c! Phượng Âm một mình lang thang trên mảnh đất khô nứt, trên đỉnh mặt trời gay gắt, yết hầu vì khô rốc mà rát ran lên.
Lần trước rơi vào Linh Hư Ảo Cảnh, đám người họ cũng gặp đêm tối thế này, còn nhầm tưởng Linh Hư quả là đào tươi, hậu quả chính là, cả bọn đều bị quay về tuổi ấu thơ, hơn nữa lại còn là cái thời trí não rút lại như trẻ con. Lúc ấy nàng vì lo lắng đến cuộc chiến, chưa kịp ăn Linh Hư quả đã bị phó tướng đứng bên cạnh lôi về không gian của hắn, đợi đến lúc hai người ra được thì phó tướng kia đã hoàn toàn không còn nhớ gì về Linh Hư Ảo Cảnh, chỉ có nàng là còn giữ lại, sau đến Tàng Thư Các trên Thiên Đình tìm sách cổ mới biết được đây chính là tác dụng của Linh Hư quả trong Linh Hư Ảo Cảnh.
Quay ngược thời gian.
Vì thế, bây giờ điều quan trọng nhất với nàng là phải tìm được Dạ Tịch. Là tìm được Dạ Tịch khi còn nhỏ.
Hồng Hoang là một không gian phong bế, bên trong giam giữ các loại thần thú hung mãnh của thượng cổ, bởi có chín mặt trời nên càng là nơi khí hậu khô hạn, tình cảnh sinh tồn cực kỳ ác liệt. Thần thú trong Hồng Hoang đều hung hãn hiếu chiến, bất cứ một con nào xuất thế cũng có thể khiến các thần tiên đau đầu, cũng may kết giới giữa Hồng Hoang và hiện thế chỉ có thể mở ra từ bên ngoài nên ngàn vạn năm qua, ở bên trong Hồng Hoang đấu đến long trời lở đất, bên ngoài vẫn bình an yên ổn. Nhiều tiên nhân rất e ngại khi phải vào Hồng Hoang, một trong những hình phạt lưu đày của Thiên Đình là tống những tiên nhân cực ác vào Hồng Hoang.
Suy nghĩ của Phượng Âm đều xoay quanh các truyền thuyết về Hồng Hoang, đột nhiên cảm giác mặt đất chấn động. Phượng Âm gần như là theo bản năng lăn một vòng, ngay cả bản thân cũng không biết mình đang làm gì, chợt thấy một con cửu vĩ hồ to lớn hung dữ nhảy xổ vào chỗ nàng vừa đứng, theo sau là một cái bóng màu tím lướt tới, ánh sáng vừa lóe lên, cần cổ khổng lồ của cửu vĩ hồ đã bị cắt gọn gẽ, lăn lông lốc bên chân Phượng Âm, một vũng máu xanh khiến trên đất khắp nơi nồng nặc mùi máu tươi. Mà đứng bên cạnh thi thể của cửu vĩ hồ là một thiếu niên ước chừng chưa tới 11, 12 tuổi, dung mạo tuấn tú, vẫn còn mang theo nét mũm mĩm của trẻ con, nhìn khá đáng yêu. Hắn đứng bên thi thể của cửu vĩ hồ, ngân kiếm trong tay vẫn còn ướt máu xanh của con ác thú mà thân thể còn lớn gấp nhiều lần hắn, áo choàng tím khoác bên ngoài tầng áo trắng đang phất phơ trong gió, đến khi thấy nàng thì trong mắt đầy vẻ tò mò nghiền ngẫm.
Trong đáy mắt hắn tuy toát lên tia nhìn thú vị nhưng vẫn không che dấu được sát ý nồng đậm. Phượng Âm không chút do dự xoay người bỏ chạy, nàng không hề tin rằng, khả năng uy hiếp của thiếu niên Dạ Tịch bây giờ đối với nàng có thể thấp hơn thần thú Hồng Hoang!
Nhưng đối phương rõ ràng không muốn để nàng thoát. Ngân kiếm trong tay vung lên, chớp mắt đã cắm trên đất trước mặt nàng, chặn đứt đường đi của nàng. Mới rồi nếu nàng nhích thêm chút nữa thì thanh kiếm đó chắc chắn sẽ bổ thẳng xuống đầu nàng.
Phượng Âm hiểu ý hắn nên lập tức dừng bước. Thiếu niên cười khẩy một tiếng rồi kéo bộ y phục rộng thùng thình đi về phía nàng, một tay bóp cổ nàng nói: “Loại như ngươi mà có thể sinh sống trong Hồng Hoang này thì thật không dễ dàng nhỉ! Ngươi là loại thú gì?”
“Khụ khụ... Ngươi... đừng giết ta... Chuyện này... để ta giải thích...” Phượng Âm khó nhọc mở miệng, đồng thời vẫn duy trì tư thế thả lỏng, ám chỉ rằng mình không dám phản kháng. Thiếu niên bất ngờ thả tay ra, giễu cợt: “Vậy mà cũng biết nói tiếng người.”
“Này Dạ Tịch, ngươi hãy nghe ta nói...” Điều chỉnh tư thế, Phượng Âm cố gắng bày ra vẻ mặt nghiêm túc nhìn thiếu niên giải thích: “Ngươi hiện giờ không phải thật sự ở tuổi này, ngươi đã ăn Linh Hư quả, bị đưa vào không gian này. Ngươi hãy cố nghĩ cách để chúng ta tồn tại được, rồi báo tin về Tiên giới, sau đó ra ngoài, có hiểu chưa?”
“Ờ... vậy,” thiếu niên sờ sờ cằm, làm ra vẻ tự hỏi: “Dạ Tịch là cái gì?”
Phượng Âm: “... Ngươi không phải tên là Dạ Tịch sao?”
“Ta?” Thiếu niên nhíu mày: “Ta không phải tên Dạ Tịch, họ nói ta tên là Người.” Nói xong thiếu niên dường như nhớ tới cái gì, giãn mày ra nói: “Nhưng cái tên Dạ Tịch này cũng không tồi, từ hôm nay trở đi ta sẽ gọi như thế. Nói, ngươi còn chưa nói ngươi là loại thú gì đấy.”
“Nói...” Nghe thiếu niên hỏi, Phượng Âm không nhịn được, đen mặt nghiêm túc hỏi: “Ngươi nghe hiểu lời ta nói không?”
“Không hiểu!” Thiếu niên thản nhiên trả lời, lại nói tiếp: “Nhưng liên quan gì đến ta?”
“Có quan hệ rất lớn đó!” Phượng Âm thầm rơi lệ đầy mặt: “Ngươi thật sự đã ăn phải một loại quả kỳ quái...”
“Cái gì gọi là quả?” Dạ Tịch trợn mắt, vẻ khờ khạo: “Nói mau, lời ngươi nói kỳ quái quá, ngươi từ bên ngoài đến phải không?”
“Bên ngoài là sao?” Lần này Phượng Âm bực mình thật rồi, Dạ Tịch chỉ bầu trời đỏ thẫm của Hồng Hoang: “Ở đây bọn ta từng có một người, hắn nói với ta, nơi này của chúng ta thật ra là một cái lồng sắt, chúng ta bị giam bên trong, bên ngoài có rất nhiều người. À, bên ngoài còn có nước, có trời màu xanh, còn có người không ăn chim và mèo... phải thế không?”
“Ờ... phải...” Phượng Âm ngờ ngh