Duck hunt
Phồn Chi

Phồn Chi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327344

Bình chọn: 7.5.00/10/734 lượt.

rồi còn bày đặt làm tiểu thư con gái nhà tư sản nữa là thế nào?”. Ông Từ hừ một tiếng. “Ta không quen cái

tật xấu đó của bà ấy!”.

Từ Văn Diệu lườm cha mình một cái: “Cha

đừng nói vậy chứ, mẹ không phải là vợ của cha à, mẹ không phải là mẹ của con sao, mẹ mặc đồ đẹp ra đường thì cha con mình sẽ hãnh diện chứ! Cứ

quyết định vậy đi! Mà cha ơi, mẹ thích màu xám tro hay màu cà phê?”.

“Màu xám bạc!”. Ông Từ cúi đầu ăn cháo, đoạn lại nói: “Có lần thấy vợ ông

chính ủy viên mặc bộ đầm như vậy bà ấy thích lắm, cứ về lải nhải với ta

suốt!”.

Từ Văn Diệu nhịn cười vờ như không nghe thấy. Sau khi ăn xong, ông Từ đặt bát cháo lên bàn, đột nhiên hỏi: “Còn Tiểu Vương thì

sao, nó không đến nhà chúng ta ăn Tết à?”.

Từ Văn Diệu lấy lại tinh thần, cười đáp: “Cậu ấy cũng muốn đến nhưng lại sợ cha mẹ không hoan nghênh thôi”.

“Nói mấy lời khách sáo hoan nghênh với cả không hoan nghênh làm gì!”. Ông Từ lấy chiếc khăn nóng con trai đưa lau miệng và mặt: “Con bảo nó đến đây, nói là ta bảo nó đến. Chú Vu của con cũng nhớ thằng bé. Nói với nó là

sang đây… à thì, sang đây ít nhất cũng học được cách nấu món sườn hầm

khoai tây”.

Từ Văn Diệu cười khì khì, gật đầu đồng ý, sau đó lại nghĩ ngợi, hỏi: “Nhưng còn mẹ con…”.

Ông Từ lườm con trai, mắng: “Bà ấy có ý kiến gì, cứ bảo bà ấy tới tìm ta!

Thiệt là, chừng đó tuổi rồi còn không chấp nhận nổi chuyện đó! Quả

nhiên, già rồi mà còn dại!”.

Đêm đó, Từ Văn Diệu không ngủ trong bệnh viện canh đêm cho ông Từ, mà về nhà ngủ một giấc thật đã trong căn phòng trước đây của mình. Ngày hôm sau thức dậy thì cũng đã muộn rồi,

rửa mặt xong xuống nhà, người vú già mang bữa sáng tới cho anh, đó là ba món ăn ngàn năm không đổi của nhà họ Từ: màn thầu, rau trộn và cháo kê.

Từ Văn Diệu lâu rồi không ăn bữa sáng như vậy, nên nhìn bàn ăn không khỏi

bật cười, cắn miếng màn thầu nói: “Hồi đó thì ghét đồ ăn trong nhà vì nó khó ăn, bây giờ muốn cắn một miếng màn thầu chắc như thế này lại tìm

không ra”.

Người vú già cười đáp: “Đúng thế, do vú pha thêm bột

ngô vào nên bánh rất mềm, ở bên ngoài bán chỉ có cái đẹp mắt thôi, chứ

nào có được như mình làm ở nhà đâu”.

Từ Văn Diệu hớp một miếng cháo lớn, hỏi: “Mẹ con đâu ạ?”.

“Mang cơm tới bệnh viện cho cha con rồi!”. Người vú già cúi đầu nói: “Suốt đêm bà không ngủ được, chắc là vẫn còn lo lắng lắm!”.

“Không sao đâu, bác sĩ cũng đã nói, bệnh của cha con chỉ mới ở thời kỳ đầu, sau này chỉ cần bồi dưỡng là được”.

