đem chuyện muốn hỏi nuốt xuống. Nếu là thật lòng yêu như vậy, cần gì phải để ý tới khuôn phép trói buộc.
Ba người nhất trí trong việc giải mẫu tử cổ, cuối cùng Phượng Thương tự mình tiễn Minh Nguyệt Thịnh.
Không có người ngoài, hai người đi rất thong thả, không ai lên tiếng, im lặng dị thường, chỉ có guốc gỗ dưới chân Minh Nguyệt phát ra thanh âm lộc cộc.
Qua một hồi lâu, Phượng Thương mở lời trước. “Ta biết ngươi vì nàng mới giúp ta, nhưng ta vẫn muốn cảm tạ ngươi.”
Trước sự cảm tạ của Phượng Thương, Minh Nguyệt Thịnh chỉ cười khẽ, dây cột tóc buông xuống tai, bay bay trong gió.
“Mẫu hậu ta từng nói, mức độ cao nhất khi yêu một người không phải là khiến nàng hạnh phúc, mà là có thể ở một bên nhìn nàng hạnh phúc. Mẫu hậu khi còn sống cảnh ngộ rất bất hạnh, ta không hy vọng nữ nhân mình yêu sẽ giống như mẫu hậu.”
Nói đến người này, Minh Nguyệt Thịnh đột nhiên đứng lại, đối mặt Phượng Thương, nghiêm túc nhìn hắn. “Ngươi nói đúng, mọi việc ta làm đều vì Thất Thất. Ta hy vọng nàng có thể hạnh phúc.”
“Nếu ngươi vì cổ độc mà chết đi, ta tuy có thể bớt một tình địch, có thể thay ngươi che chở nàng, nhưng ta không muốn cuộc sống sau này của nàng, lòng của nàng đều là hình bóng của ngươi. Như vậy, ta nhất định sẽ phát điên. Vì ghen mà thương tổn nàng, không bằng giúp ngươi sống thật tốt, để ngươi thay ta chăm sóc nàng.” (TNN: ôi thật cảm động a ~~ được mấy người yêu được như anh T_T nếu Di Sa được như anh này thì đã quá tốt rồi =’=)
Nói xong những lời này, Minh Nguyệt Thịnh xoay người, đưa lưng về phía Phượng Thương, tiêu sái khoát tay áo. “Trở về đi! Không cần tiễn ta. Sau khi mọi chuyện xong xuôi nhớ phải có thưởng cho ta. Ta thích nhất rượu ngon lâu năm, nhớ chuẩn bị một trăm vò rượu ngon cho ta.”
Giọng nói của Minh Nguyệt Thịnh nhẹ nhàng rồi biến mất, Phượng Thương khẳng định người này giống như Mộ Dung Thất Thất nói, thực sự là quân tử. Không ngờ hắn có thể tiêu sái như vậy.
“Yên tâm đi. Rượu ngon ta không thiếu. Đến lúc đó ta cùng ngươi uống rượu, không say không về!”
Lời của Phượng Thương xa xa rơi vào tai Minh Nguyệt Thịnh, tuy rằng lời hắn đều nói về rượu ngon, nhưng Minh Nguyệt Thịnh biết, Phượng Thương đồng ý với hắn nhất định sẽ chăm sóc Mộ Dung Thất Thất cả đời. Như vậy, là đủ rồi……
Trong cung, sau khi Hoàn Nhan Nghị chết, vẻ mặt Hoàn Nhan Liệt có chút uể oải không phấn chấn.
Hoàn Nhan Hồng bị phế, nhốt ở Nam uyển, mà Hoàn Nhan Nghị lại chết trong tay Hạ Vân Tích, thoáng cái, hai người con trai đều không trông cậy được nữa, Hoàn Nhan Liệt nhất thời già đi rất nhiều.
Không có Hoàn Nhan Nghị, bách quan có người muốn thả Hoàn Nhan Hồng, để hắn tiếp tục làm thái tử. Nhưng phẩm hạnh của Hoàn Nhan Hồng, Hoàn Nhan Liệt sao không biết. Thái tử, đế vương tương lai, Hoàn Nhan Hồng không thể đảm nhiệm vị trí này, hắn không muốn dân chúng Bắc Chu quốc bởi sự lựa chọn của mình mà rơi vào ngọn lửa chiến tranh.
Để trống ngôi vị thái tử thực ra cũng không phải là chuyện tốt. Bởi vì chuyện của Hoàn Nhan Nghị, việc Hạ Vân Tích chết ở Bắc Chu quốc cũng làm cho Hoàn Nhan Liệt đau đầu. Nếu Đông Lỗ quốc không thuận theo không buông tha, thậm chí không tiếc vì thế phát động chiến tranh, thì đây là chuyện khiến người ta lo lắng.
Bên ngoài có rất nhiều lời đồn đại, nói người sau lưng hạ độc thủ là Phượng Thương, hắn không muốn cưới Hạ Vân Tích, nên vừa lúc mượn Hoàn Nhan Nghị một mũi tên trúng hai đích, trừ bỏ hai người.
Không có đối thủ Hoàn Nhan Nghị, Phượng Thương càng gần ngôi vị hoàng đế, nếu Đông Lỗ quốc muốn bởi vì chuyện Hạ Vân Tích mà phát binh, Phượng Thương vừa vặn lãnh binh xuất chinh, nắm quyền, cho dù Hoàn Nhan Liệt không muốn lập hắn làm thái tử, hắn cũng có thể khởi binh tạo phản……
Những lời này Hoàn Nhan Liệt nghe xong cũng không để trong lòng.
Phượng Thương tạo phản? Hoàn Nhan Liệt không tin. Mấy năm trước hắn đã cho Phượng Thương cơ hội tạo phản, đem quân binh Bắc Chu quốc đều giao cho Phượng Thương, đơn giản là muốn khơi mào mâu thuẫn giữa Phượng Thương và các hoàng tử của hắn, không ngờ Phượng Thương vẫn bình an, cũng không mạo phạm quân uy, điểm này so với con hắn giỏi hơn nhiều.
Nếu Phượng Thương muốn đoạt vị, toàn bộ quân Bắc Chu quốc đều ở trong tay hắn, đoạt vị là việc rất dễ dàng, căn bản không cần chờ cơ hội Đông Lỗ quốc xuất binh. Phượng Thương không cần, vì biết điều đó, Hoàn Nhan Liệt mới yên tâm như vậy, vừa hạ cổ vừa trọng dụng, vừa đánh vừa xoa.
Bất quá, gần đây Phượng Thương có chút khác thường. Dường như sau khi Mộ Dung Thất Thất xuất hiện, hắn vô dục vô cầu liền cải biến. Cho tới bây giờ Phượng Thương đối với bất kì ai cũng không để bụng, từ lúc gặp Mộ Dung Thất Thất liền đặc biệt để ý nàng.
Tuy rằng người ngoài cho rằng đây là chuyện không thể chấp nhận được, họ thân là huynh muội, nhưng trong lòng Hoàn Nhan Liệt lại chấp thuận và vô cùng ủng hộ.
Nếu có thể cho Phượng Thương kế thừa ngôi vị hoàng đế cũng không tệ. Trong lòng Hoàn Nhan Liệt nghĩ như vậy, chỉ là không nói cho ai biết. Chuyện này, hắn còn muốn cân nhắc cẩn thận, dù sao muốn truyền ngôi cho Phượng