có một tia nghiêm khắc, khó tính, cùng tia kiêu ngạo của quý tộc, phá hủy sự hoàn mỹ của nàng, cũng khiến nàng trông như bức tranh hỏng.
Đối phương dám gây sự, làm trò trước mặt nhiều người như vậy, nhất định đã được thái hậu cho phép. Mộ Dung Thất Thất không biết những người này đã nghe bao nhiêu lời đồn về nàng, mà nàng cũng không hiểu rõ đối phương, dưới tình huống này, cứng đối cứng không phải là biện pháp tốt.
Nghĩ như vậy, Mộ Dung Thất Thất có chút “nhát gan” trả lời câu hỏi của Mục Vũ Điệp: “Nữ tử không có tài mới là đức, ta bất quá chỉ biết chút ít.”
Mộ Dung Thất Thất vừa mới dứt lời, liền nghe một tiếng cười nhạp, người cười nàng, chính là Mục Vũ Điệp. A, nàng đã sớm nghe nói, Mộ Dung Thất Thất này chính là một phế vật văn dốt vũ dát, vốn đang định hôm nay lấy đó mà làm khó nàng, khiến nàng xấu mặt trước mặt mọi người, không nghĩ tới nàng lại thừa nhận tất cả…..
Biết chút ít? Đó không phải là còn kém hơn một nông phụ sao! Người như vậy sao có thể xứng với Phượng Thương? Xách giày cho Phượng Thương cũng không xứng!
“Sao vậy, tiểu thư thấy ta nói không đúng sao?” Nhìn thấu sự trào phúng trong mắt đối phương, Mộ Dung Thất Thất vờ như không rõ, ánh mắt trong suốt, tươi cười như cầu vồng sau cơn mưa, trong tinh khiết lộ ra vẻ hào sảng.
“Trước khi đi, mẫu thân của ta cứ dặn dò ta mãi, bảo nữ tử không tài mới là đức, đọc nhiều thi thư, không bằng học cách lo liệu gia vụ, học cách làm một thê tử tốt, học cách giúp chồng dạy con. Xuất giá tòng phu, phu quân mới chính là trời của mình, hết thảy đều phải nghe theo lời nói của phu quân, chẳng lẽ ngươi cho rằng như vậy không đúng?”
Lời này của Mộ Dung Thất Thất, để Đông Phương Lam nghe lại thấy thực thoải mái. Tam tòng tứ đức, những thứ này mới là phẩm đức mà một nữ tử nên có, nữ nhân đương nhiên phải xem phu quân là trời. Biết nhiều quá làm cái gì? Còn không bằng giúp chồng dạy con, vậy thực tế và đáng tin hơn nhiều! Xem ra mẫu thân của Mộ Dung Thất Thất cũng không phải là người hồ đồ, dạy con cũng không tệ lắm.
Nói cũng lạ, lúc còn trẻ Đông Phương Lam là một người không câu nệ tiểu tiết, không để lễ giáo trói buộc, hiện tại già rồi, ngược lại bắt đầu vâng theo những điều đó, cũng yêu cầu người khác như vậy, cho nên câu trả lời của Mộ Dung Thất Thất tương đối khiến nàng hài lòng, nữ tử này, xem như đã qua một cửa của nàng.
“Nói không sai! Chính xác hẳn là vậy!” Đông Phương Lam gật gật đầu, thấy Mộ Dung Thất Thất nhu thuận mà đứng, ngũ quan cực kỳ bình thường, không có chút dụ dỗ, bất mãn trong lòng thoáng vơi đi một chút. Tướng mạo xem vậy nhưng thanh tú, nhìn qua trông rất an phận, điểm ấy rất tốt. Nếu không phải nàng ta là nữ nhi của Mộ Dung Thái, nói không chừng nàng sẽ gậy đầu đáp ứng hôn sự này liền.
Đối với câu trả lời của Mộ Dung Thất Thất, Phượng Thương cảm thấy có chút bất ngờ.
Bằng vào những hiểu biết của hắn về Mộ Dung Thất Thất trong mấy ngày này, nàng sao có thể chỉ biết chút ít, nhất nhất tuân theo như vậy, bộ dáng kính cẩn nghe theo, hết mực khiêm nhường kia của Mộ Dung Thất Thất khiến cho Phượng Thương suýt chút nữa thì phì cười. Hắn chỉ mải lo lắng nàng có thể thuận lợi vượt qua kiểm tra được không, sao lại quên mất tiểu vương phi của hắn là chúa nói dối chứ.
Chính là, Mục Vũ Điệp dám ở trong trường hợp này mà khiêu khích Mộ Dung Thất Thất, điểm này khiến cho hắn rất không thích.
Xem ra, hắn cần phải tìm Mục thừa tướng tâm tình a, nữ nhi mà nuôi ở nhà, lớn tuổi, không tránh khỏi sẽ không để ý đến cấp bậc lễ nghĩa, hẳn là nên tìm người gả nàng đi a!
Lời khen của Đông Phương Lam khiến Mục Vũ Điệp thầm rung chuông kịch liệt trong lòng. Nàng đây luôn cố tinh thông thơ từ ca phú, nghĩ muốn tài hoa hơn người, nhưng lại quên mất thái hậu rất vâng theo “truyền thống mỹ đức”.
Khó trách thái hậu dù biết rõ rằng nàng ái mộ Phượng Thương, lại chưa từng gật đầu tán thành, chẳng lẽ là do nguyên nhân này sao? Lúc nãy nàng còn muốn tìm cách khoe ra tài năng kinh người của bản thân, định bụng áp chế Mộ Dung Thất Thất, không nghĩ tới làm vậy lại trở thành lấy đá đập chân mình! Xem ra về sau phải thu liễm tài hoa của mình, phải một dạ hai tuân mới tốt, bằng không cả đời nàng cũng không vào được Nam Lân vương phủ, đừng nói tới chuyện sánh vai cùng Phượng Thương!
Mục Vũ Điệp thất bại, Hoàn Nhan Bảo Châu rất là vui vẻ.
Trong Yến kinh không ai không biết nàng cùng Mục Vũ Điệp là đối thủ cạnh tranh, hai người đều yêu Phượng Thương say đắm. Mặc dù nàng là công chúa, nhưng Mục Vũ Điệp lại nhờ vào tài hoa, luôn áp chế nàng, khiến cho Hoàn Nhan Bảo Châu rất là khó chịu. Nhịn thật lâu, bây giờ rốt cuộc cũng nhìn thấy Mục Vũ Điệp ra rìa, Hoàn Nhan Bảo Châu tất nhiên phải cao hứng.
Mục Vũ Điệp vừa bị Mộ Dung Thất Thất đâm một cái, Hoàn Nhan Bảo Châu liền tiếp tục đặt ra vấn đề. Nàng không giống như Mục Vũ Điệp không có đầu óc, mấy ngày nay, Hoàn Nhan Bảo Châu đã nắm rõ tư liệu về Mộ Dung Thất Thất, vấn đề này, nàng đã suy nghĩ lâu lắm mới nghĩ ra được, nhất định sẽ làm cho Mộ Dung Thất Thất lúng túng!
“Có thể phá lệ được sắc phong công