n Khả Tâm rất đơn giản, theo cá tính yêu khiết của nàng, một ngày đều rời không được nước, tìm được nguồn nước, Tần Khả Tâm bóng dáng còn có thể xa sao?
Bước qua cỏ dại u kính, hắn hấp hấp cái mũi, ngửi được trong không trung có một cỗ mũi hương vị, là lưu hoàng.
“Không thể tưởng được nơi này có ôn tuyền.”
Đi quá phiến đá to chặn đường, nghênh diện là một mảnh khói trắng hơi nước. Giữa sương khói sương mù , một bóng dáng yểu điệu tẩm ở trong nước, đang dùng lực vỗ bọt nước.
Hắn bên tai ẩn ẩn còn nghe thấy thanh âm oán giận.“ Quỷ phong lưu, đại sắc lang, hoa tâm đại cải củ……” Hắn phốc xích cười đi đến.
“Người nào?” Một đạo chỉ phong xẹt qua bên tai hắn, tước đi mấy căn chỉ bạc.
Tề Hạo lại lần nữa diện kiến võ công Tần Khả Tâm — quả nhiên uy lực bất phàm.
“Là ta.” Hắn nói.
“Ngươi tới làm gì?” Nàng nghĩ đến sẽ nghe được hắn giải thích nhưng hắn một câu cũng không nói.
Một trận tất tất tốt tốt thanh âm truyền đến, tâm nàng không khỏi nghi hoặc.
Phanh, có vật thể rơi xuống nước.
“Tề Hạo!” Nếu hắn không cao hứng sơ sẩy đại ý, trêu chọc nữ tử, nàng vẫn đang là quan tâm hắn, thích hắn.
“Ngươi làm sao vậy — a!” Một đôi cánh tay tráng kiện đột nhiên nắm ở trên vai của nàng.
“Tề Hạo –”
Chán ghét, bọn họ còn chưa có bái hoa đường, hắn làm sao có thể……
“Ngô ngô ngô……”
AA nhưng nàng không có cơ hội mở miệng chất vấn. Hắn phủng trụ mặt của nàng, mật mật hôn nàng.
Giữa hơi nước mông lung, nàng nhìn thấy một đôi mắt đen láy, không nhiễm nửa điểm tạp sắc, trời lại sáng rọi mị người.
Hắn ánh mắt nóng cháy, so với nước nóng vây quanh bọn họ người càng nóng hơn gấp trăm lần.
Khi hắn hôn trụ nàng, đầu lưỡi đột nhiên ở trong khoang miệng nàng, mềm nhẹ quấy, liều chết triền miên, thân thể của nàng cũng lập tức mềm mại.
Hắn thân thủ đẩy mái tóc dài rối tung của nàng ra, hai ngón tay khinh nhu vành tai mềm mại của nàng, bất quá trong nháy mắt, cả người nàng liền ngã vào trong lòng hắn.
Hắn kéo nàng hướng đến bờ ôn tuyền.
“Tề — ngô……” Hắn căn bản không cho nàng cơ hội nói chuyện, chỉ cần nàng mở miệng, hắn liền kịch liệt ấn lên môi nàng nàng nụ hôn.
Hắn rốt cuộc làm sao vậy? Lại muốn làm cái gì? Trong lòng nàng có chút hoảng, lại có một chút chờ mong. Tựa vào đàm biên (Bờ của cái ôn tuyền đấy ạ), tay hắn vuốt nhẹ theo cái lưng bóng loáng của nàng, một đường phủ đến kiều đồn đầy đặn kia. Nàng thân mình run rẩy, ở ngực giống như có một phen hỏa thiêu.
“Ngô……” Hắn lại hôn trụ nàng, tay kia thì lại nhẹ nhàng hướng về phía trước ngực mềm mại của nàng.“Ân……” Nàng lắc lắc thân mình, giữa môi thoát ra một âm thanh ngọt ngấy yêu kiều.
Tayhắn bắt đầu nắn hai nụ hoa trước ngực nàng, liếc thấy nhị hoa mở ra, cảnh xuân cả sảnh đường.
Kìm lòng không đậu, hắn cúi đầu, liếm mút nơi đỏ bừng này.
“A!” Nàng thân mình bỗng cong lên, chỉ cảm thấy toàn thân da gà đều nổi lên, nhưng lại có một tia tê dại, nói không nên lời là thoải mái, hay là đau đớn? Thực phức tạp, lại thực mê người.
Một bên liếm duyện hai nụ hoa kiều diễm kia, bên kia hắn rút tay về nhẹ nhàng phủ lên cái mông của nàng, hắn hướng vòng eo mềm dẹo tinh tế như liều xanh kia vừa sờ nắn lại vuốt ve.
Lòng bàn tay hắn có thể cảm nhận được nàng thân mình run run, còn có nhân hưng phấn mà đột nhiên tăng nhiệt độ cơ thể.
Lưỡi hắn chạm vào thấy cực nóng, nhưng cũng bắt đầu khơi dậy dục hỏa trong cơ thể hắn.
Đại chưởng dọc theo vòng eo chậm rãi trượt xuống, g thân mìnhnàn kịch liệt run lên, không biết là ngón tay hắn đột nhập làm đau thân thể, hay là nước trong ôn tuyền thừa cơ dũng mãnh tiến vào trong nàng (Tâm tỷ, là tay hay nước tỷ cũng ko nhận ra a).
“Ngô……” Nàng phe phẩy đầu, bị tình dục huân mê lý trí.
Hắn đem nàng ôm lấy lấy. Hắn lần đầu tiên phát hiện nguyên lai chính mình rất khí lực, ở trong nước, thân thể của nàng mềm mại tựa như bông, nhẹ nhàng khéo léo, hắn tách hai chân của nàng ra, làm cho chính mình tiến nhập vào nàng.
“A!” Nàng ngửa đầu, phát ra một thanh âm vừa buồn khổ lại vui thích. Tiếng yêu kiều đó hóa thành một đạo lôi đánh vào trên ót hắn, nháy mắt, lý trí hắn bay mất, trong mắt, trong lòng chỉ còn lại có nàng. Theo luật động nhanh hơn, của nàng thở dốc cũng càng thêm kịch liệt.
Không biết qua bao lâu, có lẽ chỉ có trong nháy mắt, có lẽ là một cái xuân thu, nàng bị tình dục đưa lên khoái hoạt cao nhất.
“A!” Nàng hai tay gắt gao ôm hắn, trán áp lên bờ vai của hắn, vô lực thở gấp.
Hắn hơi thở cũng thực vội, so với nàng đỡ hơn. Hắn còn luyến tiếc không muốn buông nàng, ôm chặt nàng, làm cho hai người thân thể mật không thể phân. Nàng nhắm mắt lại, hãy còn trở về chỗ cũ mới vừa rồi kích tình.
Đột nhiên, hắn tới gần bên tai nàng, cúi đầu nói một câu –
“Khả Tâm, nàng nhiễm bệnh đậu mùa.”
Nguyệt Hoa hoàn toàn không để ý việc Tề Hạo lạnh nhạt, kiên trì cả đời này coi hắn chính là ông trời của nàng. Lên núi, mặc dù biết được trại lý chính là phát dịch chứng, nàng cũng không sợ, lưu lại ngay tại trong trại, giúp người trong trại giặt quần áo nấu cơm. Đương nhiên, bị ngăn cách bởi nhóm chữa bệnh phía sau núi, cùng với Tề Hạo, đồ ăn của Tần Khả Tâm