XtGem Forum catalog
Ông Xã Thật COOL

Ông Xã Thật COOL

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3218132

Bình chọn: 7.00/10/1813 lượt.

âu rồi, mình tự thẹn không bằng người, cô ấy dựa dẫm trong lòng của người khác, từng chút từng chút một, luôn luôn phớt lờ chẳng để ý đến mình, Lý Vũ Hiên, mày đúng là đồ vô dụng, từ khi được sinh ra mày đã được định là một kẻ thất bại, cô ấy nhìn thấy mày yếu đuối vô dụng như thế này, sợ rằng trong lòng cô ấy, mày chẳng còn cách nào để thay đổi hình tượng nữa rồi.

Cô ấy chắc chắn sẽ chẳng thèm để ý đến mày… cô ấy chắc chắn sẽ chẳng thèm quan tâm đến mày…

Bởi vì mày quá xấu xa…

Nước mắt tuôn ra ào ào thấm ướt cả chiếc chăn đắp trên người, trong chiếc ăn ẩm ướt, Lý Vũ Hiên thở rất khó khăn, nhưng dù có như vậy vẫn không chịu thò đầu ra ngoài, chỉ muốn vĩnh viễn cách ly hoàn toàn với cái thế giới lạnh lẽo không có tình người này, càng không muốn nhìn thấy bất kì khuôn mặt quen thuộc hay xa lạ nào, tất cả đều khiến người ta cảm thấy căm ghét.

“Tạch.”

Một âm thanh khẽ vang lên, tất cả các bóng đèn trong phòng khách vụt tắt, thế giới lại một lần nữa chìm trong bóng tối.

Chất dịch ấm nóng từ mắt chảy qua mũi rồi chảy xuống dưới làm cho mũi bị tắc nghẹn rất khó chịu, cuối cùng thì cô ấy đi rồi, cô không ấy muốn nhìn thấy người đàn ông vô dụng như thế này, cô ấy thích là người lúc nào cũng kiêu ngạo phong độ khí thế mạnh mẽ chứ không phải là kẻ nhếch nhác thảm hại hạ tiện giống như mình thế này…

Đột nhiên, chân của Lý Vũ Hiên bị giẫm vào.

“Ai za…”

Đậu Đậu khẽ kêu lên, ngồi xuống xoa xoa cái chân bị giẫm của Lý Vũ Hiên “Không phải em cố ý đâu…”

Hóa ra cô ấy không đi?!

Lý Vũ Hiên có rúm người lại, vểnh tai lên nghe động tĩnh, hình như cô gái này đang ảo não ngồi một bên, men theo đường cong của chăn tìm kiếm mình, đột nhiên cơ thể bị sáp lại, tiếp đó lại bị sáp gần thêm một chút, cô ấy như con mèo vậy, đang tìm kiếm chỗ nằm thoải mái, bao phủ lên, duỗi chiếc eo lười nhác ra, rồi nằm ngủ lười biếng.

Đợi rất lâu mà không có động tĩnh, Lý Vũ Hiên nhè nhẹ gỡ chăn ra, nhờ ánh sáng của mặt trăng, nhìn trộm người đang nằm ngủ cạnh chân mình, Đậu Đậu ôm một đống chăn, hai chiếc chân lộ ra ngoài váy ngủ đang kẹp chặt chiếc gối gối đầu ngủ rất ngon lành.

“Đậu Đậu?”

Đậu Đậu ngáy khò khò, trở mình, làm rơi chăn ra ôm chặt lấy chân của Lý Vũ Hiên, đưa miệng day day “Đoàn Đoàn… mày không cạo lông à… (day day miệng) nếu cạo lông ra sofa ngủ…”

Đoàn Đoàn?!

Lý Vũ Hiên tối sầm mặt, nhớ lại có lần Đậu Đậu đã kể qua, trước đây cô ấy có nuôi một con chó nhỏ, bởi vì béo quá nên gọi là Đoàn Đoàn, sau này đau bụng mà chết, Đậu Đậu khóc rất lâu.

