ngây ngốc đứng ở nơi đó thì lập tức hiểu được.
Anh đi tới, ôm lấy bả vai cô nhẹ nhàng cười,
“Anh không đi đâu hết, anh chỉ đi mua cho em chút cháo thôi.”
Nghiêm Chân ừ một tiếng rồi ôm lấy anh, bởi vì
chỉ có như vậy cô mới có thể cảm nhận được sự thật kia.
Cô rốt cuộc… đã trở lại.
Bác sĩ nói thân thể của cô bị suy nhược, cần
tĩnh dưỡng. Cố Hoài Việt cũng thật sự ở đây tĩnh dưỡng cùng cô. Nghiêm Chân có
vài lần nhắc tới việc đi về đều bị anh cự tuyệt, lý do là chờ cô khôi phục tốt
thì chuyển viện, tư thế giống như lúc trước cô quản anh vậy.
Nghiêm Chân cũng hỏi tới ba mẹ chồng rồi tiểu
gia hỏa kia cùng bà nội, đều bị anh lấy khoảng cách quá xa không có phương tiện
thăm nom, cũng đã nói rõ cho bọn họ qua điện thoại rằng cô không có việc gì thế
nên cô hãy an tâm ở đây tĩnh dưỡng.
Thời gian lâu, Nghiêm Chân sẽ không hỏi lại nữa
nhưng cũng thật sự có chút vướng mắc ở trong lòng, cô muốn nói với anh lại
không biết nói như thế nào.
Cứ giằng co như vậy đến một ngày trước khi về
thành phố B, nửa đêm cô nằm ở trên giường bệnh trằn trọc, sau đó xuống giường,
chậm rãi đi thong thả trong phòng bệnh trống trải mà đi ra ngoài.
Tuy rằng là ở cùng một gian, nhưng điều kiện
trong phòng bệnh không được tốt lắm. Sắp xếp thế nào cũng chỉ có thể đặt thêm
được một cái đệm kế tiếp giường của cô, mà Cố Hoài Việt là một người đàn ông
cao 1m8 thì làm sao có thể chấp nhận ngủ trên đó được. Nghiêm Chân đứng ở trước
giường của anh, đưa tay thay anh dịch dịch góc chăn, thời tiết càng ngày càng lạnh,
dù là trong phòng có máy sưởi cũng không giảm được cái lạnh nửa đêm ở đây khi
nhiệt độ dần dần giảm xuống.
Bỗng nhiên người đàn ông trên giường giật
mình, cô còn chưa kịp thu hồi tay thì đã bị anh nắm lấy.
Nghiêm Chân hơi có chút kinh ngạc, “Em làm ồn
đến anh à?”
Cố Hoài Việt lắc đầu, vốn là nằm trên loại giường
này thì ngủ không trầm, khi cô đứng bên giường là anh liền tỉnh lại.
Trong bóng đêm anh ngồi dậy, nhìn cô mặc quần
áo bệnh nhân đơn bạc thì không nhịn được mà nhíu mày, “Em mặc ít như vậy mà còn
dám xuống giường, anh thấy em ngày mai là không muốn trở về rồi.”
Nói xong thì cầm lấy áo khoác quân trang ở một
bên đem cô bao lấy, cô cứ như vậy cả người đều bị anh ôm lấy, Nghiêm Chân cứ
ngơ ngác như vậy mà nhìn anh.
“Làm sao vậy?” Cố Hoài Việt vuốt mái tóc dài của
cô, thấp giọng hỏi.
“Ngày mai về nhà.”
“Uh, ngày mai về nhà.”
“Em có chút sợ đối với
anh.” Nghiêm Chân nháy mắt mấy cái, bỗng nhiên nói.
“Sợ cái gì?”
“Không biết.” Cô cúi đầu,
gối đầu lên bờ vai của anh, “Thật giống như lúc trước đi học làm chuyện sai phải
về nhà đối mặt với người lớn trong nhà vậy, tâm tình thực trầm trọng.”
Anh nghe xong bỗng nhiên
nở nụ cười, “Không phải đã đối mặt rồi sao?”
“Ai?”
“Anh.” Cố Hoài Việt nói,
“Ba nói rằng ngươi mà em không biết nên đối mặt như thế nào là anh. Hiện tại
anh ở trong này rồi, tất cả đều đã tốt, em còn sợ gì?”
Nghiêm Chân giật mình,
“Em nghĩ rằng anh còn đang tức giận.” Ngày đó cùng Cố lão gia nói chuyện xong,
anh lại tức giận đến như vậy…
“Em nghĩ rằng anh đang tức
cái gì? Tức vì động cơ kết hôn của em không thuần túy? Hay tức vì em có điểm giấu
diếm anh, hả đồng chí Nghiêm Chân.” Cố Hoài Việt bật cười, lại không thể không
bày ra vẻ mặt nghiêm túc mà kêu tên của cô, “nếu muốn nói tới động cơ, anh chẳng
phải cũng có động cơ không thuần túy đó sao?”
“Không chỉ có chừng đó.” Cô
cúi đầu, buồn rầu nói.
“Được rồi, anh thừa nhận
là anh có chút tức giận.” Cố Hoài Việt thở dài nói, “Anh tức giận với em là vì
anh không biết được em lại chịu nhiều ủy khuất như vậy, mà anh cứ phải ở đó
nhìn chính em đi gách vác những ủy khuất đó. Đánh giặc còn biết hiệp đồng tác
hiến, như thế nào đến phiên em lại phải một người đơn phương độc mã ra trận chứ?
Em đã quên, anh làm gì rồi sao?”
Chỉ trích như vậy đối với
Cố Hoài Việt mà nói có thể là nghiêm khắc rồi, Nghiêm Chân cũng hiểu được nên
cúi đầu kéo góc áo anh mà nói, “Em biết, nhưng em không nghĩ sẽ làm anh liên lụy
vào được.” Cô không nghĩ chính mình về sau mỗi khi nói chuyện này với anh lại cảm
thấy áy náy, cô biết anh không cần, nhưng đồng ý kết hôn cũng là cô cho nên muốn
cởi bỏ thì cũng phải chính là cô, bởi vì cô không chỉ để ý đến mình anh mà còn
có những người khác để ý tới cô và anh, “Em chỉ muốn sau khi chấm dứt tất cả mọi
việc tại đây, sẽ cùng anh sống thật tốt.”
Kỳ thật khi đứng trước
ngôi mộ của ba mẹ cô có chút hối hận, nhìn hai bia mộ cùng nằm song song kia mà
cô có chút hâm mộ, nếu giờ phút này có thể có người cùng cầm tay với cô thì chẳng
phải càng thêm hạnh phúc sao?
Nhưng hiện tại cô không cần
hâm mộ nữa, bởi vì có một đôi tay đang cầm lấy tay của cô.
“Anh hiểu được.” Cố Hoài
Việt thấp giọng nở nụ cười. Khi Cố lão gia ở trong phòng bệnh nói với anh nhiều
như vậy, nếu như anh không rõ, liền uổng phí khổ tâm của ông ấy. “Ba nói anh
ích kỷ, nói cho tới nay đều là em chờ anh, lần này đổi lại là anh chờ em sẽ
không sao nữa, sau này anh nghĩ lại thì thật đúng là nên như vậy. Cho nên lần
này mặc kệ có bao
