y lòng, nhìn Huyền Cơ tiên sinh yêu thương bọn nhỏ như cháu ruột, cùng bọn nhỏ chơi đùa, Huyền Cơ tiên sinh cảm thấy phi thường khoái hoạt, bọn nhỏ cũng rất thông minh, mọi thứ đều học nhanh.
Không phải Lý U Lam không nghĩ tới chuyện kiếm một ái nhân, nhưng khi gặp phải rất nhiều vấn đề thì biểu hiện của những nam nhân này làm nàng rất thất vọng. Muốn tìm một người có thể yêu nàng và hài tử của nàng, vô cùng khó khăn. Lý U Lam cho rằng, tiếp nhận nàng thì có thể tiếp nhận hài tử của nàng, yêu ai yêu cả đường đi! Nhưng, trên đời có bao nhiêu nam nhân sẽ thật tình yêu thương hài tử của vợ mình và chồng trước. Mà khoảng thời gian không có trượng phu cũng rất vất vả. Lý U Lam ta không có trượng phu, cũng có thể nuôi lớn hài tử. Thời gian khó khăn nhất đã sống qua, còn cái gì không thể qua, trên đời này không ai có thể giúp ngươi, chỉ có ngươi mới giúp được chính mình.
Dần dần, đại nữ nhi trưởng thành, cực kỳ xinh đẹp. Nàng kế thừa sở học suốt đời của Huyền Cơ tiên sinh, Huyền Cơ tiên sinh phi thường cao hứng. Đại nữ nhi gả cho một vị vương tử ngoại quốc trở về cùng Lý U Lam. Vị này vương tử rất thích văn hóa vương triều, tự nguyện lưu lại. Huyền Cơ tiên sinh cũng vui vẻ.
“Sư phó, ngươi có bản lĩnh, có học vấn như vậy, vì sao không mở lớp dạy học. Ta mua một trang viên ngoài thành, sư phụ có thể tới đó dạy người đọc sách, bồi dưỡng nhân tài, không phải tốt sao.”
Bên ngoài kinh thành xuất hiện một thư quán, thư quán là một trang viên thanh nhã, bên trong có một vị thế ngoại cao nhân được người xưng Huyền Cơ, dạy học miễn phí. Dù ngươi không biết chữ, cũng sẽ thu ngươi, dạy ngươi đọc sách biết chữ, dạy ngươi cái ngươi muốn học. Chậm rãi, nhiều người muốn xin học, người đến dạy học cũng tăng lên. Về sau hoàng đế biết, ngợi khen Huyền Cơ tiên sinh, phong làm Tuyên Đức Thượng Nhân. Nhưng có rất ít người biết rõ, trang viên là Lý U Lam cấp cho, mà ngay cả phí tổn Huyền Cơ dạy học cũng là Lý U Lam cấp.
“Sư phụ, ngươi vui vẻ chứ?” Lý U Lam hỏi.
“Vui vẻ.” Huyền Cơ nói.
“Ngươi còn nhớ rõ minh chủ võ lâm không, hắn nhờ ta tìm ngươi.”
“Minh chủ võ lâm là ai? Ta đã quên.”
Huyền Cơ cười đến vui vẻ, thời gian mây trôi nước chảy, dạy dỗ học trò, Huyền Cơ đã suy nghĩ rất nhiều. “Kỳ thật, tình yêu chỉ là một bộ phận trong cuộc sống, nó không phải toàn bộ cuộc sống của ngươi, nếu đem nó trở thành toàn bộ cuộc sống, rất dễ dàng bị lạc hướng. Khi đó ta thấy không rõ, mộng phong hoa tuyết nguyệt, dù đẹp bao nhiêu, chung quy cũng phải tỉnh.”
Có đại nữ nhi chăm sóc đệ đệ muội muội của mình, Lý U Lam lại cùng thương nhân đi kiếm tiền. Lúc này nàng cũng không biết bao lâu mới có thể trở về, nhưng nàng yên tâm rất nhiều, nhi tử của mình, sư phụ của mình, không cần lo lắng. Có lẽ đến lúc bọn nhỏ lớn, lúc nàng hoàn toàn không cần lo lắng, khi ấy nàng nên dưỡng già. Khoe khoang với cháu mình, nhớ năm đó, nãi nãi của ngươi làm mưa làm gió, kinh thương khắp thiên hạ, qua núi cao, qua sa mạc, tới rất nhiều quốc gia các ngươi không thể tưởng được, gặp được rất nhiều người các ngươi chưa từng gặp, nãi nãi vừa sợ hãi vừa hưng phấn, tựa như các ngươi, tràn đầy ảo tưởng về dị quốc, nãi nãi rất lợi hại a.
Lần nữa trở lại kinh thành, Lý U Lam đi mua chao. Kết quả nàng nhìn thấy chồng trước của mình đang đẩy một cỗ xe lăn, trên xe là một nam nhân rất nhã nhặn, chân tàn tật , hai người cười cười nói nói .
Chồng trước nhìn thấy Lý U Lam, nàng vẫn giống như trước đây, không, so với trước kia càng hấp dẫn hơn.
“Lý phu nhân, xin chờ một chút.” Chồng trước gọi nàng.
“Có chuyện gì sao?” Lý U Lam hỏi.
“Chúng ta đến bên kia nói chuyện.” Chồng trước nói gì đó với nam nhân tàn tật, nam nhân gật gật đầu, chồng trước đi đến.
“Ta muốn hỏi, những năm này ngươi khỏe không, các hài tử của chúng ta thế nào.” Chồng trước hỏi.
“Ta rất khỏe, nhi tử của ta vô cùng tốt.” Lý U Lam nói.
“Ta muốn đón con của ta, ta hiện tại không có hài tử. Nhi tử chúng ta thu dưỡng đã chết, ta rất muốn một hài tử, giao Tiểu Nhạc cho ta được không.”
“Ngươi đừng vọng tưởng, Tiểu Nhạc đã thành thân, bây giờ ngươi nói những lời này đã chậm. Bọn nhỏ chưa từng nhớ tới phụ thân, hơn nữa, hiện giờ ta có tiền hơn ngươi, bọn nhỏ đã thành gia lập nghiệp, không còn là tiểu hài tử.”
“Nhưng ta là phụ thân của bọn nó, trên người bọn nó chảy dòng máu của ta.”
“Đúng vậy, ngươi cũng xứng làm phụ thân a.” Lý U Lam nói, “Những năm này ngươi đã làm gì cho hài tử, ngươi dưỡng dục chúng sao? Đừng vọng tưởng nữa, cố sống tốt với nam nhân đang ngồi xe lăn kia. Hắn cần ngươi chăm sóc, năm đó ngươi phụ ta, không nên lại cô phụ hắn, ta mạnh mẽ hơn hắn. Hắn trừ ngươi ra, đã hai bàn tay trắng, nhưng ta còn hài tử, ta còn có thể đến trời nam biển bắc, hắn chỉ có ngươi.”
Lý U Lam nói xong , xoay người đi. Chồng trước đứng ở đó, nước mắt chảy xuống, nhưng y nhanh chóng lau đi. Cười bước đến bên nam nhân đang ngồi xe lăn, phụ giúp hắn, tiếp tục đi về phía trước.
Hài tử và gia đình luôn là chủ đề nói chuyện phiếm của mọi người, nhất là về hài tử, những đứa trẻ chưa trưởng thành. Nhưng hài tử tụ tập với
