là cúp.
“Vợ, theo anh đi Thượng Hải chơi đi.” Anh bỏ mặc thời gian biểu kín mít của mình mà cố bay về Bắc Kinh nên cứ bị người ta gọi như gọi đò. Nhưng anh lại không thể để cô ở Bắc Kinh một mình được.
“Không được, vì em mà Mạc Vu Phi bị thương, em phải ở thăm nom anh ấy.” Anh ta chính là ân nhân cứu mạng của cô, không có anh ta thì sao cô có thể khỏe mạnh ngồi đây ôm anh, nói chuyện với anh chứ.
“Em yên tâm, nó tuyệt đối không thiếu người chăm sóc đâu.”
“Em cũng biết thế, nhưng không thấy anh ấy khỏi hẳn em sẽ không yên lòng.
Couple_19
Bản năng chiếm hữu của giống đực như đang gầm thét trong cơ thể Đường Học Chính, sau lưng cô, bàn tay to bản của anh siết lại thành nắm đấm, nhưng trước mặt cô, anh vẫn nở nụ cười rất vô tư: “Được chứ, được chứ, nhưng em phải đi cùng anh mới an toàn.”
“Gì cơ?”
“Em quên hậu cung khổng lồ của nó rồi à, em mà đi một mình, chẳng phải sẽ làm các cô ấy hiểu lầm ư?” Đường Học Chính búng trán cô.
“À, quả thế.” Phù Hiểu sực hiểu ra.
Đường Học Chính cười khẽ một tiếng: “Thôi thì đi Thượng Hải với anh đi? Mai chúng mình lại về.”
“Vậy cũng không được, mai em còn phải đi làm.” Phù Hiểu vẫn kiên quyết từ chối.
“Ông xã quan trọng hay công việc quan trọng?” Đường Học Chính xị mặt xuống, thốt lên.
Phù Hiểu lừ anh một cái, “Đương nhiên là công việc quan trọng rồi, em còn đang giận anh đấy nhá.” Mấy hôm nay, tâm trạng cô siêu tồi, tối nào cũng mất ngủ, cô sẽ không tha cho anh dễ thế đâu.
Nghe vậy, Đường Học Chính lập tức biến sắc mặt, đổi sang cười hì hì: “Vợ hiền bé bỏng ơi, anh biết lỗi rồi mà. Em đừng giận nữa.” Anh ‘chụt’ cô một cái, “Em không đi Thượng Hải thì thôi vậy, nào, để anh đưa em về nhà, em lên ghế trước ngồi đi.”
“Anh thật sự cho là em đúng hay là nhường em thế?” Cô hỏi anh khi anh kéo cô ra khỏi xe, cô thấy mình căng thẳng lạ.
Đường Học Chính không trả lời cô luôn, anh đặt cô ngồi vào ghế phụ, giúp cô thắt dây an toàn, rồi anh lại vòng về ghế lái, nghiêng đầu sang cô, nói một cách nghiêm túc: “Anh đã suy nghĩ vô cùng cẩn thận, anh thấy là anh đã quá mức tự đại, em làm những chuyện em nên làm, thế mà anh lại trách mắng em vì những sai lầm không phải của em đó. Tất cả đều là lỗi của anh, anh xin lỗi em, em đừng giận nữa, được không?”
Nhìn vẻ mặt chân thành của anh, Phù Hiểu bỗng thấy bao buồn khổ mấy hôm vừa rồi như tan thành mây khói, cô chậm rãi nở nụ cười tươi rói, cô đã không cười tươi như thế này mấy ngày rồi, “Vậy em sẽ không giận nữa.”
Cái cô bé này nữa, chỉ giỏi dọa anh thôi! Đường Học Chính cố kiềm chế để không: ôm cổ cô và hôn cô say đắm cái nữa.
“Đường Học Chính, cám ơn anh.” Phù Hiểu sẽ sàng. Cô đỏ mặt, ngắm nghía khuôn mặt tuấn tú của anh. Tuy cô khăng khăng là mình đúng nhưng cô biết: một người sĩ diện như Đường Học Chính thì phải cực kỳ cố gắng mới có thể nhận sai về mình.
Yết hầu Đường Học Chính giật giật, cánh tay anh bỗng căng cứng, trong im lặng, anh khởi động xe.
Xe đi đến cổng bệnh viện, Phù Hiểu nói luôn: “Anh đưa em đến chỗ bắt xe taxi thôi, em về lấy được mà.” Chẳng phải có khối người đang giục anh quay lại Thượng Hải ư? Nghĩ đến việc anh vội vội vàng vàng về Bắc Kinh vì cô, cô bỗng thấy lòng mình ấm áp lạ.
“Không có gì quan trọng bằng em hết.” Đường Học Chính biết cô đang nghĩ gì. “Vả lại, em vừa bị sốc, sao anh có thể để em lại một mình được?”
“Bây giờ thì em không sao rồi…” Kỳ thật, vào khoảnh khắc anh trở về và ôm lấy cô, cô đã thấy lòng mình đã bình yên trở lại.
“Anh vẫn chưa biết em và Mạc Vu Phi đã đụng phải lũ người nhà họ Tề như thế nào.”
“Hôm qua là thứ bảy, Mạc Vu Phi cũng về ở nhà trên núi. Sáng nay, anh ấy rủ em đi ăn quẩy và sữa đậu nành ở một quán lâu năm. Sau đó, khi tụi em đi qua một ngõ nhỏ có phần hẻo lánh, chợt có mấy người đàn ông nhảy ra, rút súng chĩa vào tụi em. Em sợ quá, đờ người ra, không phát hiện là có một người đàn ông nổ súng, bắn về phía em, may mà Mạc Vu Phi đẩy em ra, nhưng anh ấy lại bị…”
Đường Học Chính dễ dàng hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện, nhà họ Tề tưởng Mạc Vu Phi là đầu têu ‘chơi’ họ, nên dù đang bị theo dõi sít sao vẫn cho quân đi tóm Mạc Vu Phi. Sau đó, vì Mạc Vu Phi thật tình cờ và thật bất ngờ mang vệ sỹ theo nên lũ đó đổi sang bắt Phù Hiểu làm con tin. Không ngờ Mạc Vu Phi lại liều lĩnh xông lên cứu cô… Bàn tay đang cầm vô lăng của anh siết chặt lại.
“Anh nhắc đúng quá, nếu em đi một mình thì không biết sẽ gây nên hiểu lầm gì đây.” Hôm nay, trong bệnh viện, cô đã khiến đám bạn anh ta hiểu lầm rồi.
Đường Học Chính nhếch mép cười nhạt, không nói gì.
Có thể… đã không phải là cái gì hiểu lầm nữa rồi.
Về đến nhà, Đường Học Chính dìu cô lên lầu, kiên quyết bắt cô ngủ một giấc cho bình tĩnh lại. Nhưng, vừa bước vào buồng, đập ngay vào mắt anh là chiếc va li bằng da to sụ, va li nằm ở cạnh tủ quần áo, trong va li chất đống quần áo – hình như là đồ nữ, cứ như có người đang gói ghém đồ đạc vậy.
“Em đang làm gì thế?” Trừ anh ra không ai có thể nghe ra chút căng thẳng trong giọng anh.
“À, em định cất chỗ quần áo mùa đông đi.” Phù Hiểu đáp bâng quơ. Thật ra, đó là một trong những biểu hiện c