g vạn lần……
Gọi mưa gọi
gió, sau khi gọi mưa gọi gió là sự tĩnh mịch và tang thương phải không?
Lúc đó ai sẽ tới thu dọn đây, con gái của nàng còn chưa hiểu biết phương diện phức tạp và hiểm ác này, chờ vài năm nữa rồi tính! Nhưng không thể phủ nhận, Khuynh Thành so với Duệ Duệ thích hợp hơn.
Hai đứa con của nàng là tiểu quận chúa và tiểu thế tử!
Thân phận cao quý như vậy nên được sống đời không sầu không lo.
Nhìn con gái xinh đẹp động lòng người trong ngực mình, Lục Phù ôm bé đi vào nội
thất, trên giường Duệ Duệ đang ngủ, nàng đặt Khuynh Thành xuống, cởi áo
khoác và giày, ôm bé đặt lên giường, nhìn hai đứa con, một niềm hạnh
phúc thật sâu nảy lên trong lòng. Ngược lại nghĩ đến Sở Cảnh Mộc, không
nhịn được thở dài……
Hắn cuối cùng đã đi đâu?
Nói không
tưởng nhớ là gạt người, mỗi lần nhìn thấy đôi mắt của Duệ Duệ, trong
lòng nàng đều trào ra một nỗi chua xót như có như không rất khó chịu.
Năm đó quyết định buông ra là muốn cho đối phương thời gian để hiểu rõ,
khiến hai người có thể chữa lành vết thương.
Vết thương của hắn lành rồi chưa?
Lúc buông
tay là những giây phút đau khổ nhất trong cuộc đời của nàng, khiến cho
mình giống như đã chết qua một lần sau đó sống lại mới hiểu ra.
Năm đó chống đỡ giúp nàng rời đi không phải lòng của nàng, bởi vì lòng của nàng đã
vỡ nát. Dù lòng của nàng vỡ nát, cũng không oán trách, trong thân thể
nàng còn có, tuy rằng chưa ra đời, cũng là ….hai trái tim…..trong sáng
và tràn ngập sức sống……
Nhìn chúng
ngủ say, Lục Phù mỉm cười. Nếu năm đó nàng không rời khỏi, không biết
bọn họ có thể không sầu không lo lớn lên như vậy không.
Đứa nhỏ thật sự là tri kỷ. Nàng nói với họ, phụ thân bận rộn nhiều việc, ở một nơi
rất xa. Phụ thân thực sự rất thương họ, là một phụ thân hiền hòa nhất
trên đời. Nàng đã làm được một cách sảng khoái như lời nàng hứa hẹn, đã
làm được.
Có một lần,
Khuynh Thành hỏi phụ thân của họ vì sao không đến gặp họ, Lục Phù hoảng
sợ một chút, từ đó về sau, dù là Khuynh Thành hay Duệ Duệ đều không hỏi
lại nữa.
Nhưng nàng biết, họ đều khát vọng có một phụ thân.
Có lẽ….. nên tùy duyên đi!
Trời vừa mờ
mờ sáng, Lục Phù liền đứng dậy rửa mặt chải đầu, hôm nay cố ý phải lấy
thân phận của Dao Quang đi cửa hàng gặp quản sự Phương Đông Tình, đúng
giờ luôn luôn là thói quen của nàng.
Trên giường
tiểu tử kia tỉnh dậy, mơ màng nhìn trong phòng có một bóng đen, giống
như gặp quỷ, ngồi dậy, hơi dụi dụi đôi mắt nhập nhèm vì buồn ngủ một
chút.
Trong phòng
sau lưng của bé có một bóng đen đang đứng cạnh bồn rửa mặt, sáng sớm gió thổi vào một thân áo quần màu đen lay động, quỷ dị và tà mị, nếu không
có một đầu tóc đen như mực bay bay, nếu lá gan không lớn bé sẽ hét chói
tai là gặp quỷ. Sau khi đứa nhỏ một lần nữa khẳng định, nghi hoặc hô lên “Nương?”
“Duệ Duệ, tỉnh sớm như vậy?” Lục Phù xoay người, mỉm cười nói: “Sắc trời còn sớm, ngủ tiếp một chút nữa đi!”
Sa đen, váy
cũng màu đen, tóc dài bay bay, không có đồ trang sức dư thừa làm đẹp,
sắc mặt bình thản như trước, là vẻ mặt bé quen thuộc, chỉ là không phải
dáng vẻ bé từng quen thuộc, một thân giả dạng này……
Giả dạng giống như một quả phụ.
Chưa từng
thấy mẫu thân của bé sa đen, mặc váy đen, trên mặt không buồn không vui
lộ ra một vẻ mạnh mẽ và quyết đoán, nương như vậy bé không quen, thực sự giống quả phụ, nếu có cái khăn che mặt nữa lập tức…
Duệ Duệ vừa
nghĩ như vậy đã thấy trên tay Lục Phù có cái khăn che mặt khiến bé ngẩn
người, ngẩng đầu nhìn thấy ánh mắt như mỉm cười của nàng, trong cái đầu
nho nhỏ xuất hiện một bóng đen “Nương muốn đi đâu vậy?”
“Đi cửa hàng!”
Bé còn tưởng rằng nương của mình muốn đi trang trại ma quỷ dọa người.
Không biết
có phải là ảo giác không, cảm thấy đứa con luôn lạnh lùng, nhưng ánh mắt hiện lên một vẻ chờ mong và….quỷ dị, nhìn thấy khiến trong lòng nàng có chút sợ hãi.
“Nương, vậy
người nhanh lên đi ra khỏi cửa đi!” Duệ Duệ cười ha hả, phất tay, rất
giống hành động chụp bắt ruồi bọ bình thường của Khuynh Thành, cũng tự
nhiên vô cùng.
“Duệ Duệ,
con đang cười?” Nàng nghi hoặc nhìn Duệ Duệ, luôn luôn đối với nàng cũng không cười, hiện tại đột nhiên nở nụ cười, hơn nữa cười rất ngọt ngào,
trừ bỏ sống lưng lạnh giá, nàng nghĩ không ra mình còn có phản ứng gì
khác
Đột nhiên nghĩ đến một loại động vật —— đó là mèo.
Hai đứa con của nàng, một đứa giống hồ ly, một đứa giống mèo, dường như có chuyện gạt nàng.
“Nương, ánh
sáng quá mờ, người xem lầm rồi, con ngủ nha!” Duệ Duệ nghiêm trang nói,
quả thực ngoan ngoãn nằm xuống ngủ, có điểm ghét bỏ liếc tư thế ngủ của
Khuynh Thành nhích vô trong, đối mặt với vách tường —— trên mặt là vẻ
suy tư.
Trong chốc
lát, xe ngựa hoa lệ rất nhanh đứng trước cửa vào cửa hàng. Trời đã sáng, trong ánh sáng mờ mờ, Lục Phù xuống ngựa. Trong nắng sớm sa đen che phủ hai má chỉ lộ ra một đôi mắt đen, ánh mắt lạnh ngầm có ý, đây là hình
tượng Dao Quang cho người đời.
Trước cửa đã có một đội ngũ thật dài đứng song song chào đón nàng. Lục Phù hơi nhìn
lướt qua, thong dong đi vào nội thất. Di Nguyệt và Hải Nguyệt
