Hoàng Triều, chắc chắn sẽ nhanh chóng chạy về đây.
Lúc này đây, nàng vô cùng cần sự giúp đỡ của Hi vệ.
***
Một ngày bình lặng không có sóng gió trôi qua. Nhưng đến khi hoàng hôn
buông xuống, bầu trời đột nhiên hạ xuống cơn mưa tầm tã, sấm chớp chợt
nổi đùng đùng, cuồng phong gào thét.
Lộ Ánh Tịch đứng lặng bên
khung cửa sổ. Cơn gió lớn thổi bay mái tóc suôn dài của nàng, làm nó rối tung lên che luôn tầm mắt của nàng. Trời cao đổi gió trở trời và con
người trở mặt đều không hề báo trước như vậy. Nàng phải thừa nhận rằng,
nàng đang mịt mù khó hiểu và cảm thấy trở tay không kịp.
Từng hạt mưa to như viên ngọc trai táp dồn dập vào song cửa sổ, đập thẳng vào
mặt nàng hơi đau. Nàng đóng cửa sổ lại, xoay người đến ngồi xuống
giường.
Lúc này, bên ngoài cung đột nhiên vang lên tiếng nói đặc biệt chói tai của một thái giám…
“Thánh chỉ đến! Lộ Hoàng hậu tiếp chỉ!”
Lộ Ánh Tịch nghe thế liền chau mày, cảm thấy không muốn ra ngoài. Đúng như trong dự liệu của nàng, đạo thánh chỉ này sớm muộn gì cũng phải tới.
Mặc dù nàng vẫn không biết vì sao Mộ Dung Thần Duệ phải làm như vậy.
Cánh cửa tẩm cung không được mở ra, nhưng mà thái giám truyền chỉ kia cũng
không dám làm càn bước vào. Hắn ta chỉ đứng bên ngoài cất cao giọng
thông báo lần thứ hai: “Thánh chỉ đến! Mời Hoàng hậu nương nương tiếp
chỉ.”
Lộ Ánh Tịch chậm rãi đứng dậy, nhưng không đi ra ngoài.
Nàng quỳ xuống ngay tại chỗ, bình thản lên tiếng: “Thần, Lộ Ánh Tịch
tiếp chỉ.”
Tên thái giám kia ho khan một tiếng, trong tay cầm
cuộn vải vàng, thêu rồng bay. Hắn ta cũng không đọc thánh chỉ, chậm rãi
cất bước vào trong phòng. Hai tay hắn cầm thánh chỉ đặt lên tay Lộ Ánh
Tịch.
“Hoàng thượng vạn tuế.” Lộ Ánh Tịch tiếp chỉ, miệng nói câu cảm tạ theo lễ nghi, rồi mới đỡ thắt lưng đứng dậy.
Thái giám kia cũng không cảm thấy lạ, không nói điều gì. Hắn ta cung kính
hướng về phía nàng hành lễ, sau đó xoay người rời khỏi.
Lộ Ánh Tịch ngồi thụp xuống giường. Nàng từ từ mở cuộn thánh chỉ, đọc qua một lượt nội dung trên đó.
Vừa xem xong, nàng liền nhếch mép vẽ nên một nụ cười lạnh lùng.
Thảo nào thái giám truyền chỉ kia không dám ở lại lâu. Hẳn là hắn ta sợ nàng nổi trận lôi đình, trút giận lên người hắn ta.
Trong thánh chỉ viết rất rõ, Lộ Ánh Tịch nàng đã vô ý sơ sẩy đụng trúng Đoàn
Hoàng hậu, suýt chút nữa khiến nàng ta sinh non. Vì nàng cũng đang mang
thai, nên chỉ cấm túc nàng xem như trừng phạt nhẹ.
“Nương nương…” Tình Thấm chạy thẳng vào phòng ngủ, dịu dàng giọng nàng.
Lộ Ánh Tịch làm như không có việc gì, ngẩng đầu nhìn nàng ta: “Có chuyện gì?”
