ùng chết. . . . .
.”
“Hoàng thượng. . . . . .” Nguyệt Lan Chi bưng kín miệng Hoàn Nhan Liệt, “Hoàng thượng, ngài tại sao lại nói như vậy? Ngài là vạn tuế vạn vạn tuế, thần thiếp bất quá là nô tì của ngài, ngài nói như vậy,
thần thiếp không chịu nổi. . . . . .”
“Nguyệt Nhi, ngươi tha thứ cho trẫm rồi, có phải hay không?”
Nghe Nguyệt Lan Chi mở miệng nói chuyện, Hoàn Nhan Liệt kích động dị
thường, nhìn trong mắt nàng lóe ra nước mắt trong suốt, “Nguyệt Nhi,
ngươi có phải còn yêu trẫm hay không? Tựa như trẫm yêu ngươi chứ?”
Đối với lời nói của Hoàn Nhan Liệt…, trong lòng Nguyệt Lan Chi thật khổ sở, tại sao mỗi lần lại như thế? Chẳng lẽ hắn không biết như vậy làm
người ta rất đau đớn sao? Mỗi lần không kiêng nể gì giày vò nàng, lúc
này lại khóc trước mặt nàng. . . . . . nếu như hắn thực lòng sám hối,
tại sao mỗi lần còn thương tổn nàng? Tại sao?
Nguyệt Lan Chi
chậm chạp không có mở miệng, Hoàn Nhan Liệt nước mắt như đê vỡ rơi trên
mu bàn tay của Nguyệt Lan Chi, “Nguyệt Nhi làm sao cũng không chịu tha
thứ trẫm, trẫm biết! Là trẫm hại chết con của chúng ta, cũng là trẫm
không tốt!”
Hoàn Nhan Liệt đánh trên mặt mình , Nguyệt Lan Chi
hoảng hốt, vội vàng bắt được tay Hoàn Nhan Liệt, “Hoàng thượng, thần
thiếp, thần thiếp chưa từng có oán giận ngài! Ngài sủng ái, là phúc khí
của thần thiếp! Thần thiếp là cam tâm tình nguyện ——”
Có những
lời này, tay Hoàn Nhan Liệt rốt cục cũng dừng lại, giơ lên tới khuôn mặt còn có nước mắt, nhưng không hề chảy nước mắt nữa, “Nguyệt Nhi, ngươi
nói là thật sự? Ngươi thật yêu trẫm? Sẽ không rời khỏi trẫm?”
“Hoàng thượng, thần thiếp vĩnh viễn phụng bồi ngài! Cho đến. . . . . . khi Ngài phiền chán thần thiếp thì thôi!”
“Ha hả. . . . . .” Nghe được câu này, Hoàn Nhan Liệt rốt cục lộ ra nụ
cười đầu tiên, thanh âm nụ cười ôn hòa, làm cho Nguyệt Lan Chi không
nhịn được rùng mình một cái.
Là ảo giác của nàng sao? Tại sao
tiếng cười lần này của Hoàn Nhan Liệt cùng bình thường không giống nhau? Bên trong tựa hồ đeo cảm xúc khác, chẳng qua là nàng không hiểu được
tiếng cười kia rốt cuộc hàm chứa cái gì.
“Trẫm làm sao có thể
phiền chán ngươi!” bàn tay to của Hoàn Nhan Liệt theo áo lót trắng của
Nguyệt Lan Chi dò xét đi vào, bắt được nụ tuyết lê kia, không tbận tâm
thân thể Nguyệt Lan chi lạnh như băng, bàn tay to nhéo nó, lòng bàn tay
ma sát, cho đến khi sắc mặt Nguyệt Lan Chi biến thành màu hồng.
“Hoàng thượng, thần thiếp thật không được, thật. . . . . .” Nguyệt Lan
Chi lắc đầu, cắn môi, nước mắt chảy xuống. Hắn là ma quỷ, mới vừa rồi
nàng còn đắm chìm vào lời nói dối của ma quỷ.
“Yên tâm! Trẫm chẳng qua là nói cho ngươi biết, trẫm vĩnh viễn yêu ngươi!”
Thấy trong mắt Nguyệt Lan Chi có hoảng sợ, Hoàn Nhan Liệt cười thu tay
về, lần nữa giúp Nguyệt Lan Chi đắp chăn, “Hảo hảo nghỉ ngơi! Nhanh
chóng khỏe lên nhé! Trẫm thật cực kì thích khi ở cùng một chỗ với nàng!
Cũng đừng làm cho trẫm chờ quá lâu nga!”
Cúi người, môi của Hoàn Nhan Liệt rơi vào khóe mắt Nguyệt Lan Chi , đem
nước mắt nàng mút vào trong miệng, “Nguyệt Nhi, ta yêu ngươi! Vĩnh viễn
——”
Nghe được câu này, Nguyệt Lan Chi nhắm hai mắt, nước mắt
lần nữa rơi xuống. Nàng biết, lời này không phải là lời nói của hắn với
nàng. Như theo lời nói của Hoàn Nhan Liệt, vô luận nàng bắt chước thế
nào, đều kém so với nữ nhân kia. Mà “Nguyệt Nhi” trong miệng hắn , là
gọi người đàn bà kia, căn bản không phải là nàng.
“Đừng khóc,
nước mắt ngươi làm trẫm đau lòng , trẫm đau , thật!” tiếng nói trầm thấp từ tính của Hoàn Nhan Liệt, phối hợp với mùi Long Tiên Hương trên người hắn, làm cho người ta người ta rơi vào vòng ôn nhu. Chẳng qua là, nàng
không phải là lần đầu tiên gặp phải, lần này tuyệt đối không nên!
Nguyệt Lan Chi nước mắt rơi xuống vô số, nuốt vào trong miệng, sau đó
lại đem những khổ sở này cùng nước mắt đút hết vào trong miệng của nàng. Không giống với vừa rồi thô lỗ cậy mạnh, lúc này Hoàn Nhan Liệt vẫn rất mềm nhẹ, cẩn thận từng li từng tí, tràn đầy ma lực, làm cho người ta sa vào trong đó. Nếu không phải trên người bị đau kích thích lý trí của
nàng, sợ rằng lần này nàng sẽ lại bị hắn lừa gạt.
Thấy Nguyệt
Lan chi rốt cục không khóc nữa, Hoàn Nhan Liệt mới thỏa mãn đứng lên,
gọi Kính Đức tới, “Truyền ý chỉ của trẫm, Nguyệt quý phi được lòng trẫm, đặc biệt ban thưởng vàng ngọc như ý một đôi, Khổng Tước Vũ một chiếc . . . . .”
Chờ Hoàn Nhan Liệt ban thưởng cho Trường Thu Cung,
Nguyệt Lan Chi đã chết lặng. Ban đầu nàng còn có thể vì Hoàn Nhan Liệt
ban thưởng mà cảm ơn ân đức, hiện tại nàng đã chết lặng tạ ơn cũng không có.
Thủ đoạn của Hoàn Nhan Liệt như vậy đã không biết bao
nhiêu lần, ban thưởng đồ mỗi lần một nhiều hơn, mỗi lần hoa lệ hơn,
nhưng làm nàng bị thương mỗi lần một nặng hơn. Thật không biết cuộc sống như thế này lúc nào sẽ kết thúc, có phải đợi nàng chết đi, hắn mới bỏ
qua cho nàng, nàng mới được giải thoát hay không ?
“Thiếp thân tạ chủ long ân!”
Hoàn Nhan Liệt vẫn chờ ở Trường Thu Cung, một tiếng tạ ơn mới từ miệng
Nguyệt Lan chi chậm rãi nói