“Con còn trẻ nên không hiểu chuyện này đâu, ông bà bầu bạn mấy mươi năm với

nhau, bà chủ lo cũng phải”. Người vú già càm ràm nói: “Con đừng thấy hai người suốt ngày khắc khẩu mà lầm, thực ra tình cảm của họ rất tốt đó.

Con lớn rồi ra riêng không sống trong nhà, căn nhà lớn như vậy chỉ có

hai người già họ thôi, nên chẳng ai sống thiếu ai được”.

Từ Văn Diệu im lặng nghe, cúi đầu nhai miếng bánh màn thầu đang nằm trong miệng mình.

Lúc này có tiếng xe ô tô ngoài cửa, tiếng bà Từ sang sảng vọng vào: “Tiểu

Triệu lái xe đưa Tiểu Lương tới bệnh viện đi, Tiểu Lương, phiền cậu chăm sóc cho ông nhà tôi. Được được, cậu đưa tôi tới đây là được, lát nữa

tôi đi xe khác tới cơ quan sau. Không có gì đâu! Cảm ơn hai cậu!”.

Tiểu Triệu là tài xế của ông Từ còn Tiểu Lương là cán bộ nhân viên trong

quân khu đã theo ông Từ rất nhiều năm. Từ Văn Diệu vừa nghe liền nhanh

chóng ăn xong bát cháo, nhai hết màn thầu rồi ra cửa đỡ giúp túi cho mẹ

mình, cười nói: “Mẹ về rồi à, hôm nay cha con sao rồi?”.

“Chưa

chết được!”. Bà Từ tức giận lườm con trai, mặt mày đen lại: “Mới sáng ra đã dạy dỗ cho mẹ một khóa chính trị, tinh thần tốt lắm!”.

“Ha

ha!”. Từ Văn Diệu lấy lại tinh thần bật cười: “Vậy là tốt rồi, còn sức

răn dạy với ra lệnh chứng tỏ cha đang khôi phục rất tốt!”.

“Hừ,

con đoán xem ông ấy ra lệnh cho mẹ làm cái gì hả?”. Bà Từ tức giận mắng

con: “Ông ấy dám bảo mẹ về nhà gọi điện mời bạn trai của con tới đây ăn

Tết cùng nhà mình. Cha con hai người tính chọc cho tôi tức chết mới chịu đúng không? Muốn đầu năm đầu tháng tôi đã cau có khó ở chứ gì? Hả? Hai

người muốn tôi lên cơn tức giận rồi nhập viện để hai người tự do làm

loạn phải không?”.

Từ Văn Diệu giật mình, bà Từ đẩy anh ra rồi

đùng đùng nổi giận, quát ầm lên: “Thằng ranh kia, tôi thấy anh cũng

không cần ở lại đây nữa đâu, mau cút về bên đó với cậu bạn trai kia đi!

Cái đồ nhu nhược, đồ bất hiếu này!”.

Người vú già vội vã tiến

đến giảng hòa, cố nhỏ tiếng nói: “Hai mẹ con đừng cãi nhau nữa, hàng xóm nghe được sẽ ảnh hưởng không tốt!”.

“Cái nhà này cần gì sĩ diện nữa? Cả quân khu có ai lại không che miệng chê cười gia đình này? Suốt

mấy mươi năm nay bản thân tôi hễ ra ngoài người người ngưỡng mộ, một là

tôi chẳng dựa hơi chồng, hai là tôi chẳng dựa hơi con cái! Bây giờ già

rồi, hai người các người có thấy mất mặt chưa, con cái lớn chừng này tôi nuôi nó được ích lợi gì chứ?”.

Bà ngước đầu lên nhìn mặt con,

thấy nó không có chút biểu cảm gì, cơn giận càng lúc càng cao, lớn tiếng mắng mỏ: “Sao hả, mẹ anh mới nói mấy câu anh đã xụ mặt rồi! Hôm nay tôi cũng nói cho anh biết, tôi không q