g khoát tay.
Chỉ chốc lát sau, Nhị Hắc bưng đĩa thức ăn nóng hổi lên. Hạ Dương đưa thìa cho Ngô Nhân Kì, “Ăn đi. Cơm thịt lợn hầm tiêu đen của Nhị Hắc không phải ai cũng được ăn đâu.”
Ngô Nhân Kì nhìn đĩa thịt hầm trước mắt, xúc một miếng bỏ vào miệng. Hạ Dương nhìn chằm chằm ánh mắt cô.
“Ừm, ngon thật!” Ngô Nhân Kì nuốt xong miếng thứ nhất, vội vàng xúc tiếp miếng thứ hai, lần này xúc đầy một muôi.
Hạ Dương vừa cẩn thận xé thịt lợn vừa nói với Ngô Nhân Kì, “Ăn chậm một chút, kẻo nghẹn.”
“Em đói lắm.” Ngô Nhân Kì cười khổ. Cả chiều chờ đợi ở Lâm thị khiến cô thật mệt mỏi. Hạ Dường dừng tay, ánh mắt sắc bén nhìn cô, không cần hỏi, khiến Ngô Nhân Kì thành như vậy chỉ có một người, là tên Lâm Tây Canh đáng ghét, hèn hạ kia. Cho cô một tia hy vọng, nhưng lại hết lần này đến lần khác khiến cô thất vọng.
“Kì Kì, lần này anh nhất định không buông tay. Anh nhất định không để Lâm Tây Canh thắng.” Hạ Dương nắm chặt bàn tay, âm thầm thề, vẻ mặt càng thêm âm trầm.
“Đừng hỏi em gì cả.” Cuối cùng Ngô Nhân Kì cũng có chút sinh lực, nhìn thấy vẻ mặt tức giận của Hạ Dương liền nói.
“Hừ, còn phải hỏi sao? Không cần hỏi anh cũng biết.” Hạ Dương đáp.
“Vậy cũng tốt, em cũng không muốn nói đến chuyện này. Không cần đả kích em nữa. Hôm nay em thực mệt mỏi.” Ngô Nhân Kì ngừng ăn, buông thìa xuống.
“Không ăn nữa sao?” Hạ Dương chỉ chỉ đĩa thức ăn còn rất nhiều. Ngô Nhân Kì gật gật đầu, “Không ăn nữa, ăn không vô.”
Hạ Dương cầm thìa lên, xúc phần thừa trong đĩa.
“Đó là phần ăn của em.” Ngô Nhân Kì kêu lên, muốn ngăn lại nhưng không kịp. Cô ngơ ngác nhìn Hạ Dương ăn một thìa lớn, hơn nữa cái thìa đó còn là thìa cô vừa dùng, chỉ biết trợn mắt há mồm.
“Anh không chê em. Trước đây cũng ăn không ít nước miếng của em.” Hạ Dương cười tươi. Lúc này Ngô Nhân Kì mới nhớ, khi còn nhỏ, bà nội Lâm gia không cho bọn họ để lại cơm thừa, mỗi lần đều là Hạ Dương dồn phần của cô vào bát anh, sau đó ăn sạch sẽ.
“Nhưng bây giờ chúng ta đều đã trưởng thành.” Ngô Nhân Kì nói nhỏ như muỗi kêu. Anh tình nguyện ăn cơm thừa của cô, là trước đây không hiểu chuyện, hiện tại đâu còn như thế nữa? Cô nhíu mày, lần đầu tiên nghiêm túc nhìn anh, không chớp mắt, trái tim đột nhiên đập sai mấy nhịp, chẳng lẽ? Không phải, cô lắc đầu. Tuyệt đối không phải. Cô không ngừng phủ định suy nghĩ trong đầu. (Sa: Thôi yêu Hạ Dương đi! Haizz…)
“Dương Dương.” Ngô Nhân Kì không nhịn được, khẽ gọi tên anh. Chỉ có cô mới gọi anh như thế, giọng nói mềm mại khác hẳn những người khác. Cô sắp kết hôn, sắp trở thành người lớn, chính mẹ đã từng nói như vậy, “Kì Kì, khi kết hôn chính là người lớn, đừng đùa giỡn như trẻ con.” Gần đây mẹ luôn nói với cô như vậy.
