ưởng tượng của tôi đấy, Nguyễn Ái!” Yến Nhi nói chen vào giữa những tràng cười đứt đoạn. “Đây là gì? Tiền bồi thường tình cảm mất mát của tôi? Haha…! Vậy mà có lúc tôi đã tưởng cô thật sự khác với những kẻ phản diện khác cơ đấy! Hahaha…”
“Đây không phải cho cô,” Nguyễn Ái bình thản mỉm cười, đút lại tấm ngân phiếu vào túi mình. “Chẳng qua tôi chỉ muốn xem cô thật sự đã điên hay chưa. Còn nghĩ được như thế nghĩa là đầu óc vẫn minh mẫn. Tôi không thích nói chuyện cùng một cái xác không hồn.”
Giọng cười nín bặt. Yến Nhi lồm cồm ngồi dậy, Nguyễn Ái theo quán tính cúi xuống giúp đỡ. Dĩ nhiên là cô bị đẩy mạnh ra xa. “Đừng giả làm người tốt ở đây!”
Nguyễn Ái nhíu mày. “Không lẽ để cô loay hoay chật vật đến mai? Tôi không có thời gian nhiều thế.”
Yến Nhi mím môi, không phản kháng nữa, cuối cùng cũng ngồi thẳng dậy, lưng tựa vào gối. “Cô rốt cục hôm nay đến đây làm gì?”
“Đưa ngân phiếu cho gia đình cô.”
“Vậy có khác gì muốn bồi—”
“Đừng gấp, tôi không rảnh mà đi ban phát ân huệ,” Nguyễn Ái hất tóc ra sau, giọng vô cùng cương quyết. “Tôi muốn cô và họ chuyển đến một thành phố khác càng sớm càng tốt, ngay sau khi cô xuất viện. Mãi mãi không quay về đây. Số tiền này sẽ giúp các người trong việc dời nhà và thích nghi với hoàn cảnh mới.”
Đôi mắt Yến Nhi choàng mở, khuôn mặt cô phản ánh sự khó tin cùng nỗi căm phẫn đến nghẹn ngào. “Cô…cô đã có được anh Chính Luận rồi, còn chưa vừa lòng? Còn muốn đuổi tôi đi?! Cô có còn là người không? Cô đúng là không có trái tim!!”
“Nói nhảm,” Nguyễn Ái khẽ cau mày, khoanh tay lại. ”Không tim thì làm sao sống?”
“Cô…! Làm sao…làm sao mà một người như cô lại…”
Cổ họng Yến Nhi nghẽn tắc, cô tức không chịu được, chỉ hận sức khỏe không đủ để đứng lên siết cổ con nữ quỷ. Tại sao những gì thoát ra từ cửa miệng cô gái này luôn khiến người ta mất đi kiểm soát như thế? Chợt nhói đau trong tim khi nhớ lại phản ứng của Võ Chính Luận vào thời khắc Phán Quyết hôm ấy. Anh cũng lao vào Nguyễn Ái với sự tức giận tột cùng, rồi từ giờ phút đó mất hẳn lớp băng bao bọc. Dường như ngọn lửa âm ĩ bấy lâu trong tim đã bị kích cháy.
Bởi một con người cũng tàn nhẫn không kém bản thân mình.
“Anh Chính Luận sẽ không đến đâu, cô biết không? Mọi chuyện cô làm đều là dư thừa,” Nguyễn Ái điềm nhiên nhìn tình địch của mình, đều đều lên giọng, như thể họ đang bàn về thời tiết.
Yến Nhi ngước mặt lên nhìn Nguyễn Ái, trông thấy vẻ mặt chân thành của cô ta, cô không kiềm được mà cười khổ, sự chua xót dâng lên nghẹn cả tuyến lệ. “Cô thật sự nghĩ tôi giả vờ tự tử ư?”
“Không phài sao?” mắt Nguyễn Ái nheo lại.
Yến Nhi đột nhiên muốn cười thật to, cũng may không còn đủ sức. Cô chậm rãi đưa tay mình lên ngang mắt, để lộ một vết thương dài vẫn còn dấu chỉ.
“Tôi thật sự muốn chết.”
Những gì diễn ra sau đó, có lẽ suốt đời Yến Nhi không thể nào quên được.
Khuôn mặt xinh đẹp đó ban đầu bỡ ngỡ, rồi kinh ngạc, cuối cùng là phẫn nộ. Không hề chú ý đến tình trạng yếu ớt của cô, Nguyễn Ái thẳng tay tát vào mặt cô hai cái liên tiếp.
Nảy lửa.
“Tôi vốn nghĩ cô giả vờ tự tử đã là ngu xuẩn vô cùng! Nhưng việc này còn ngàn lần tệ hơn ngu xuẩn!!”
Yến Nhi ôm lấy hai bên má đỏ ran, nhướn mắt nhìn kẻ vừa hành hung, sững sờ nhiều hơn là tức giận khi trông thấy bộ dạng quá khích của Nguyễn Ái. Suốt mấy tuần Nguyễn Ái theo đuôi Chính Luận, mặc cho người ta chế giễu, châm chọc, cô gái này cũng chưa hề mảy may nổi nóng. Vậy mà, việc tình địch của mình tự nguyện kết liễu mạng sống lại khiến cô ta phẫn nộ đến thế?
Nguyễn Ái đứng dậy, đầu quay sang phải nhìn ra cửa sổ, dường như để kiểm soát tâm trạng. Song, xem ra việc đó không hữu hiệu chút nào, bởi sau đó cô lại quay xuống hét lớn vào mặt Yến Nhi.
“Cô có biết, để vào đây trò chuyện với cô, tôi đã phải vất vả với cha mẹ cô thế nào không?! Nếu không phải vì đem theo bảo vệ, tôi đã bị họ xé xác ra rồi! Có cha mẹ như thế, có gia đình như thế, cô có biết lúc đó tôi ghen tức đến cỡ nào không? Chỉ hận là quan hệ máu mủ vốn không thể cướp giật, nếu không thì tôi đã thẳng tay tước đoạt rồi!!! Vậy mà cô vì một người không yêu mình mà thẳng tay từ bỏ họ? Cô có lý trí thường tình không? Từ khi nào mà nước lại nồng hơn máu thế?! Cho dù cả thế gian này từ bỏ cô, cô cũng tuyệt đối không được từ bỏ những kẻ đã tạo ra mình — đặc biệt khi họ vẫn còn sống sờ sờ ra đấy!”
Một phút trôi qua trong tĩnh lặng, chỉ có hơi thở dồn dập của Nguyễn Ái và sự sửng sốt không thành lời của Yến Nhi.
“Nguyễn Ái à, trên đời này cô yêu ai nhất?” Yến Nhi bất giác mở miệng hỏi nhò, sự bàng hoàng vẫn chưa rời mắt.
“Bản thân tôi,” cô lạnh lùng đáp.
“Ngay cả Chính Luận cũng không bằng?”
“Đúng.”
“Vậy nên…” Yến Nhi cúi gằm, miệng cười khổ sở, “…cô mãi mãi không hiểu được đâu.”
“Đừng làm vẻ thần bí kiểu đó. Tôi không hiểu. Nhưng cô cũng mãi mãi không hiểu được tôi.”
Lặng đi một lúc, yến Nhi có vẻ chìm sâu trong suy nghĩ. Cuối cùng, cô rụt rè mở lời, nước mắt không biết từ bao giờ đã lăn dài trên má.
“Tôi biết Chính Luận không yêu mình. Chỉ là bản thân tự gạt. Nhưng… tôi không thể từ bỏ anh ấy được. Cô đừng đuổi tôi đi