nh, “Anh nói……”
“Em vì thế canh cánh trong lòng, anh sao
có thể không hiểu được khúc mắc của em? Anh sẽ vào công ty ba em, trước mặt là
để tạo ấn tượng tốt, nhưng về phương diện khác cũng muốn ngăn cản chuyện sau này
phát sinh.” Anh thở dài, vì để cho cô an tâm, anh vốn nói không nhiều lắm, lại
tận lực kể lại, giải thích với cô, “Trên thực tế, mấy ngày nay, anh đã phát
hiện bên trong công ty có không ít vấn đề, tuy rằng trước mắt còn không nghiêm
trọng, nhưng tích lũy lâu ngày cũng không tốt, anh đang định trước xử lý không
dấu vết một ít, có vẻ sẽ có chút phiền toái, sẽ tìm cơ hội thảo luận cùng ba
em.”
Cô có chút chần chờ, “Nhưng là…… công ty ba em phá sản là chuyện rất nhiều năm sau, không phải anh
muốn tự mở công ty sao? Nếu vẫn giúp ba em, vậy anh……”
Anh mỉm cười, “Chúng ta bây giờ có thể
không bỏ trốn, thì có thể quang minh chính đại ở nhà em. Cho dù kiếp này anh không mở công ty, chỉ cần có thể giúp đỡ chiếu cố ba em cũng tốt, không
phải sao? Tóm lại chuyện công ty em không cần phải xen vào, cứ chọn những khoa
em thích, rồi vui vẻ thi vào là được.”
Nếu tất cả đã trở lại, anh nhất định phải
nghĩ biện pháp xoay chuyển sự tình kiếp trước không kịp làm, làm cho hôn nhân
của bọn họ kiếp này có thể lâu dài.
Khang Đóa Hinh cắn cắn môi, “Như vậy rất
thiệt thòi cho anh.”
Anh rõ ràng là có năng lực tự mình làm ông
chủ, làm cho anh chịu thiệt như vậy, quá lãng phí.
“Nếu có thể đổi lại em vui vẻ, có gì thiệt
thòi ?” Anh lơ đễnh, “Có công ty riêng cũng tốt, không có cũng không sao.”
Khang Đóa Hinh trừng mắt nhìn anh, cảm
thấy tim mình đập thật sự quá quá nhanh.
Kiếp trước cô thực yêu anh, nhưng sau này
lại rất ít có cảm giác rung động. Nhưng kiếp này, anh lại luôn luôn có biện
pháp làm cô cảm động đến rơi nước mắt.
“Đông Luân.” Cô nhẹ nhàng mở miệng, “Đầu
lại đây một chút.”
“Ừ?” Anh không hiểu được ý đồ của cô, lại
vẫn là làm theo lời.
Cô tới gần, đỏ mặt chậm rãi chạm lên môi
anh……
Đó là cái hôn rất nhẹ, cũng đã làm Nguyễn
Đông Luân ngạc nhiên thật lớn.
Anh biết cô vợ nhỏ của anh rất thẹn thùng,
cho dù kết hôn cùng anh mười năm, cũng rất ít khi chủ động.
Anh kinh ngạc nhìn cô cười có chứa vài
phần e lệ, nếu không phải cố kỵ ba mẹ vợ tương lai bên ngoài lúc nào cũng có
thể xông tới, nói không chừng anh sớm đem cô đè lên giường, hung hăng yêu
thương một hồi.
Khang Đóa Hinh nhỏ giọng nói: “Em hối hận,
Đông Luân, anh quên tờ giấy ly hôn kia đi, được không?”
Cô mở đôi mắt to trong suốt nhìn anh, có
cảm giác mảnh mai khiến người ta thương tiếc.
Cô hối hận. Không nên khinh suất buông tay
anh, bọn họ rõ ràng còn yêu nhau, có vấn đề gì đều nên bàn bạc giải quyết, mà
không phải vội vàng lấy giấy ly hôn.
Giờ phút này, cô cảm tạ trời xanh cho cô
cơ hội thay đổi.
Anh lấy lại tinh thần, nghiêm mặt nói:
“Cái gì mà giấy ly hôn, có sao? Anh chỉ biết trễ nhất là đợi cho em tốt nghiệp
đại học, nhất định phải cưới em về một lần nữa.”
Anh mới không thừa nhận anh từng ký tờ đơn
đó, dù sao bây giờ cũng không có bằng chứng, hừ.
Cô cong khóe môi, cho anh một nụ cười thực
ngọt, “Được, em rất chờ mong.”
Chín tháng sau
“Đến đây, cửa này hơi hẹp, đừng đụng vào…… A, cẩn
thận một chút!” Hoàng Nhã Huệ lo lắng nói.
“Được rồi, mẹ, mẹ đùa như vậy anh Nguyễn
sao chuyển đồđược?” Khang Đóa Hinh buồn cười
kéo mẹ đang chỉ huy đến một bên, “Anh ấy
ở chỗ này đã hai năm, kết cấu phòng đương nhiên biết
rõ ràng hơn so với chúng ta.”
Nói xong, cô cũng cùng mẹ đánh giá không gian này.
Nơi này là kí túc xá nữ đại học Z, cô là tân sinh
viên đại học Z hệ tiếng Trung, tuy rằng
nhà ngay bên cạnh, nhưng theo quyđịnh trường học, sinh viên năm nhất đều phải ở trong
trường.
Bởi vậy vợ chồng Khang gia tuy rằng không muốn, vẫn phảiđể con gái chuyển vào.
May mà nhà cũng không xa, bình thường muốn gặp mặt thực dễ dàng, hành lý chuyển
vào cũng không nhiều.
Thắt lưng Khang Hành Đình không tốt, không thể
bê vật nặng, bởi vậy còn học tại đại học Z, lại là
‘thủ hạ ái tướng’ – Nguyễn Đông Luân, liền thuận lý
thành chương tự nguyện tiếnđến làm tráng đinh.
“Cũng không nên nói như vậy.” Nguyễn Đông Luân tươi cười,
tâm tình rất tốt, “Tuy rằng kí túc xã nam nữ đều tương tự,
nhưng đây là phòng hai người, phòng anh là
phòng bốn người, kết cấu không gian vẫn là có chút khác.”
Anh đem hành lý của Khang Đóa Hinh, thật cẩn
thận đặt tới giường ngủ của cô.
“Thật sự là rất cảm tạ cậu, nếu không có cậu, việc đăng ký, chuyển đồ, thật không biết
còn phải làm đến bao giờ!” Khang Hành Đình thật sự rất
thích tên tiểu tử này.
Mặc dù ở công ty còn chưa đến một năm, lại vừa làm
vừa học, nhưng Khang Hành Đình ngày càng tin tưởng
anh, công ty có quyết sách quan trọng gì, đều hỏi anh trước
vài câu, mà Nguyễn Đông Luân cũng không phụ
kì vọng, có thể lập tức nhằm vào quyết sách, theo hai phương phân tích lợi hại, đạo lý rõ ràng,
làm Khang Hành Đình tán thưởng rất nhiều,
cũng càng ngày càng tin cậy thanh niên hai mươi tuổi này.
Mấy ngày hôm trước ở công ty nói chuyện con gái muốn chuyển vào ký túc xá, đứa nhỏ n