inh lực, Dạ Quân vạn vạn không so được
nước ta, nhưng năm gần đây dân chúng thu hoạch không tốt, quốc khố trống không, thực khó có đủ quân lương a!”
“Này. . . .” Hắn chau chặt chân mày, lông mày hơi chếch lên, không thể làm gì! Nhưng nghĩ tới
Nguyệt quốc gặp phải quẫn cảnh, khiến hắn vô cùng tức giận. Nhất thời
đang lúc không phản bác được.
Nghe vậy, lòng của Lưu Quân Dao
cũng bị nhấc lên, vô luận như thế nào nàng cũng muốn cứu vớt dân chúng
thoát đi tai nạn. Một khi xảy ra chiến loạn, dân chúng trôi giạt khắp
nơi, cuộc sống khó khăn. Thời cục rung chuyển, nước nhà khó tồn tại.
Chợt, nàng lóe lên linh quang, trong con ngươi dấy lên một ngọn lửa hy vọng.
Nàng nhẹ giọng phân phó: “Lục Nhi, tìm Tật Phong đến, nói Bổn cung ở Ngự Hoa Viên chờ hắn có chuyện quan trọng thương lượng.”
“Dạ, nương nương!” mặc dù Lục Nhi không hiểu ý nương nương, nhưng vẫn nghe lệnh nàng, không cần biết nguyên do.
Trong ngự hoa viên đều an tĩnh, nàng một thân một mình ngồi ở đình nghỉ mát
chờ đợi. Chỉ chốc lát sau, Tật Phong vội vã chạy tới, khom người thỉnh
an: “Thuộc hạ bái kiến nương nương, không biết nương nương gọi thuộc hạ
đến, có chuyện gì?”
“Tướng quân có nghe nói chuyện Dạ Quân, có
biết Nguyệt quốc gặp phải nguy cơ?” Nàng quyết định tiêu trừ băn khoăn
của Tật Phong trước, để nhất định có thể thành công thuyết phục hắn.
Tật Phong buồn bực, nhưng lại không biến sắc, nói lại: “Thuộc hạ biết được!”
“Bổn cung muốn xuất cung một chuyến, Bổn cung tin tưởng, tướng quân có thể
giúp ta!” Nàng thẳng thắn, quanh co lòng vòng chỉ lãng phí thời gian.
“An nguy của hoàng thượng, an nguy của Nguyệt quốc, Bổn cung tin tưởng
tướng quân biết bên nào nặng bên nào nhẹ.” Nhìn ra được Tật Phong chần
chờ không quyết, nàng tiếp tục hướng dẫn, khoa trương sự thật cũng không quá đáng. Chỉ cần đạt thành mục đích là được.
Tật Phong trung
thành cảnh cảnh đối với hoàng thượng, đối với hoàng hậu cũng chưa từng
hoài nghi, chỉ cần có thể ra một phần lực vì hoàng thượng, hắn có vào
biển dầu chết muôn lần cũng không chối từ, Tật Phong hỏi: “Nương nương
hi vọng thuộc hạ giúp như thế nào?”
Mục đích đạt thành, nàng đắc ý khẽ động khóe miệng, nụ cười treo trên mặt, đứng dậy, kín đáo đưa tờ
giấy cho hắn, nói: “Làm theo trên mặt giấy, còn lại Bổn cung tự sẽ an
bài thỏa đáng.”
“Thuộc hạ tuân lệnh!” Tật Phong thận trọng siết
chặt tờ giấy, chuyện này không phải chuyện đùa, hơi không cẩn thận, vạn
kiếp bất phục.
Nàng nhẹ nhàng xoay người, phất tay một cái về
phía sau, Tật Phong lặng yên không một tiếng động rời đi, nàng đứng ở
trong đình một mình, ánh mắt chắc chắn nhìn về phương xa mông lung. Khẽ
khép hai mắt lại. Lẳng lặng hưởng thụ một khắc yên tĩnh khó được này.
Màn đêm buông xuống, bên trong hoàng cung bị lụa đen bao phủ.
Hoàng thượng không ngại cực khổ, vất vả quốc sự đến nửa đêm. Hắn để cây viết
trong tay xuống, ngẩng đầu ngó ra ngoài cửa sổ, thì ra là đã trễ thế
này. Hắn cười nhạt một tiếng, đuổi Tiểu Lâm Tử rời đi, hắn nhìn Minh Dao cung nơi xa, tăng nhanh bước chân, nóng lòng trở về. Muốn tìm được cảng yên tĩnh vì trái tim phiền não bất an của mình.
Tối nay rất an tĩnh, Minh Dao cung tối đen như mực, hắn bật cười, lầm bầm lầu bầu: “Dao nhi khẳng định ngủ!”
Nhưng trong Minh Dao cung im ắng yên tĩnh, cung nữ thái giám trực cũng không
thấy một bóng người. Hắn luống cuống, đêm yên tĩnh rất quỷ dị.
Trong cung đen nhánh không có một bóng người, “Dao nhi. . . Dao nhi. . . Nàng ở đâu? Nàng đừng làm ta sợ!” Hoàng Phủ Hiên giống như phát điên,
từng bước từng bước tìm kiếm mỗi góc. Nhưng thủy chung không thể như
nguyện, lúc hắn ủ rũ cúi đầu. Một phong thơ đặt trên cái gối bên cạnh
hấp dẫn sự chú ý của hắn.
Hi vọng dấy lên, hắn nhào qua, mở giấy viết thư ra, hắn càng đọc xuống dưới càng kinh tâm động phách, càng lo lắng.
Hiên:
Khi ngươi thấy phong thư này, ta đã trên đường đi đến Minh quốc. Hôm nay ở
bên ngoài ngự thư phòng, ta nghe lén ngươi và Hàn Tướng quân nói chuyện, biết được giờ phút này Nguyệt quốc gặp phải khốn cảnh, biết được Hiên
gặp phải vấn đề khó khăn, làm một hoàng hậu, ta nên gánh chịu một phần
trách nhiệm. Làm thê tử, ta phải chia sẻ âu lo với ngươi.
Hiên,
ngươi đừng lo lắng ta, lần này đi Minh quốc chỉ vì lấy bạc, có câu nói:
“Nuôi binh ngàn ngày dùng binh nhất thời!”, các tướng sĩ mang theo đầu
bảo vệ quốc gia, quân lương càng thêm không thể thiếu. Chuyến này ta
nhất định giải quyết cái vấn đề khó khăn này cho ngươi.
Hiên, tin ta rời đi ngàn vạn đừng lộ ra, để tránh người có lòng mượn cơ hội sanh sự, gây thêm phiền toái.
Có Tật Phong bảo vệ, ta nhất định sẽ bình an trở về.
Dao nhi ký tên.
“Dao nhi, nàng thật khờ!” Hoàng Phủ Hiên xem xong thư không khỏi rơi lệ, chỉ vì sự không xa không rời, một mình mạo hiểm của Dao nhi, hắn cảm động,
nhưng lo lắng.
Hắn tự lẩm bẩm: “Dao nhi, nhất định phải bình an trở về!”
“Giá. . . . Giá. . . . Giá. . . .” Ba người giục ngựa chạy ở trên đường nhỏ
bí mật. Tật Phong ở phía trước, Lưu Quân Dao theo sao, Lục Nhi sau cuối.
Lên đường đêm khuya, chỉ vì không m