớ ngày sinh nhật của cháu không?”

A Đường dường như hiểu ý anh, không thể trách Lôi Ảnh đối với A Thất không biết trên dưới, em trai ông là một con ma cờ bạc, chơi bời lêu lổng, chỉ có dựa vào mấy công việc vặt vãnh của ông để duy trì cuộc sống, A Đường cả đời chưa lập gia đình, em trai ông cũng thế.”

A Đường miễn cưỡng đón lấy rồi gật đầu với Lôi Ảnh: “ A Đường thúc vẫn phải nói một câu, hãy cẩn thận, Hứa Thiên đã gặp báo ứng, từ khi đi Châu Âu đã gặp tai nạn xe, trở thành người tàn tật.”

Sự căng thẳng trong thâm tâm Lôi Ảnh cũng giảm đi, hóa ra là vậy, chả trách Hứa Thiên lại vội vàng bàn giao công việc cho Hứa Cần Dương, đến tận giờ cũng không ra mặt, nghĩ đến đây anh hừ lạnh một tiếng trong lòng.

…………………………………

“Thiếu gia, không tìm được” A Đông đứng sau lưng Hứa Cần Dương, hắn không liên lạc được với Lôi Ảnh, xem ra rất bực tức, đi đi lại lại trong phòng làm việc, A Đông không hiểu hẳn gấp gáp cái gì, báo cáo với hắn bằng giọng rất nặng nề.

“Không tìm được? Ai? Lại gọi điện đi.” Hứa Cần Dương giận dữ, chuyện của Thiên Mộng Tuyết đã khiến hắn thêm phần cảnh giác, đối với con cá lớn Lôi Ảnh, mất không ít công sức mới khiến anh dao động, thời điểm mấu chốt thế này, hắn không thể từ bỏ. Sự biến mất của Lôi Ảnh chính là một đòn nặng đối với Hứa Cần Dương, vài ngày nữa, có một số hàng phải đi qua địa bàn của Hoắc Thương Châu, chuyện này nhất định phải do Lôi Ảnh tự làm, nếu không mấy chục triệu tiền hàng kia sẽ đổ xuống sông xuống biển. Vì Lôi Ảnh đồng ý hắn mới mạo hiểm đi