Insane
Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi

Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3230191

Bình chọn: 10.00/10/3019 lượt.

im trở lại, nếu là Phương Tịnh nhìn thấy, nhất định sẽ vui chết.

“Ừ, cẩn thận chút ít, cẩn thận cất xong.”

Nói xong, Mộ Dung Thất Thất xoay mặt cười nhìn Phượng Thương, “Vương gia, ngài phú khả địch quốc, mười vạn lượng hoàng kim này sợ là không lọt vào mắt ngài, xem như là ta thắng được tiền tiêu vặt, có được hay không?”

Như Ý nghe lời này, thiếu chút nữa phún huyết. Vương Phi thật đúng là công phu sư tử ngoạm a! Hỏi cái này trên đời này có cô gái nhà ai có thể cầm mười vạn hoàng kim làm tiền tiêu vặt không? Coi như là hoàng thất công chúa, cũng không có nhiều tiền tiêu vặt đến vậy a!

“Tiền này vốn là chính là Hạ Lan Liên Y đưa đến bồi thường cho nàng , tự nhiên là tiền của nàng.” Phượng Thương cười, Như Ý suýt nữa cắn đầu lưỡi. Chủ tử cũng quá cưng chìu Vương Phi đi! Bất quá nói lại, tiền này cũng đích xác là Vương Phi tự mình kiếm .

“Vậy thì cám ơn Vương gia rồi!” Mộ Dung Thất Thất vội vàng đứng lên, đối với Phượng Thương hành lễ, còn không có lạy , lại bị Phượng Thương kéo vào trong ngực, “Khanh Khanh, nàng có phải nên thẳng thắn một ít chuyện hay không? Ừ ——”

Phượng Thương kéo dài thanh âm, Tố Nguyệt đám người thấy thế, biết Phượng Thương cùng Mộ Dung Thất Thất nói ra suy nghĩ của mình, liền rối rít lui xuống lúc đi còn cố ý khép lại cửa.

“Vương gia nói cái gì? Thẳng thắn cái gì?” Mộ Dung Thất Thất vô tội chớp chớp ánh mắt hỏi ngược lại thật giống như hoàn toàn không hiểu ý tứ trong lời nói của Phượng Thương.

“Nàng nha ——” Thấy Mộ Dung Thất Thất như vậy, Phượng Thương không muốn ép nàng. Chỉ cần nàng bình an vô sự, vui vẻ là tốt rồi!

Phượng Thương ngắt lỗ mũi Mộ Dung Thất Thất , trong mắt phượng tràn đầy sủng nịch cùng thương yêu, “Nàng có bí mật nhỏ, ta không ngần ngại, ta nguyện ý chờ nàng hoàn toàn mở rộng lòng. Chẳng qua là lần sau gặp phải chuyện như vậy, nói trước cho một tiếng, tiết kiệm ta nóng ruột nóng gan, ở một bên lo lắng!”

Phượng Thương cũng không có tiếp tục truy vấn đi xuống, mà để cho mình giữ lại không gian tự do khiến Mộ Dung Thất Thất cảm động không dứt, chủ động dựa vào lòng Phượng Thương, “Phượng Thương, ngươi đối với ta thật tốt !”

“Khanh Khanh đối với ta cũng không kém a! Hôm nay là ai làm mọi người mở miệng một tiếng ‘ Phượng Thương là nam nhân của ta’?”

Phượng Thương nhắc tới cái này, Mộ Dung Thất Thất mặt lập tức nhuộm thành màu hồng phấn, những lời này vốn là nói khích Cổ Lệ, thuận tiện gõ một chút cho Mộ Dung Thanh Liên đang thèm thuồng Phượng Thương, cùng những nữ nhân không có ý tốt, nàng căn bản không có nghĩ nhiều như vậy. Không nghĩ tới, Phượng Thương lại nhớ đến trong lòng đi, thật là mắc cỡ chết người

“Lúc trước nói lý lẽ hùng hồn như vậy, làm sao lúc này thẹn thùng rồi? Danh dự của ta nàng đã phá hủy, Khanh Khanh, nàng thấy có phải nên bồi thường cho ta không?”

Phượng Thương đem vẻ mặt yêu nghiệt tiến tới trước mặt Mộ Dung Thất Thất, cặp con ngươi u tĩnh đầy xuân ý dạt dào, nhìn đến khiến Mộ Dung Thất Thất không nhịn được đưa tay xoa mặt Phượng Thương , “Phượng Thương, ngươi lớn lên thật quyến rũ——”

“A ——” Mộ Dung Thất Thất khích lệ như vậy, Phượng Thương cười một tiếng, đem ngọc thủ của nàng đặt ở mép, nhẹ nhàng hôn, “Khanh Khanh, nếu ta là cô gái, nàng khích lệ như vậy ta sẽ thấy tâm tình vui vẻ, nhưng đối với người nam nhân, bị khen như nữ nhân, bản thân ta rất khó chịu, chẳng lẽ Khanh Khanh nói ta rất ẻo lả sao?”

“Không không không!” Mộ Dung Thất Thất vội vàng khoát tay phủ nhận, “Ta chỉ chưa từng thấy qua nam nhân giống như ngươi vậy, ngươi quả thực là yêu nghiệt!”

Vừa nghe đến từ “Yêu nghiệt”, Phượng Thương ngẩng đầu, đối với Mộ Dung Thất Thất vứt cho một cái mị nhãn, “Nếu Khanh Khanh cũng khen ta là yêu nghiệt, nếu ta không làm một chút mê hoặc nàng, chẳng phải là cô phụ Khanh Khanh khích lệ sao?”

Không đợi Mộ Dung Thất Thất hiểu, gương mặt tuấn tú của Phượng Thương đã dò xét tới đây, cánh môi hồng nhuận để sát vào, đem đôi môi non mềm như cánh hoa của Mộ Dung Thất Thất ngậm tại trong môi, nhẹ nhàng mà mút vào .

Hương vị ngọt ngào, lộ ra mùi vị thanh tao, làm cho người ta như quên mất. Hơn nữa, môi cực Mộ Dung Thất Thất kỳ mềm, tựa như hôn lên đám mây mềm nhũn. Phượng Thương nhẹ nhàng mà cắn cánh môi mềm nhũn của nàng, không dám dùng sức, sợ cắn đau nàng.

“Ngô. . . . . .”

Mộ Dung Thất Thất đỏ bừng mặt, nhắm hai mắt, nói quanh co một tiếng, không nghĩ tới trên môi nhiệt khí lại ngưng. Mở mắt ra, gương mặt tuấn tú của Phượng Thương ửng đỏ, trong ánh mắt đều là lo lắng, “Tại sao, Khanh Khanh, ta đã cắn bị thương nàng rồi sao?”

Thì ra là, Mộ Dung Thất Thất lời nói úp mở, khi Phượng Thương nghe được trong lổ tai, lại cho là làm đau nàng, nên mới vội vàng dừng lại.

Nhìn Phượng Thương co quắp vẻ mặt cùng một loại màu đỏ như sương mù trên gương mặt, tim Mộ Dung Thất Thất lại nhảy dồn dập. Nam nhân này thật là khả ái! Đây là thính lực gì a, lại từ than nhẹ thoải mái, nghe thành đau, không phải là lúc trước hắn không có hôn bao giờ chứ?

Nghĩ được như vậy, Mộ Dung Thất Thất lần nữa xem xét Phượng Thương một cái, Phượng Thư