Tình Thấm cúi đầu nhìn tay nàng không dời mắt, nhất thời nàng ta không biết nói sao.
Lộ Ánh Tịch nhìn theo tầm mắt của nàng ta, cúi đầu xuống nhìn. Nàng phát
hiện hai tay của nàng đang vò chặt cuộn vải, mu bàn tay nổi gân xanh,
ngón tay trắng bệch. Nàng vô ý thức buông lỏng tay, cuộn thánh chỉ kia
cũng nhanh chóng rớt xuống đất.
Tình Thấm nhìn thoáng qua vài câu trong đó, lòng tức khắc suy xét.
“Nương nương, người đừng trách Hoàng thượng. Hoàng thượng ắt có khổ tâm.” Nàng ta nhẹ giọng an ủi.
“Hả? Sao ngươi biết?” Giọng Lộ Ánh Tịch nhàn nhạt, trong đó còn ẩn chứa vài
phần hàm ý lạnh lẽo. Không phải là nàng nhằm vào Tình Thấm, mà là giận
Mộ Dung Thần Duệ tự dưng lật mặt mà không hề báo trước.
“Bên ngoài mưa to gió lớn, chẳng thà đợi ở Phượng Tê cung, không có chút gió táp mưa sa nào.” Tình Thấm lại tận tình khuyên nhủ.
Lộ Ánh Tịch nghe những lời ấy, không khỏi đưa mắt nhìn nàng ta chăm chăm.
Tình Thấm cười khẽ, hạ giọng nói nhỏ: “Vừa rồi nô tỳ có đến Thái y viện lấy
thuốc dưỡng thai, ‘ngẫu nhiên’ gặp được Phạm hiệp sĩ. Lúc đi sát qua
người nô tỳ, Phạm hiệp sĩ đã lặng lẽ nhét một mẩu giấy nhỏ vào tay nô
tỳ, còn thấp giọng bảo nô tỳ phải giao tận tay cho nương nương. Nô tỳ
không dám tự ý xem lén, nhưng cũng đoán rằng việc này có liên quan đến
Hoàng thượng.” Nói xong, nàng ta liền giao ra một mảnh giấy nho nhỏ cho
Lộ Ánh Tịch.
Mắt Lộ Ánh Tịch sáng rỡ, trong lòng bỗng chốc xuất hiện một hy vọng.
Nhưng trên mảnh giấy đó chỉ có đôi ba câu sơ sài, đơn giản. Lộ Ánh Tịch xem xong liền sững sờ, tâm tư càng thêm hỗn độn.
“Nương nương?” Thấy nàng hoảng hốt xuất thần, Tình Thấm hơi lo lắng khẽ gọi.
Lộ Ánh Tịch lấy lại tinh thần, khóe môi cười khổ, còn nói: “Bí ẩn còn chưa được giải, lại thêm một cái mới.”
Tình Thấm nghi hoặc không hiểu, nhìn nàng chăm chú.
Lộ Ánh Tịch kiềm nén tâm tình bất an, mở miệng giải thích: “Phạm Thống nói, Hoàng thượng bị mù rồi.”
“Mù? Tại sao?” Tình Thấm hãi hùng hỏi lại.
“Theo như Phạm Thống nói, Hoàng thượng đang che giấu việc mình bị mù, hiện
tại vẫn không để triều thần nhận ra.” Lộ Ánh Tịch cố hết sức kìm chế cơn nóng giận, cũng cố gắng xem xét mọi thứ kì quặc trong đó. Nhưng sau một lúc suy nghĩ, cuối cùng nàng cũng không thể ngồi yên được. Nàng đứng
phắt dậy thốt lên: “Không được! Ta phải lẻn vào Thần cung một chuyến.” Mưa gió vẫn gào thét bên ngoài, tuy lòng Lộ Ánh Tịch đang lo âu lại sốt
ruột, nhưng nàng vẫn phải nhẫn nại, nén lòng đợi cơn mưa tạnh bớt.