tất cả mọi người mặc chỉnh tề, Tố Nguyệt đã trở lại.
“Hắc y nhân kia đối với thôn trang rất quen thuộc, thuộc hạ cùng hắn
chạy tới Mai Viên thì không còn tìm được hắn.” Tố Nguyệt có chút ảo não, thế nhưng để cho Hắc y nhân ở trước mắt mình chạy trốn, thật sự là nàng thất trách.
Vừa nghe Tố Nguyệt nói đối phương đối với Phượng
Vũ sơn trang rất quen thuộc, mặt Phượng Thương chìm xuống , lập tức tìm
quản gia Phượng Vũ sơn trang , toàn diện tìm tòi, nhưng là lục soát cả
đêm, cũng không có tung tích của Hắc y nhân , chuyện này có chút kỳ lạ.
“Rốt cuộc đó là ai ?” Mộ Dung Thất Thất cắn môi, nhớ lại thân hình
người nọ , lại đem bộ dáng người nọ vẽ ra. Khi thấy Mộ Dung Thất Thất vẽ ra cái mặt oa nhi, Phượng Thương thất kinh, “Đây là chiếc mặt nạ oa nhi phụ thân mua cho ta khi còn nhỏ! Ta nhớ được đặt ở trong thư phòng!”
Phượng Thương vừa nói, quản gia Phượng Vũ sơn trang lập tức đi thư phòng tìm, lại phát hiện thiếu một cái mặt nạ oa nhi.
Xem ra người này đối với Phượng Vũ sơn trang vô cùng quen thuộc! Rốt
cuộc là ai? Mộ Dung Thất Thất nghĩ mãi mà không rõ, Phượng Thương cũng
nghĩ không thông. Cả Phượng Vũ sơn trang bị lật lại một lần, vẫn không
có tung tích hắc y nhân, Phượng Thương chỉ có thể cho người đi tuần tra.
Sau đó , Hắc y nhân không còn xuất hiện qua, tựa như bốc hơi trong nhân gian, không từng xuất hiện.
Mộ Dung Thất Thất không ngừng nhớ lại hết thảy về Hắc y nhân , chỉ nhớ
rõ trong miệng hắn nói câu “Minh Nguyệt” , Minh Nguyệt là có ý gì? Là
Minh Nguyệt công chúa sao? Nhưng là Minh Nguyệt công chúa đã qua đời
nhiều năm như vậy, tại sao người này còn có thể dùng tình cảm sâu nặng
kêu tên nàng đây?
Chẳng lẽ Hắc y nhân kia là người theo đuổi Minh Nguyệt công chúa ?
Những vấn đề này một mực ở trong đầu Mộ Dung Thất Thất, nhưng không có
tìm được đáp án, nàng cũng không có đem chuyện này nói cho Phượng Thương biết. Nếu như lần sau Hắc y nhân xuất hiện lần nữa, nàng nhất định sẽ
bắt được hắn để hỏi cho rõ ràng!
Rốt cục, cũng đến đêm ba mươi. Năm nay bởi vì cuộc thi tranh tài bốn nước, Phượng Thương cùng Mộ Dung
Thất Thất chỉ có thể ở Phượng Vũ sơn trang qua lễ mừng năm mới. Có thể
cùng Phượng Thương cùng nhau đón năm mới, Mộ Dung Thất Thất vô cùng vui
vẻ. So sánh với hoàng cung náo nhiệt với nhiều lễ nghi cung đình hạn
chế, còn không bằng cùng người mình yêu cùng nhau trải qua.
Trừ Phượng Thương cùng Mộ Dung Thất Thất, còn có Tô Mi, Tố Nguyệt, Hoàn Nhan Khang, Tấn Mặc, Như ý cùng Cát Tường.
Đêm ba mươi, Phượng Thương tuyên bố tất cả mọi người trong Phượng Vũ
sơn trang bất kể thế nào, cũng không say không về, khiến cho mọi người
trong sơn trang thật cao hứng. Hoàn Nhan Khang ôm vò rượu, cùng Như ý
lôi kéo Tấn Mặc cụng rượu, Tô Mi, Tố Nguyệt cùng Cát Tường còn lại là ba cô nương trẻ tuổi ghé qua một bên nói chuyện phiếm, Phượng Thương cùng
Mộ Dung Thất Thất đứng bên cạnh, cười nhìn người chung quanh.
“Vương gia!” quản gia Phượng Vũ sơn trang bưng rượu, cười híp mắt đi tới trước mặt Phượng Thương cùng Mộ Dung Thất Thất, ” đại biểu cho mọi
người trong sơn trang, hướng Vương gia cùng Vương Phi mời rượu, Chúc
vương gia Vương Phi ân ân ái ái, trăm năm hảo hợp!”
“Tốt!” Quản gia nói…, khiến cho nụ cười trên mặt Phượng Thương càng đậm, ngửa đầu,
một chén rượu liền uống vào trong miệng, “Phần thưởng mỗi người là nửa
năm Nguyệt Ngân!”
“Cám ơn Vương gia! Cám ơn Vương gia!” Vừa
nghe nói có phần thưởng, hơn nữa còn là nửa năm Nguyệt Ngân, khiến cho
người trong trang viên mừng rỡ, nâng chén hướng Phượng Thương cùng Mộ
Dung Thất Thất kính rượu.
Mặc dù chỉ là mấy ngày chung đụng, nhưng những người này rất có tình cảm với Mộ Dung Thất Thất
Có một Vương Phi tính tình tốt dễ ở chung, đối với mấy hạ nhân mà nói
thì không còn chuyện gì tốt hơn. Mặc dù Phượng Thương cùng Mộ Dung Thất
Thất cũng không thường trở lại, nhưng nhìn hai vị chủ tử, sau này mùa
đông sợ là sẽ phải ở lại Phượng Vũ sơn trang. Chủ tử tính tình tốt, dễ
dàng hầu hạ, điều này khiến hạ nhân thoải mái không ít.
“Vương gia, canh giờ đã đến!”
Cuối cùng đã tới không giờ, Phượng Thương nắm tay Mộ Dung Thất Thất,
vượt qua vòng vây của mọi người, ra đến bên ngoài. Phượng Vũ sơn trang,
đèn đuốc sáng trưng, chờ Phượng Thương đi ra ngoài, bọn hạ nhân liền đem pháo hoa đã chuẩn bị xong đốt.
“Bùm!” pháo hoa nở rộ trong đêm tối yên tĩnh, giống như những bức họa màu sắc rực rỡ , sắc xanh của bầu trời được lây nhiểm một màu rực rỡ.”Rầm rầm rầm!” những sắc hoa kia,
ngươi truy ta đuổi, mở ra cả vùng trời, phảng phất như cuộc thịnh yến
bách hoa, nghênh đón năm mới đến!
“Thật là đẹp mắt! Tiểu thư,
ngươi nhìn kìa, thật xinh đẹp a!” Tô Mi thích náo nhiệt, thích pháo hoa
này , Hoàn Nhan Khang tiến tới bên cạnh Tô Mi, đưa cho nàng hai nhánh
hoa, “Cho!”
“Cám ơn!” Tô Mi tay trái tay phải mỗi tay cầm lấy một nhánh pháo hoa, trong đêm tối vũ động .
“Đẹp mắt! A –” Hoàn Nhan Khang kêu lên, chính mình lại cầm lấy hai
nhánh pháo Hoa, cùng Tô Mi, lấy pháo hoa làm vũ khí, ở trong viện”Đánh
nhau” .
Hai người”Đán