“Hả? Có việc gì?” Hạ Dương ngẩng mặt nhìn cô. Ngô Nhân Kì cười cười, “Xem anh đi. Cũng không chú ý hình tượng, để cô nào nhìn thấy có phải mất điểm rồi không?” Cô đưa tay lấy hạt cơm dính trên mép cho anh xem. Hạ Dương ngây người, cười khúc khích.
Khi còn nhỏ Hạ Dương gầy tong teo, được đưa đến nhà cũ của Lâm gia. Anh không ngờ, anh muốn ở cùng mẹ, nhưng không hiểu vì sao mẹ lại nhẫn tâm bỏ rơi anh. Anh trầm mặc không nói, không ăn, lặng lẽ phản đối, thật khiến bà nội Lâm gia lo lắng.
Trong một gian phòng u ám, lần đầu tiên Ngô Nhân Kì nhìn thấy Hạ Dương, anh gầy như vậy, giống như gió thổi sẽ bay, một mình trốn bên cạnh tủ quần áo. Ngô Nhân Kì muốn biết anh đang làm gì, thế nên cô ngồi xổm xuống, đối diện với anh, đôi mắt to đen láy chăm chú nhìn anh. Ánh nắng chậm rãi chạy qua cửa kính, từ đông sang tây, mãi đến khi mặt trời khuất sau ngọn núi. Ngô Nhân Kì cứ như vậy cùng anh trải qua một buổi chiều, mãi đến khi người lớn phát hiện, hai đứa nhỏ đã ôm nhau tựa vào tủ ngủ say sưa.
Hạ Dương nhớ lại, có lẽ mình đã yêu Ngô Nhân Kì từ ngày ấy. Cô không nói lời nào, đôi mắt đen sáng lấp lánh, ngồi xổm ở đó nhìn anh. Qua một lúc lâu, cô dường như không ngồi được nữa, cơ thể hơi lay động. Hạ Dương liền đưa tay ôm lấy, cô mơ màng dựa vào người anh, mi mắt dần sụp xuống, thở đều đều. Hạ Dương không dám quấy rầy cô, để cô dựa vào người mình. Trên người cô dường như thoang thoảng vị ngọt, không ngừng tiến sâu vào lòng anh, dần dần, anh cũng nhắm hai mắt lại.
Nghĩ đến đây, Ngô Nhân Kì bật cười vui vẻ, như có cơn gió mát thổi qua, “Nghĩ gì mà cười vui vẻ thế?” Hạ Dương hỏi.
“Nghĩ đến chúng ta hồi còn nhỏ, ở Phong Đình.” Ngô Nhân Kì trả lời.
“Đừng nói chuyện Phong Đình nữa, đều là chuyện đã qua lâu lắm rồi. Nghĩ đến làm gì chứ?” Sắc mặt Hạ Dương khẽ thay đổi. Phong Đình, đó là nơi anh không muốn nhớ đến nhất. Nếu khi đó không có Ngô Nhân Kì, thật không dám tưởng tượng anh đã làm ra chuyện kinh thiên động địa nào.
“Được rồi. Không nói nữa. Anh khó chịu gì chứ? Mời em uống rượu đi.” Ngô Nhân Kì chuyển sang chuyện khác. Phong Đình là nỗi đau trong lòng Hạ Dương. Bị người thân yêu nhất bỏ rơi, một đứa trẻ như vậy phải chịu biết bao nhiêu tổn thương chứ? Mặc dù, sau này Hạ Dương vẫn quay về bên mẹ, nhưng nỗi đau ấy cũng không thể quên, không thể thay đổi được.
“Uống rượu? Ai nói cho em uống rượu?” Hạ Dương nhướng mày hỏi.
“Vậy
