XtGem Forum catalog
Phong Lưu Diễm Chủ

Phong Lưu Diễm Chủ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322540

Bình chọn: 8.5.00/10/254 lượt.

đạo liền đem hắn trở thành thần tiên sống, giọng điệu vô hạn cảm thán.“Khách quan có điều không biết. Tiểu nhân nguyên bản ở Phong cảng mở một gian khách điểm nho nhỏ, làm ăn tuy rằng không phải tốt nhất, nhưng dựa vào thương thuyền qua lại mà duy trì, chuyện cơm no áo ấm không thành vấn đề. Nhưng mấy năm trước năm triều đình cấm thương, ngay cả cảng cũng đóng, khách điếm của tiểu nhân làm sao có thể có làm ăn được? Chỉ có thể dựa vào số tiền vốn ban đầu, quá hai năm, thật sự chống đỡ không nổi nữa, đành phải…… Lên núi.”

Tề Hạo thân mình cứng đờ, mặt ngọc hiện lên một chút màu xanh.

Tần Khả Tâm biết hắn lại nghĩ tới hiệu cầm đồ Thông Bảo Phùng lão bản một nhà ba người uổng mạng, liền đi qua xoa bóp tay hắn, cho hắn một chút ánh mắt cổ vũ.

Hắn cũng biết sự đã thành kết cục đã định, hối tiếc cũng vô dụng, tương lai phải nghĩ biện pháp ứng phó, đáng tiếc khúc mắc quá sâu, quá nan giải.

Bất quá hắn vẫn là miễn cưỡng chính mình khóe môi hơi cong, nhẹ giọng nói:“Ta không sao.”

Nàng không tin, nhất định cầm tay hắn, một cỗ nội lực ôn hòa dọc theo lòng bàn tay hắn chảy vào trong cơ thể, chậm rãi chải vuốt qua từng sợi kinh mạch toàn thân hắn.

Tề Hạo nhắm mắt lại, hít sâu mấy hơi thở, buồn bực trong ngực rốt cục cũng giảm đôi chút, liền đối với lão đầu cường đạo nói:“Không biết đại ca như xưng hô thế nào?”

“Đại ca? Ngươi bảo ta a?” lão đầu cường đạo thấy hắn một đầu bạc, tuy rằng khuôn mặt chưa già, sợ chính là dưỡng sinh tốt nên mới được như vậy đi, tuổi…… Ít nhất là tọa ngũ vọng lục (Tầm 50 hay 60) ?“Ta mới ba mươi, ngươi gọi ta đại ca sao?”

Tần Khả Tâm che miệng cười khẽ.“Hắn mới hai mươi lăm, không gọi đại ca, chẳng lẽ kêu tiểu đệ?”

“Hai mươi lăm?!” Xem tóc hắn, xem mặt hắn, lão đầu cường đạo đồng tình vỗ vỗ vai hắn.“Nguyên lai là thiếu niên tóc bạc a! Đáng tiếc huynh đệ một bộ hảo tướng mạo. Đại ca họ Trang, trước kia người ta đều gọi ta là Trang chưởng quầy, hiện tại mọi người tôn xưng ta là Trang Lão đại.”

“Tiểu đệ họ Tề, ta liền gọi ngươi là Trang đại ca đi! Đây là người nhà Tần thị — ngô (Để cái chữ “ngô” ở đây dễ gây hỉu lầm nhắm đấy, không khéo lại tưởng Tâm tỷ tên là Tần Thị Ngô a)!” Tần Khả Tâm bị hắn giới thiệu biến thành kiều nhan đỏ bừng, ở hắn bên hông nhéo một cái.

Tề Hạo thét lớn một tiếng, còn không thể phản kháng, chỉ có thể cứng rắn chống đỡ.“Nàng được giang hồ xưng tụng là hào thần y, hành tẩu tứ phương, chỉ vì chữa bệnh từ thiện. Vừa rồi người nhà ta chính là nhất thời bướng bỉnh, cùng Trang đại ca chỉ đùa một chút, kỳ thật vợ chồng ta hai người cũng không dư dả nhiều tiền của gì, cũng không có người sẽ vì chúng ta giao tiền chuộc.”