“Hu ~ ~ Đoàn Đoàn…”

Nền nhà rất cứng, Đậu Đậu ngủ rất không thoải mái, không ngừng lăn qua lăn lại, Đoàn Đoàn trong mộng dường như lại béo ra rồi, cơ thể nặng như vậy lại còn đè lên người mình, cái lưỡi lớn nóng hôi hổi liếm liếm khắp mặt cô, nước dãi nóng thật khó chịu “Wu… Đoàn Đoàn… wu… đừng liếm nữa… nhột chết mất…”

Đậu Đậu trong lúc ngủ say đẩy Đoàn Đoàn ra, cố sức đẩy rồi đẩy.

Nhưng Đoàn Đoàn căn bản không nghe lời, mặt nhột không chịu được, không những liếm hết mặt cô mà còn liếm cả cổ cô, cuối cùng còn quẫy quẫy chiếc đuôi của mình vào miệng cô, nhớ lại trong bữa cơm tối gặm hơn nửa chiếc giò heo, Đoàn Đoàn chắc là ngửi thấy mùi giò heo trên miệng cô, Đậu Đậu sợ hãi vội bịp miệng lại “Đoàn Đoàn… đừng… ngày mai tao sẽ cho mày ăn xương…”

Đoàn Đoàn cuối cùng cũng biết nghe lời, ngoan ngoãn đưa đám lông xồm xoàm ra khỏi miệng, nhưng vẫn chưa rời hẳn đi, mà nằm xuống bên cạnh mình ngủ, ấm ấm, mềm mềm, ôm thật là dễ chịu, ừm, thật sự rất mềm… véo một cái… ừm… véo một cái nữa…

Ngày hôm sau, Đậu Đậu tỉnh dậy từ một đống chăn, mơ mơ màng màng dụi mắt “Hồ Ly, sao anh ở trong phòng của em?”

Lý Vũ Hiên vỗ trán, bệnh cũ của cô gái này lại tái phát rồi.

Đậu Đậu đã từng đau khổ ấm ức, Điền Tĩnh luôn mắng cô có bệnh, bởi vì Đậu Đậu lần nào nửa đêm đi vệ sinh xong cũng đi về nhầm phòng, lần nào cũng chạy đến giường của Điền Tĩnh, sau đó thì đạp người đang ngủ say trên giường xuống đất rồi ngủ ngon lành, ngày hôm sau mới sáng sớm đã mơ màng hỏi Điền Tĩnh tại sao lại chạy đến ngủ trên sàn nhà phòng cô, lần nào cũng làm Điền Tĩnh tức phát điên lên.

Lý Vũ Hiên đưa tay cốc cốc vào trán của Đậu Đậu ngốc nghếch “Đậu đần, em đang ngủ trong phòng khách đó!”

Đậu Đậu mở trừng mắt nhìn ngó xung quanh ‘hoảng hốt nhận ra’ “Ồ, hóa ra em lại có thể lăn từ phòng ngủ xuống phòng khách à…”

Lý Vũ Hiên vỗ trán: Đậu Đậu à, sao em lại có thể đáng yêu như vậy chứ?”

Đậu Đậu vò đầu bứt tóc làm đầu rối như tổ quạ nghĩ mãi mới nhớ ra chuyện tối qua, cẩn trọng nhìn sắc mặt Lý Vũ Hiên, phát hiện ra chẳng có chút biểu hiện tiều suy sụp bi thương nào, mới lén lút thở phào.

Lý Vũ Hiên đứng lên, gập chăn lại, chẳng nói lời nào ôm chăn lên lầu trên.

Tối qua bị cô ấy phát hiện… thật mất mặt quá…

Tuy chẳng nói một lời an ủi nào, nhưng cơ thể mềm mại của cô ấy ngủ ngon lành bên cạnh mình, cùng với mình trải qua một đêm buồn bã dài đằng đẵng, cơ thể ấm áp, lặng lẽ quan tâm, khiến cho dòng máu lạnh lẽo của Lý Vũ Hiên lại một lần nữa được hun nóng lên, đã từng ngủ qua với không ít phụ nữ, nhưng có thể vào được tim của m