lai là như vậy.
Sau khi hiểu chuyện, Lâm Viễn quả thật vẫn chưa bao giờ đề cập đến baba ở trước mặt mẹ mình, bởi vì cậu biết baba đã hi sinh, cậu sợ nhắc đến từ baba này, sẽ khiến cho mẹ mình thương tâm khổ sở.
Lâm Viễn kinh ngạc nhìn ảnh chụp trước mặt.
Bên trong khung thủy tinh 3D xinh đẹp, là một đôi nam nữ trẻ tuổi mặc áo cưới chụp ảnh chung, hình ảnh 3D thoạt nhìn rất chân thật, tựa như đang gần ngay trước mắt. Nữ nhân trong ảnh chụp thanh lệ dịu dàng, nam nhân tuấn lãng ôn hòa, trên mặt hai người đều mang theo tươi cười hạnh phúc, phía dưới có viết năm 770 lịch vũ trụ, Lâm Vĩ Thành, Vương Nhược, tân hôn chi hỉ.
Khung thủy tinh 3D như vậy có thể lưu giữ cho ảnh chụp sắc thái tươi sáng mấy trăm năm không mất. Mọi người thường có thói quen đem ảnh thông thường lưu trên mạng, chỉ có ảnh chụp cực kỳ quan trọng, mới có thể dùng loại khung 3D này đặt trên bàn hoặc treo trên tường.
Ảnh chụp kết hôn đối với mẹ mà nói quả thật là vô cùng quan trọng, đôi nam nữ trẻ tuổi bên trong tấm hình thoạt nhìn cực kỳ hạnh phúc. Nhưng kỳ quái là, khi nhìn người nam nhân ngũ quan đoan chính trong ảnh chụp kia, Lâm Viễn luôn cảm giác…..
Không có một chút cảm tình thân thuộc.
Rất xa lạ….
Thậm chí ngay cả tiếng baba cũng không thể gọi ra miệng….
Ông ấy chính là baba đã hi sinh nhiều năm trước sao? Năm đó người dạy mình học nói, đút mình ăn cơm, nam nhân ở bên tai mình dặn dò: “Baba muốn đi, không thể mang theo con, con về sau phải kiên cường mà sống sót” ….. là ông ấy sao?
Ông ấy muốn đi là có ý tứ gì? Đi chiến trường để đánh nhau?
Thấy Lâm Viễn kinh ngạc không nói được lời nào, Lâm Diêu nghi hoặc hỏi.
“Uy, Lâm Viễn, em làm sao vậy? Baba của chúng ta rất đẹp trai phải không?”
“…….. Ân.” Lâm Viễn phục hồi tinh thần, cười cười nói, “Mẹ đang ngủ phải không? Bà gần đây thế nào?”
Lâm Diêu đáp lại.
“Vẫn như trước thôi, trời trở lạnh sẽ ho khan, được cái bệnh cũng không nặng, mấy ngày nay nghỉ ngơi ở nhà, khí sắc đã tốt hơn nhiều. Chị sẽ chiếu cố mẹ thật tốt, em yên tâm đi!”
Lâm Viễn gật gật đầu, “Ân. vậy chị đi ngủ sớm một chút, em cũng chuẩn bị ngủ đây.”
Lâm Diêu nói, “Được rồi, em ở trường học nhớ bảo trọng.”
Chấm dứt trò chuyện, xoay người trở lại bên giường, Lâm Viễn vẫn thủy chung không thể đi vào giấc ngủ.
Thân thể mẹ mấy năm nay không tốt, ngậm đắng nuốt cay mới có thể một tay đem cậu cùng chị nuôi lớn, từ nhỏ đến lớn đối với cậu cũng đặc biệt tốt, tuy rằng điều kiện trong nhà khó khăn, nhưng cũng chưa từng khiến cậu phải chịu bất cứ thiệt thòi nào.
—- Nữ nhân ôn nhu kia, là người mẹ mà Lâm Viễn yêu thương nhất.
Theo lý thuyết, cậu không nên hoài nghi bản thân không phải là con ruột của bà….
Thế nhưng, trong lòng có rất nhiều điểm đáng ngờ, căn bản không thể giải thích hợp lý được.
Baba trong trí nhớ dung mạo rất mơ hồ, một hài tử bốn tuổi chung quy vẫn còn quá nhỏ, lại thêm ký ức trước năm bốn tuổi bị đứt quãng, Lâm Viễn đã sớm không thể nhớ rõ bộ dáng của người ấy.
Thế nhưng Lâm Viễn vẫn luôn có cảm giác, người ở trong trí nhớ gọi mình là con trai kia, không phải là nam nhân đứng chung với mẹ trong tấm ảnh.
Không có bất cứ chứng cớ gì, chỉ là một loại cảm giác phát ra từ đáy lòng, cậu đối với người nam nhân xa lạ trong ảnh kia, không thể sinh ra nổi bất cứ tình cảm cha con thân thiết nào….
Càng nghĩ lại càng đau đầu, Lâm Viễn chỉ có thể tạm thời áp chế nghi hoặc mạnh mẽ nơi đáy lòng xuống.
— Không bằng đợi mẹ thân thể tốt lên một chút, đến lúc gặp mặt thì hỏi bà, để cho bà đem hết thảy chân tướng năm đó nói cho mình. Bằng không, bản thân hiện tại tra xét lung tung, cũng căn bản không thể tìm hiểu được bất cứ tin tức hữu dụng nào, cứ trực tiếp hỏi bà thì tốt hơn.
Lâm Viễn ra quyết định, lúc này mới xoa xoa huyệt thái dương trướng đau, bình tĩnh nhắm hai mắt lại.
***
Một buổi tối này, bốn người bạn cùng ký túc xá đều đồng thời mất ngủ, nguyên nhân mất ngủ lại không giống nhau.
Caesar ở trong mộng ý xuân khôn cùng. Brian ở trong mộng đại khai sát giới.
Snow ở trong mộng chế tạo các loại thuốc ức chế. Lâm Viễn lại ở trong mộng tìm baba khắp nơi.
Hết chương 26. Qua một đêm mất ngủ, thời điểm rời giường vào buổi sáng, gặp nhau trong phòng ăn, tinh thần của cả bốn người đều không tốt, chào hỏi nhau đơn giản rồi tự đi đến nơi huấn luyện của mình.
Lâm Viễn vừa đến sân tập luyện, Becker đã lập tức chạy tới hỏi thăm.
“Đội trưởng, buổi chiều ngày hôm qua cậu cùng Caesar trở về trước sao? Huấn luyện viên nói thân thể cậu không thoải mái, bị làm sao a?”
Lâm Viễn cười cười nói.
“Rất đau đầu, nên phải để Caesar đưa tôi về trước.”
Carl cũng đi đến trước mặt Lâm Viễn, mỉm cười hỏi.
“Hôm qua không có việc gì chứ?”
Lâm Viễn lắc lắc đầu, “Không có việc gì.”
Kế tiếp lại là Bosa, đi tới hỏi.
“Đội trưởng, thân thể có tốt lên chút nào không a?”
Lâm Viễn đáp, “Tốt hơn nhiều, cảm ơn.”
Caesar ở bên cạnh âm thầm cắn răng, nhân duyên của Lâm Viễn tốt tuy rằng không phải chuyện xấu, nhưng nhìn nhiều người chạy đến quan tâm Lâm Viễn như vậy, Caesar vẫn là có một loại cảm giác… nguy cơ kỳ quái!
Không được, Lâm
