tự làm, mày có
nghĩ giúp cho con bé không?”
“Mẹ…” Thấy ánh mắt Lục Diệp càng lúc càng âm trầm, Vân Thường vội vàng lên tiếng, định bảo hai người đừng đối chọi nhau nữa.
Nhưng chưa nói tiếp thì đã bị Lục phu nhân chặn họng.
“Vân Thường, con đừng nói, hôm nay mẹ
muốn cãi với thằng khỉ này!” Lục phu nhân đi lại sờ đầu Vân Thường,
ngẩng đầu nhìn Lục Diệp: “Mày muốn Vân Thường vác cái bụng lớn đi giặt
đồ nấu cơm thì cứ giữ người!”
Hơi thở Lục Diệp nặng trịch, không khí chung quanh cũng trĩu xuống.
Cơm chiều hôm đó, thiếu tá Lục ăn ít
hẳn, bình thường có thể ăn bốn bát, hôm nay chỉ ăn mỗi một bát đã buông
đũa, làm Vân Thường lo lắng không thôi.
Buổi tối, thiếu tá Lục mất ngủ, trong lòng rất rối, nằm trên giường không ngủ lại không dám cục cựa sợ làm ồn Vân Thường.
Nhưng Vân Thường nhạy bén cỡ nào, sao không biết anh mất ngủ chứ.
Cô ngồi dậy bật đèn giường, nắm tay Lục Diệp: “Anh yên tâm, em không về.”
Người thiếu tá Lục cứng đờ, không ngờ tâm tư mình dễ dàng bị cô nhìn thấu như thế, buồn bực trùm kín chăn không lên tiếng.
Vân Thường bó tay, cứ cảm thấy thiếu
tá Lục càng sống càng đi thụt lùi. Đành nhỏ nhẹ an ủi anh “Anh đừng lo
cho em, em rất khỏe. Nghe nói phụ nữ có thai cũng phải hoạt động, bằng
không sẽ khó sinh, nấu cơm này nọ coi như hoạt động rồi, em không về với mẹ đâu.”
Thiếu tá Lục trầm mặc nửa ngày mới rầu rĩ nói: “Em về đi.”
Mẹ anh nói đúng, đến lúc bụng cô lớn,
lại phải nấu cơm, làm việc nhà, lúc anh ở nhà còn có thể giúp đỡ cô chút đỉnh, nhưng một khi anh nhận được mệnh lệnh ra ngoài làm nhiệm vụ thì
làm sao? Ai chăm sóc cô?
Tuy quan hệ của cô với mấy chị dâu rất tốt nhưng người ngoài sao bằng được nhà mình, không thể ở bên cô mọi lúc mọi nơi được.
Để cô về nhà thôi, tuy rằng trong lòng anh có ngàn vạn cái không muốn.
Vân Thường giật mình “Em không về, em…”
Lục Diệp rướn người tắt đèn, ấn đầu cô ngả vào vai mình “Nghe lời, đi về.”
“Nhưng…”
“Mẹ nói đúng, về nhà tốt hơn, bằng không lúc anh đi làm nhiệm vụ cũng lo lắng cho em.”
Cuối cùng thắng lợi vẫn thuộc về Lục phu nhân, buổi chiều hôm sau liền dắt Vân Thường xuống núi.
Nhìn ánh mắt bịn rịn của con mình, Lục phu nhân đắc ý cực kỳ, gừng già vẫn cay hơn nhé! Đấu với bà? Hứ!
Vân Thường về nhà họ Lục, bụng cũng
mỗi ngày một lớn. Cả ngày từ sáng tới tối Lục phu nhân tẩm bổ cho cô đủ
kiểu, mới có một tháng mặt Vân Thường đã tròn lên.
Da Vân Thường rất đẹp, da mặt trắng hồng, mặt tròn lên như thế càng trẻ ra, nhìn cứ như cô bé con.
Lục phu nhân rất tốt với Vân Thường,
thậm chí còn đặc biệt chuẩn bị một cuốn sổ, ghi lại từng món Vân Thường
thích ăn, đổi đủ cách làm cho cô ăn.
Chỉ là khẩu vị bà bầu không cố định,
Vân Thường cũng không biết tại sao, khẩu vị hết sức kỳ cục, hôm trước
muốn ăn mắm tôm hôm sau thấy hải sản lại muốn ói.
Lục phu nhân cũng không ngại phiền, muốn gì được nấy, thực tình cưng Vân Thường như tiên.
Số Vân Thường may mắn, không có triệu chứng ốm nghén gì, lúc ở quân khu như thế, về nhà cũng vậy.
Cho dù có lúc tâm trạng không ổn định
lắm, nhớ Lục Diệp muốn điên, hở chút là trốn vào phòng khóc một mình. Có điều may mà tâm trạng đó tới mau mà đi cũng mau, không ảnh hưởng quá
lớn đến Vân Thường.
Lúc Vân Thường mang thai bảy tháng,
Lục Diệp về nhà một lần, trên mặt còn có vết thương. Tính tính thời
gian, hai người đã xa nhau ba tháng rồi. Vân Thường sợ bức xạ nên điện
thoại cũng không gọi.
Anh vội vội vàng vàng nói với Vân
Thường mấy câu, sờ sờ bụng cô lại đi, đó là còn nhờ lần này anh làm
nhiệm vụ về ngang qua nhà mới len lén chạy về một lần.
Lục phu nhân nhìn con dâu nước mắt lưng tròng cũng có chút không nỡ.
Nhưng không có cách nào khác, trước khi đứa nhỏ đầy tháng, nói gì bà cũng không đưa Vân Thường về quân khu.
Lục phu nhân chăm sóc Vân Thường rất
tốt, một ngày ba bữa đều do chuyên gia dinh dưỡng phối hợp. Mỗi ngày
buổi tối đều cùng cô đi tản bộ, thỉnh thoảng cũng kêu người đánh cầu
lông với cô.
Kiểm thai định kỳ cũng không sót lần
nào, chỉ duy nhất một điều Lục phu nhân không cam lòng, bà rất muốn biết giới tính của hai nhóc con trong bụng Vân Thường.
Nhưng cho dù bà ngọt nhạt hết lời, viện trưởng cũng tuyệt không tiết lộ nửa chữ!
Giới tính em bé chưa sinh cần phải giữ bí mật với người lớn, bởi vì có khả năng vì không hài lòng với giới
tính em bé mà bỏ thai.
Viện trưởng có kiên trì của mình, cho dù biết Lục phu nhân tuyệt đối không làm vậy cũng kiên quyết không phá lệ.
Thời tiết tháng một khô lạnh lạ
thường. Sau một trận tuyết lớn, một đôi trai gái con thiếu tá Lục bình
an chào đời trong bệnh viện, là sinh thường.
Lúc ấy Lục Diệp đang ở miền nam làm
nhiệm vụ, trong tiếng súng đạn chát chúa, thiếu tá Lục mặt bôi thuốc màu dũng mãnh lạ thường, một súng bắn gục tên trùm buôn lậu thuốc phiện
hoạt động tích cực nhất ở biên giới Trung Quốc – Myanmar gần đây, lại
lập công lớn.
Thu súng, anh lập tức lên trực thăng trở về, ngồi tại vị trí, trầm mặc dị thường.
Mấy ngày nay là ngày dự sinh của Vân Thường, không biết cô sinh chưa, nếu sinh rồi, là trai hay gái?
Lục Diệp vừa