“Thần bí nữ thần y…… Ta nghe nói qua, nàng một thân áo trắng, bạch hài, khăn trắng che mặt…… Di, khăn trắng của ngươi đâu?”

Tần Khả Tâm liếc mắt xem thường.“Ai có thể một ngày mười hai cái canh giờ đều đeo khăn trắng trên mặt, ta cũng muốn dùng cơm, tắm rửa đi.”

Đúng nha!” Cường đạo suy nghĩ đã rõ ràng, đột nhiên kêu to:“Ngươi là thần y, thật tốt quá, gần đây trại lý không biết sao lại thế này, vài huynh đệ đầu tiên là phát sốt, nôn mửa, mất ngủ, tiếp theo toàn thân liền nổi lên mấy nốt hồng hồng, huynh đệ phát bệnh đầu tiên kia nốt hồng hôm qua lại chuyển thành nùng pháo (mụn nước có mủ), hiện tại đều cháy sạch bất tỉnh nhân sự, cũng không biết là bị……”

Tần Khả Tâm ngây người, mơ hồ một lúc, Tề Hạo chú ý tới tay nàng phát run.

“Làm sao vậy, Khả Tâm?”

“Đậu…… Bệnh đậu mùa……” Nàng lắp bắp.

Quen biết lâu như vậy, hắn còn chưa có gặp qua nàng luống cuống như thế, trong lòng cũng là cả kinh.“Ngươi nói rõ ràng một chút, bị cái gì?”

Nàng nhắm mắt lại, hít vào, bật hơi, hảo sau một lúc lâu, mắt phượng trừng trừng, nhìn thẳng lão đầu cường đạo.“Ngươi nghe, từ giờ trở đi, người trại lý không cho phép xuống núi lần nữa, bệnh nhân bị bệnh này cũng phải cách ly, không được tiếp xúc với nhau, có nghe thấy không?”

“Khả Tâm, nàng làm sao vậy?” Tề Hạo kéo kéo tay nàng. Nàng nhìn hắn, si ngốc, đến đây hai hàng lệ liền chảy xuống.“Tề Hạo, thực xin lỗi, ta thực xin lỗi chàng……”

“Phát sinh chuyện gì? Đang êm đẹp, ngươi sao lại khóc?”

“Ta không nên ham chơi, lại càng không nên kéo chàng cùng nhau lên núi, bọn họ có thể đã nhiễm bệnh đậu mùa, loại dịch chứng này, ta cũng trị không được.”

Đầu hắn đánh oang một trận. Bệnh đậu mùa, hắn làm sao mà không biết?

Đại Tề lập quốc năm thứ hai mươi sáu HoàiNambùng nổ dịch chứng, người bệnh mới đầu là phát sốt, nôn mửa, ba, năm ngày sau liền khởi hồng ban, tiếp theo chuyển mụn nước phát mủ. Tràng ôn dịch kia làm HoàiNammười vạn dân chúng mười thì chết chín. Nếu may mắn sống sót, trên người cùng trên mặt cũng sẽ lưu lại vết đậu sẹo chằng chịt.

Một trận đại dịch làm cho Tề Quốc sức lực bị tiêu hao, suýt nữa gây thành biến đổi lớn.

Không thể tưởng được, việc cách đây đã hơn hai trăm năm, dịch chứng kia lại tới nữa.

Hắn cảm thấy thân thể biến lạnh lẽo, tâm không ngừng, càng không ngừng hướng kia chỗ hoàng tuyền sâu thẳm rơi xuống.

Thân là một người chữa bệnh, đối mặt giống bệnh đậu mùa mãnh liệt như vậy, lại là dịch chứng k