Snack's 1967
Quả Nhân Có Bệnh

Quả Nhân Có Bệnh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326304

Bình chọn: 7.00/10/630 lượt.

a mới lớn sao? »

Mặt ta nóng lên, "Thật ra .... Liên cô, ta nói cho người, người đừng nói cho mẫu thân nhá, người này không đáng tin cậy.... »

Liên cô cười gật đầu, « Đương nhiên, ta đã bao giờ nói bí mật của người cho nàng đâu? »

Thành thật mà nói, Liên cô quả thật chưa từng bán bí mật của ta cho mẫu thân, có điều bà đều nói cho Nhị cha ta, sau đó mẫu thân quấn quýt lấy Nhị cha, Nhị cha lại nói lại cho bà biết....

Nhưng mà ta đang vui, cũng không suy nghĩ nhiều như vậy, kéo tay áo Liên cô, dưới ánh mắt tìm tòi nghiên cứu của bà, tên người ấy lăn lộn trên đầu lưỡi ta mấy lần, vẫn – không nói ra được.

Liên cô thấy ta khó mở miệng, cũng không bức cung, chớp mắt, lập tức cười nói : « Không thì để ta đoán, người đáp ? »

Ta đỏ mặt gật gật đầu. « Cũng được. »

"Người ấy hơn người vài tuổi? »

Ta gật, Hoán Khanh hơn ta 5 tuổi, ta 18, chàng 23.

« Người này ở trong triều giữ chức vị quan trọng ? »

Ta tiếp tục gật đầu. Thế hệ thứ hai nhà dòng dõi có ít kẻ xuất sắc, Hoán Khanh tuổi trẻ như vậy đã giữ chức ngự sử lại càng hiếm.

« Người này với người, là sư xuất đồng môn, quen biết từ nhỏ ? »

Ta thấy nụ cười mỉm nơi khóe miệng Liên cô, liền đỏ mặt nói, « Liên cô, sợ là người đều đã biết rồi... »

Liên cô cười nói : « Trước chỉ là đoán, đến nay coi như được chứng thực. Đậu Đậu, người thích hắn từ khi nào, vì cớ gì lại kéo dài tới giờ ? »

Ta nắm góc áo, rũ mi mắt nói : « Nhiều năm như vậy, chàng ở bên cạnh ta, lòng ta vẫn có chàng, chỉ là thái độ chàng không rõ ràng, khiến ta không đoán ra suy nghĩ trong lòng chàng, không biết chàng có nửa phần tình ý với ta không. »

« Bây giờ sao lại quyết định rồi, có chuyện gì khiến người xác định được tâm ý của hắn sao ? »

« Hôm nay, gián nghị đại phu đề cập đến việc chọn tú nam, chàng cũng trong hàng ngũ tú nam nhưng không phản đối, nghĩ lại tất thảy những việc chàng làm mấy năm gần đây, có lẽ chàng đối với ta không phải vô tình. »

Tuy là nói như vậy, ta vẫn có chút thấp thỏm. Ngẩn ngơ nhớ lại thuở nhỏ cùng chàng làm bạn đọc sách. Ngày xuân, sau giờ ngọ, dưới tán hoa hạnh, gió mát hiu hiu, ta đang cầm sách nằm ngủ dưới tán cây, một đóa hoa hạnh thổi xuống đậu trên mí mắt khiến ta giật mình tỉnh khỏi giấc mộng đẹp, nhập nhèm mở mắt , cảm thấy chút lành lạnh dịu dàng trên mí mắt, ngón tay thon dài trắng nõn nhặt cánh hoa, người ấy ngồi xuống bên cạnh ta, cười dịu dàng như gió xuân thổi rụng cánh hoa hạnh, làm mỗi lần nhìn ta đều tê dại, bủn rủn.

Ta vẫn nhớ ánh mắt chàng nhìn ta lúc đó, chàng chưa từng nhìn ai như vậy bao giờ, cũng chưa có ai khác nhìn ta như vậy

Có thể nào không động lòng ...

« Đậu Đậu. » Liên cô nhẹ nhàng xoa đầu ta, kéo suy nghĩ của ta trở về. « Sự thay đổi của người mấy năm gần đây là vì hắn sao ? »

Bị Liên cô nhìn thấu mất rồi...

Ta gật đầu.

Liên cô bật cười nói : « Người hồi nhỏ rất hoạt bát đáng yêu, so với mẫu thân người bớt đi vài phần thô lỗ, lại thanh tú hơn ba phần, lanh lợi tinh quái, làm người ta yêu. Những năm gần đây lại dần vào khuôn phép, tựa như đang kìm nén chính mình. Người muốn làm một vị minh quân, phải không ?"

Chàng là hiền thần, ta đương nhiên phải làm minh quân mới xứng với chàng. Chàng quân tử đứng đắn, ta đương nhiên cũng phải hiền lương thục đức.

Liên cô lại nói : « Đậu đậu, có lẽ người nghĩ sai rồi. Hắn vốn là thích bản tính hoạt bát của người, hắn muốn làm một vị năng thần, đơn giản là muốn giữ vững thiên hạ này cho người, yêu chiều người, để người có thể làm một vị vua nhàn nhã như mẫu thân người vậy, làm chuyện mình muốn làm, làm người như mình muốn. Đậu Đậu, người không cần phải để bản thân thiệt thòi như vậy. »

Liên cô vì lẽ gì lại hiểu Hoán Khanh như vậy ?

Ta ngạc nhiên nhìn bà, nghĩ lại những năm gần đây, ta càng theo khuôn phép, Hoán Khanh lại càng như xa cách, không giống lúc 12, 13 tuổi, ta cũng có chút hành vi vô lễ với chàng, nhưng chàng vẫn cười ấm áp. Bây giờ, dù là đang mỉm cười với ta, nhưng lại không có bao nhiêu ấm áp, chân thành.

Những năm ấy, ta theo Tam cha du ngoạn giang hồ, tình tính không dịu dàng như nữ tử đế đô, cũng không để ý chuyện nam nữ phân biệt, thường xuyên có chút đụng chạm chân tay với chàng, chàng chưa từng bài xích, chỉ là trên khuôn mặt trắng nõn phủ một lớp hồng nhạt mỏng manh, ta nhìn mà ngẩn ngơ.

Rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, những lời này thật chẳng sai ....

Ta hồi mới bốn tuổi đã « không cẩn thận » xem phải xuân cung đồ do mẫu thân ta « không cẩn thận » bỏ quên, chữ còn chưa biết hết mà đã xem hết « Kim Bình Mai », « Nhục Bồ Đoàn » (*), lúc nhỏ xem còn lơ mơ, lớn lên tự nhiên là hiểu, làm sao còn có thể giả bộ trong sáng ngây thơ ? Khi nãy, ở gần Hoán Khanh, loáng thoáng ngửi được mùi hương thơm mát thoang thoảng trên người chàng, nhìn cạnh mặt tuấn tú của chàng, ta suýt nữa không kìm được muốn hôn lên khóe môi chàng.

(*) Há há, lúc đầu xem bản cv lẫn online đều để là X, may quá có cao thủ Lộng Nguyệt giúp đỡ, đã ra tên các cuốn sách, thanks a lot! :x

Aizz ... thực ra, bản tính ta không phải lương thiện, thuần khiết gì, lại cố gắng giả bộ thánh nữ cao