ỡ huyễn
tưởng của tôi, bảo toàn tự tôn của tôi, làm cho tôi không có bất cứ gì
hòa hoãn, cũng vô pháp né tránh.
Chung Ý nhìn bóng lưng Ngô Việt
ra ngoài nhận điện thoại, “Em rốt cục thích anh ta cái gì? Dương nhiên
anh ta với em không có thề non hẹn biển gì, em làm sao còn chưa hết hy
vọng, còn nghĩ thời gian còn một bó lớn cho em tiêu xài sao?”
Tôi trả lời không được, đến tột cùng vì sao tôi lại thích cậu ấy, vấn đề này tôi cũng trả lời không được.
Cao trung chúng tôi không có qua lại thân thiết, không có liên hệ gì
nhiều, có chỉ là tôi âm thầm quan tâm, thỉnh thoảng ánh mắt giao
nhau, cùng vài lời linh tinh… Làm sao như thế, không hiểu vì sao lại
thích một người? Còn giằng co nhiều năm như vậy không có quên lãng.
Chung Ý chỉ tiếc rèn sắt không thành thép vỗ vỗ đầu tôi, “Hiện tại em cũng
nên hiểu đi, thay đổi người đi, thay đổi người đi, em xem anh, đẹp trai
ngọc thụ lâm phong, siêu quần xuất chúng, còn không biết đem quăng anh
ta đi mấy con đường.”
Tôi miễn cưỡng lôi ra bộ dáng tươi cười phối hợp với anh ấy, không đến mức làm anh xấu hổ nhạt nhẽo.
“Em còn phải đi về…”
Anh kéo tôi, “Đi cái gì, còn chưa chọn một cây củ cải mang về nhà.”
Tôi cũng cố gắng dễ dàng nói: “Bọn họ cùng so với anh đúng là dong chi tục
phấn, em đều chướng mắt. Hiện tại đợi ở đây cũng không có ý nghĩa… cũng
khó chịu.”
Chung Ý mấp máy môi, sau cùng nói, “Muốn đi thì đi đi, cùng lắm thì đợi lát nữa anh sẽ thay em nhận tội.”
“Cám ơn.” Tôi nhàn nhạt gật đầu, rời đi.
Thất tình cảm giác rất hỏng bét.
Mặc kệ có hay không có yêu đương thành công, loại cảm giác bị cự tuyệt này, khó có thể đè xuống đau thương luống cuống, tôi nghĩ lúc này đây tôi
thực sự nên buông tha, lo lắng đổi lại bản thân không cần tìm người yêu, có thể bắt đầu xem xét đối tượng thích hợp kết hôn luôn.
Đần độn ngồi lên một chiếc xe buýt, tôi một dạng như năm nào, đem trạm dừng chân giao phó cho tâm tình.
Xe buýt trong ánh đèn rực rỡ mới lên của thành phố qua lại như con thoi,
tim tôi loạn nhịp nhìn ngoài cửa sổ, ai biết xe buýt này vòng vo hơn nửa vòng thành phố, sau cùng lại trước cửa tiểu khu nhà tôi dừng lại.
Tôi than thở một hơi, số mạng đã như vậy, sau khi xuống xe trực tiếp quay về nhà.
Đang lục đục mở cửa, nghe được âm thanh tôi mở cửa Tây Cố từ trong nhà đi ra: “Đã trở về… Vẻ mặt sao lại thế này?”
Tôi thoát lực đá văng giày cao gót, đi chân trần đá cánh cửa, cố trả lời cậu: “Cô bé hồi chiều nay sao rồi?”
“Đi về cùng với ba tôi rồi.” Chống lại ánh mắt nghi ngờ của tôi, cậu không
kiên nhẫn nói: “Cô ta cũng không phải dạng được nuông chiều, là con gái
đối tượng tái hôn hai năm trước của ba tôi, từng tiếp xúc qua vài lần,
không tính là giao tình rất tốt, nhưng mà tính cách không tệ.”
Tôi “A,” một tiếng, tuy rằng rất dáng tiếc không xem là thanh mai trúc mã,
nhưng cũng tương tự, nghĩ đến tiếng nói chung cũng không ít: “Tây Cố, em có thích qua một người nào không?”
Cậu trừng tôi, “Đột nhiên hỏi cái này làm chi.”
“…Chị thất tình rồi, hiện tại tâm tình kém khủng khiếp, em sẽ không tùy tiện cùng chị nói nhảm chứ?”
Hơn nửa ngày tôi cũng không đợi được hồi âm, không khí quanh mình cũng càng ngày càng lạnh, càng ngày càng khiến người ta lạnh lẽo…
Miễn
cưỡng mở mắt ra, tầm mắt bỗng dưng cùng khí lạnh tỏa ra từ vẻ mặt xanh
đen của Tây Cố giao nhau, trong nháy mắt tỉnh cả đầu. Tiêu cự ánh mắt nổ
lực dời khỏi vẻ mặt đằng đằng sát khí của Nhâm Tây Cố, khí lực của cậu
vượt quá dự liệu của tôi, tôi mất mặt lúng ta lúng túng nói không ra
lời.
“Chị nói lại lần nữa xem,” cậu nhìn chằm chằm tôi, mỗi chữ mỗi câu từ trong răng nghiến ra, “…thất tình?”
Tôi cúi đầu sám hối, hoàn toàn bị khí thế của cậu dọa cho đứng hình…
Chờ một chút, chị đây vì sao phải chột dạ? Hắc tuyến chảy xuống, vì vậy lại ngẩng đầu lẽ thẳng khí hùng nói: “Thì làm sao, em bày ra cái sắc mặt gì vậy.”
“Tốt.” Câu không giận ngược lại còn cười.
Tôi cảm
thấy sự tình to lớn, vài năm sau Tây Cố thẳng thắng nói với tôi, khi đó tức giận là vì: rõ ràng mỗi ngày tử thủ canh phòng nghiêm ngặt, trông
chừng tôi đến vô cùng kiên cố, tôi đến tột cùng làm sao dưới ánh mắt anh ấy “Yêu đương,” còn thần không biết quỷ không hay “Thất tình.”
“Không nên quá đáng, em có quyền gì mà khoa tay múa chân với chị.” Cậu là giận quá hóa cười, còn tôi là thẹn quá thành giận.
Cậu nhắm mắt, thở sâu, lại tiếp tục, “Tốt, tôi không có quyền gì, phi thường tốt.”
Tôi cẩn thận lui lại, cậu đầu tóc rối bời, áo ngủ khoác tùy tiện, hoàn toàn không cài nút, từ góc độ của tôi có thể nhìn thấy cơ bụng rắn chắc
cùng… Cùng lưng quần lót màu đen trong quần jean lộ ra. Xem ra cậu trước khi đi ngủ, nghe được âm thanh tôi mở cửa, lập tức tỉnh người chạy ra
tìm.
“Cái kia…” Sau khi khí phách lên, tôi lại cằn cỗi nói: “Có
chuyện gì nói nhẹ nhàng… Cùng lắm thì lần sau có bầu người trước tiên
chị báo sẽ là em?”
Mỗi lần khi cậu nổi bão lên thì tôi cơ bản đều thực hành vút một roi sau cho cục kẹo… Được rồi, lần này thì tôi mặc kệ.
Cậu nắm chặt tay thành quyền, bình tĩnh nhìn tôi một lát, cắn răng nói,
“Tôi thự