n tất cả ánh mắt mọi người, không ai chú ý tới, có người rời khỏi chỗ, cũng không có ai chú ý bọn họ rời đi là làm cái gì.
“Thương, trò hay sắp lên sàn.” Mộ Dung Thất Thất nhấp một ngụm rượu, quả nhiên là rượu ngon!
“Khanh Khanh đối với bọn họ làm cái gì vậy? Vì sao vừa rồi hai người này như mất hồn, lại đem rượu trong tay chúng ta uống?” Vừa nghĩ tới vừa rồi, Hoàn Nhan Nghị cùng Hạ Vân Tích cầm chén rượu của hai người bọn họ, đem rượu hạ dược bên trong uống hết, Phượng Thương đã cảm thấy Mộ Dung Thất Thất rất là thần kỳ.
Nàng chẳng qua chỉ nhìn vào mắt đối phương, đã có thể đem mọi chuyện ném lại cho đối phương, một chiêu này là gì? Chẳng lẽ cũng là chiêu thức của Ma vực?
“Thiên cơ bất khả lộ!” Mộ Dung Thất Thất mỉm cười, cái miệng nhỏ vẫn như cũ uống rượu, “Hai người này đã tính toán chúng ta như vậy, không bằng thành toàn bọn họ đi!”
“Ha ha ——” Mộ Dung Thất Thất không nói, Phượng Thương cũng không tiếp tục hỏi. Không biết lát nữa sẽ phát sinh sự tình gì, Phượng Thương cũng suy tính mang theo Mộ Dung Thất Thất hảo hảo mà thưởng thức!
Mộ Dung Thất Thất cùng Phượng Thương nói chuyện, thì Minh Nguyệt Thịnh giẫm guốc gỗ đi tới. Hắn ngược lại không câu nệ tiểu tiết, trực tiếp ngồi bên cạnh Mộ Dung Thất Thất.
“Ta bây giờ là nên gọi nàng là Quang Hoa công tử, hay là Trấn Quốc Công chúa đây?”
Nhìn chằm chằm vào gương mặt như mộng ảo trước mắt này, mắt Minh Nguyệt Thịnh khẽ si mê, trong tay cầm chén rượu. Hắn hỏi như vậy, Mộ Dung Thất Thất cười khẽ, rót rượu cho Minh Nguyệt Thịnh, “Vô luận Quang Hoa công tử, hay là Trấn Quốc Công chúa, ta không phải là ta sao?”
“Ha ha ha!” Mộ Dung Thất Thất trả lời, khiến Minh Nguyệt Thịnh cười to không ngừng, sau khi cười xong, hắn một ngụm đem rượu ngon uống xuống, “Phượng Thất Thất, ta thích nàng! Nàng còn nhớ rõ vào ngày nàng rời đi Tây Lương thành đó, ta nói gì với nàng không?”
Lời Minh Nguyệt Thịnh nói, khiến Mộ Dung Thất Thất nhớ tới khi nàng ra đi, người này đã đuổi theo kín đáo đưa cho nàng một bầu rượu. Chỉ là, lang hữu tình, thiếp vô tâm.
“Đa tạ ưu ái… Nhưng ta đã có người yêu. Khiến ngươi phải đơn thân quay về rồi!”
Mộ Dung Thất Thất trả lời, làm đôi mắt đẹp của Minh Nguyệt Thịnh tối sầm lại, quả nhiên…
“Là ta đã tới chậm sao?” Minh Nguyệt Thịnh nhìn về phía dưới mặt bàn, bàn tay nhỏ bé của Mộ Dung Thất Thất được Phượng Thương nắm chặt trong tay, giọng nói thêm một chút ý vị đau thương, “Nếu như ta sớm một chút xử lý tốt chuyện Nam Phượng quốc, có phải là sẽ không bỏ qua rồi không?”
Lời Minh Nguyệt Thịnh nói, rơi vào tai Phượng Thương, tuy khiến hắn ăn vị, nhưng cũng làm cho Phượng Thương hiểu được người nam nhân này, quả nhiên giống như Mộ Dung Thất Thất nói, là người quang minh lỗi lạc. Dám làm trò ngay trước mặt của hắn, cùng Mộ Dung Thất Thất nói như vậy, nhất định là một quân tử thẳng thắn vô tư.
“Minh Nguyệt Thịnh, chúng ta vẫn là bằng hữu!” Mộ Dung Thất Thất lần nữa rót đầy rượu ngon vào chén cho Minh Nguyệt Thịnh, “Cái đó và sớm hay muộn đều không quan hệ, chỉ là, thời gian vừa đúng, ta trùng hợp gặp được người kia mà thôi. Ngươi không có làm sai —— ”
Trong lời nói của Mộ Dung Thất Thất, tràn đầy thiền lý Phật giáo, Minh Nguyệt Thịnh nhìn chằm chằm vào nàng thật lâu, muốn từ trong mắt cô gái này nhìn ra một tia hi vọng, làm cho hắn có lý do kiên trì, song, trong đó chỉ có một mảnh thanh tịnh như hồ nước, sạch sẽ thấu triệt, không có chút nào như Minh Nguyệt Thịnh mong muốn.
“Ta hiểu rồi.” Minh Nguyệt Thịnh thở dài, xem trong ánh mắt Mộ Dung Thất Thất, tràn đầy nhớ nhung cùng không buông bỏ. Có lẽ, Mộ Dung Thất Thất nói rất đúng, không phải hắn đã tới chậm, mà là giữa bọn họ không có duyên phận.
Chỉ là, muốn hắn buông tay, hắn không cam lòng, song nhìn đến đầu ngón tay Phượng Thương cùng Mộ Dung Thất Thất đan lại cùng một chỗ, hắn liền hiểu, hai người này đã dùng hành động, hướng cho hắn thấy thái độ của bọn họ. Dưa xanh hái không ngọt, cảm tình cưỡng đoạt, không phải yêu, đạo lý này hắn hiểu.
“Phượng Thất Thất, nếu có một ngày, hắn phụ nàng, cửa chính Nam Phượng quốc ta vẫn luôn vì nàng rộng mở. Hơn nữa, hậu vị của ta vĩnh viễn là của nàng!”
Vứt xuống lời này, Minh Nguyệt Thịnh lần nữa một ngụm uống rượu, nhìn về phía Phượng Thương, “Nhớ kỹ, ngươi nếu như phụ bạc nàng, cho dù làm trái tâm nguyện của nàng, ta cũng sẽ đem nàng đoạt lấy, cẩn thận che chở!”
“Ta sẽ không để cho ngươi có cơ hội như vậy.”
“A, tốt nhất là thế!” Minh Nguyệt Thịnh đứng lên, nhìn Mộ Dung Thất Thất lần nữa, khóe miệng lộ ra một nụ cười sáng lạn, “Thất Thất, nhất định phải hạnh phúc đó!”
Nói xong, Minh Nguyệt Thịnh xoay người, cũng không quay đầu lại, rất nhanh rời khỏi tầm mắt của hai người.
Người này, khiến Phượng Thương cảm thấy bất ngờ. Chuyện của Minh Nguyệt Thịnh, hắn ít nhiều cũng biết một ít, nam nhân này không phải vật trong ao, hôm nay có thể trở thành tân hoàng Nam Phượng quốc, hẳn là từng chịu khổ, phải trải qua một phen cùng cực. Hắn cứ “thoải mái” buông tha cho Mộ Dung Thất Thất như vậy, khiến Phượng Thương cảm thấy không thể tin được, hắn cho rằng Minh
