rông thấy anh đứng đó, ánh đèn vàng vọt hắt vào gian phòng âm u, choàng lên anh một làn hào quang ảo tưởng. Lúc này thì mắt đã cay xè, chân đã bủn rủn, trông thấy anh thì cứ như nhìn thấy mục tiêu của đời người.
Cô lao vào ôm chầm lấy anh. Khóc không khóc, buông chẳng buông, chỉ biết bám víu vào như chính sự sống.
Mãi đến vài phút sau, có lẽ là sự tĩnh lặng, cũng có lẽ là cái cảm giác da thịt ấm nóng tỳ vào má, hay những giọt nước chốc chốc lại nhiễu xuống trán cô một cách châm chọc; trí lực Nguyễn Ái mới dần dần phục hồi… Vòng tay choàng ôm qua eo anh giờ đây bắt đầu cử động, cảm thấy bất ngờ khi bên dưới không phải là vải vóc… Chậm rãi di chuyển lên trên… cả tấm lưng trần trụi!
Mình… vừa mới làm cái gì ấy nhỉ?
Cô bẽn lẽn ngước lên, bắt gặp ánh mắt thoáng vẻ ngỡ ngàng và có chút hài lòng thầm kín (được gái ôm ko hài lòng mới lạ =w=), mái tóc ướt sũng rũ xuống khuôn mặt góc cạnh, nước lăn dài trên cánh mũi thẳng tắp, khăn bông nửa choàng lên đầu nửa phủ xuống vai… Tất cả đều khiến anh… quyến rũ đến mê hồn.
Trong khi cô cứ sững ra như thế, nói cũng không nói được, cử động cũng chẳng khả năng; anh khẽ vén mái tóc ướt đẫm của cô ra sau tai, mắt di chuyển từ mặt xuống thân người cô rồi lẳng lặng đẩy cô vào nhà tắm, đoạn để lại ba chữ trước khi phó mặc cô cho số phận.
“Tắm trước đi.”
Nguyễn Ái đứng trước gương kiểm điểm lại hành vi của mình một hồi lâu, sau đó nhanh chóng chui vào bồn tắm, cọ cọ rửa rửa nhiệt tình trong khi môi dưới bị răng mình cắn đến gần bầm tím. Khỏi phải nói, má lúc này không phải ửng hồng thì cũng là đỏ rực.
Cô cũng chẳng biết mình đã hí hoáy trong đấy được bao lâu, đến khi đẩy cửa buồng tắm bước ra thì mới sực nhớ không có đồ thay. Loay hoay một lúc, đấu tranh tâm lý nhiều tập, cuối cùng cô đã không dám hỏi mượn đồ anh mà vơ đại chiếc áo choàng khăn bông vắt vẻo trên giá phơi, choàng qua buộc lại một lúc rồi rón rén đi ra.
Phòng khách vẫn tối âm u một cách kỳ lạ. Nguyễn Ái khẽ nhíu mày, tự hỏi phải chăng anh thuộc dạng người thích bóng đêm? (chắc vampire) Vì vậy mà dù ở nhà vẫn không để đèn? Chứ bảo rằng cậu chủ Võ Gia muốn tiết kiệm điện thì thật là… (=.=)
Kia rồi, anh đang ngồi trên ghế sofa, từ đằng sau cô có thể thấy được bóng lưng vạm vỡ của anh mà thầm ngưỡng mộ. Người rơi từ đâu xuống mà hoàn hảo đến thế! Khuôn mặt “khuynh quốc” thì đã đành, dáng người và cơ bắp lại còn…
Chậc, tâm trí cô lại bay đi đâu rồi? Biến thái quá đi Nguyễn Ái ơi…
Đầu vẫn hướng về tivi đang mở không hề quay lại, anh vươn tay vỗ vỗ vào chỗ kế bên mình. Ngạc nhiên hết sức vì anh lại có thể cảm nhận được cô, mặc dù cô thề mình đã rất rón rén. Có lẽ nhan sắc siêu phàm thì giác quan cũng… siêu việt chăng…?
Một cách chậm rãi cô tiến đến bên anh, ngoan ngoãn ngồi xuống như một chú mèo con theo chủ, tiếp đó chăm chú vào việc gỡ rối mái tóc của mình, cứ như đó là điều quan trọng nhất trên thế giới vậy.
Không nói gì, anh đứng dậy rồi kéo chiếc ghế tròn đến ngồi đối diện cô, kéo tuột chiếc khăn bông ra khỏi cổ rồi ngang nhiên chen vào giành lấy công việc cô đang dở dang. Chỉ là… anh đâu có biết, lau lau kiểu này khi xong xuôi tóc cô sẽ còn rối thảm thương hơn lúc đầu nữa… (==) Song vẫn còn chìm trong sự xấu hổ vì những hành vi quá khích chả đâu vào đâu ban nãy, cô chỉ lặng thinh không nói gì, để mặc anh muốn làm gì thì làm.
“Ở bệnh viện có chuyện à?” một vài giây sau, anh dịu dàng hỏi. “Sao lại đến đây trong tình trạng xúc động như thế?”
Ý, đã cố lãng còn có người cố ý lôi ra. Cô thiệt khổ tâm ghê… Trả lời anh sao bây giờ? Không lẽ bảo mình bị bệnh hoang tưởng? Người ta khỏe khoắn bình thường mà mình thì đi dệt mộng liêu trai…?
“…Không gì. Chẳng là… em tự biên tự diễn thôi…”
“Huh?”
“…Thấy trời mưa sấm sét, lo anh sợ nên vội vã chạy đến…”
Ặc, cô biết lý do này thiệt tình khiến người buồn cười. Một người đàn ông 21 tuổi đầu thì làm gì có chuyện còn sợ sấm sét? Nói thế này chẳng khác nào bảo rằng cô xem anh là trẻ con, hoặc người trẻ con chính là bản thân cô cũng nên. Tuy cảm giác được cái nhìn kỳ lạ của anh, cô cũng chẳng muốn giải thích sâu xa. Thà rằng anh nghĩ cô ấu trĩ, còn hơn để cô khiến anh nhớ lại những chuyện không vui ngày xưa.
“Tôi không sợ sấm sét,” một hồi sau, anh chậm rãi đáp.
Haizz… Cô biết chứ. Khuôn mặt giờ đây có phần ngượng ngịu, cô cúi xuống, tay cố tình bận bịu với gúc thắt trên eo.
“Nhưng ban đêm ở nhà một mình thì rất sợ.”
Bàn tay cô đông lại. (O_o) Ý gì đây…? Mà nói đùa đi nữa thì sao lại dùng chất giọng tỉnh bơ đó…?
“Vậy nên, nếu tôi sợ,” gạt tay cô ra, anh tháo cái gúc thắt bị cô làm rối mù rồi tự mình thắt lại cho cô, giọng điệu vẫn ung dung bình hòa, “thì em nhất định phải đến đây.”
Anh ngước lên nhìn, vừa lúc khuôn mặt cô cũng kề sát, tim cô dường như ngừng đập.
Sấm sét thì chỉ thỉnh thoảng thôi…
Đêm thì ngày nào cũng có…
=o=
“Anh… đừng đưa mặt sát gần thế,” cô đột nhiên nói khẽ, tay chân quờ quạng để dịch người ra sau. Khổ thay, đằng sau là thành ghế sofa cơ mà… (>.<”)
Chân mày anh nhướn lên.
Cô quay mặt đi, đỏ lừ. “…Vì… vì… anh đẹp quá mà… gần thế này muốn n
