ện năm đó, sự tình bên trong vốn có chút cổ quái, đến khi chưa tìm ra được sự thật, bổn vương không nghĩ sẽ liên
luỵ người vô tội. Nàng là Vương phi bổn vương nhận định, bổn vương tất
nhiên sẽ không quan tâm!”
“Dạ.”
Thời điểm Phượng
Thương đang tức giận mới dùng “Bổn vương” để xưng hô, Tấn Mặc biết lời
nói của mình đã chạm vào điểm mấu chốt của hắn. Hắn tuyệt không sợ rằng
Phượng Thương sẽ giết mình, hắn lo lắng là Phượng Thương sẽ cự tuyệt trị liệu. Thời tiết phía nam nóng lại ẩm ướt, không thích hợp dưỡng bệnh,
nếu bọn họ có thể trở về sớm thì tốt rồi.
Lần này đến Tây Kì, không có tìm được tiểu sư đệ Liên công tử mà sư phó nhắc tới, làm cho Tấn Mặc có chút thất vọng.
Lần trước, Tấn Mặc nhận được thư của sư phó, nói với hắn cuối cùng cũng thu nhận được một đệ tử kỳ tài, Liên công tử. Nếu có thể được Liên công tử tương trợ, bệnh Phượng Thương có lẽ sẽ có cách chữa trị, Tấn Mặc
nhất định phải tìm được Liên công tử.
Chính là, bức thư của sư
phó bất quá chỉ vài câu ít ỏi, cũng không có cung cấp nhiều tin tức về
Liên công tử, khiến cho Tấn Mặc đến bây giờ đối tiểu sư đệ này căn bản
là hoàn toàn không biết gì cả.
Tin tức duy nhất được biết là Mộ Dung Thất Thất cùng Liên công tử có quen biết. Không biết có thể hay
không dựa theo manh mối này mà bắt đầu tìm –
“Vương, ta nghĩ
khoảng thời gian gặp thấy Vương phi, hướng nàng hỏi thăm chuyện tình sư
đệ ta. Theo tin tức đáng tin cậy, ngày đó Vương phi cho Đoan Mộc Tình
viên Dục tử hoàn, cũng là do sư đệ ta nghiên cứu chế tạo ra , đảm bảo
bọn họ có quen biết. Hơn nữa ngày đó Mộ Dung Thất Thất giấu một số độc
dược trong chủy thủ, Tấn Mặc thấy, những điều này nhất định có liên quan cùng ta sư đệ.”
Tấn Mặc từng cẩn thận nghiên cứu thuốc tê trên miệng vết thương, cuối cùng vẫn không thu hoạch được gì. Nếu đem thuốc
tê như vậy dùng ở y học, để cho đại phu chữa bệnh, chữa thương; bệnh
nhân sẽ không thống khổ như vậy, nguyên nhân này khiến cho Tấn Mặc càng
muốn biết thêm về thành phần thuốc tê.
“Không cần, thời gian
còn nhiều.” Phượng Thương lười biếng nằm xuống, dược hiệu bắt đầu phát
huy tác dụng, hắn lại bắt đầu choáng váng nặng nề .
Nghe Phượng Thương nói như vậy, Tấn Mặc biết Phượng Thương vẫn phòng bị hắn, lo
lắng hắn không khống chế được chính mình, làm Mộ Dung Thất Thất bị
thương. Vương gia thế nhưng lại để ý nàng như vậy, làm cho Tấn Mặc rốt
cục nhịn không được, hỏi ra vấn đề đã xoay quanh trong lòng mình đã lâu.
“Vương, vì sao lại là nàng? Mĩ nữ trong thiên hạ so với nàng
đẹp hơn rất nhiều, tài nữ so với nàng cũng giỏi hơn thật nhiều, nữ tử
cao quý so với nàng cũng có rất nhiều, nữ tử thông minh so với nàng cũng nhiều không kém. Vì sao, lại phải là nàng? Tấn Mặc nghĩ đến vương sẽ
chọn người tốt hơn làm bạn!”
“Ha ha –”
Vì sao? Phượng
Thương cũng từng hỏi qua chính mình, chỉ là nghĩ đến đêm trăng tròn kia, nàng tiêu sái tự nhiên, bộ dáng hào hùng vạn trượng, hắn liền cảm thấy
trong lòng như hiện lên một cỗ ánh sáng tươi đẹp, dịu dàng soi rọi. Ước
chừng, là vì hào quang trên người nàng, thật hấp dẫn hắn! Chỉ cần liếc
mắt một cái, hắn liền nhận định nàng cả đời là của hắn.
“Tấn
Mặc, sau này, ngươi sẽ biết.” Phượng Thương nhắm mắt lại, trên mặt xanh
xao một mảnh. Thấy hắn không muốn nhiều lời, Tấn Mặc cúi chào Phượng
Thương, khẽ khàng chậm rãi lui xuống.
Mười năm, mười năm này
hắn đi theo bên người Phượng Thương, chứng kiến rất nhiều chuyện, đối
với sự kiên trì của Phượng Thương, hắn chỉ có thể phục tùng.
Nếu Mộ Dung Thất Thất thật sự như lời Phượng Thương nói, cho dù có dùng
hết thủ đoạn, hắn cũng sẽ đem Mộ Dung Thất Thất giữ lại bên người Phượng Thương. Nhưng mà, nếu Mộ Dung Thất Thất không xứng với Vương gia, hoặc
gây thương tổn đến Vương gia, cho dù nàng có là bảo bối trong lòng Vương gia, Tấn Mặc hắn cũng sẽ dùng một đao sắc bén đưa nàng tới suối vàng! Không biết là ai, lại đem khúc “Tiếu hồng trần” mà Mộ Dung Thất Thất
từng xướng truyền ra ngoài, hiện tại ở toàn bộ kinh thành, vô luận đi
đến bất cứ nơi nào đều nghe được có người lẩm nhẩm: “Hôm nay khóc,hôm
sau cười /Không cầu ai hiểu rõ lòng ta/ Mình ta kiêu ngạo….”
Khi biết ca khúc này vốn do phế vật của phủ Thừa tướng- Mộ Dung Thất
Thất sáng tác, tất cả dân chúng nơi kinh thành đều mở rộng tầm mắt. Cộng với lời đồn mà Tô Mi đã truyền ra cách đây mấy hôm, khiến chân tướng
liền được sáng tỏ trước mắt mọi người!
Hóa ra, kẻ ác độc nhất
chính là Nhị tiểu thư của tướng phủ cùng Tĩnh vương Long Trạch Cảnh
Thiên! Hai người này vốn đã có tư tình ám muội, đã ngoại tình, lại còn
muốn người ta tôn thờ, nguyên lai, người ủy khuất nhất chính là Mộ Dung
Tam tiểu thư a!
Có người thông minh còn suy một ra ba, nghĩ đến những lời đồn trong kinh thành về Mộ Dung Thất Thất lúc nàng mới về
tướng phủ, động não một chút, liền đoán ra đây đều là những tin mà Nhị
tiểu thư tung ra, cố ý phá hỏng thanh danh của Tam tiểu thư! Nhất thời,
toàn bộ dân chúng trong kinh thành đều vì đạo nghĩa không cho phép chùn
bước mà đứng về phía Mộ Dung Thất Thất. (TC: *
