u. Kính Đức cầm một chiếc đèn màu quả quýt, chiếu vào con đương phía trước Hoàn Nhan Liệt, đôi chủ tớ một trước một sau, đi gần nửa cái hoàng cung, rốt cục đi tới bên ngoài Trường Thu cung.
Cửa cung màu đỏ thẫm đang đóng, xem ra Mộ Dung Thất Thất đã ngủ.
“Bệ hạ, người nhìn xem. . . . . . Có cần sai người mở cửa hay không?” Kính Đức khó xử nhìn Hoàn Nhan Liệt, làm vậy, nhất định sẽ gây ra động tĩnh lớn, chắc chắn Mộ Dung Thất Thất sẽ tỉnh dậy, chuyện kia cũng sẽ bị bại lộ.
Gió lạnh thổi từng cơn khiến đại não Hoàn Nhan Liệt cũng dần dần thanh tĩnh. Hắn đây đang muốn làm cái gì? Chẳng lẽ đập phá cửa cung, đánh thức tất cả người trong Trường Thu Cung sao?
Hoàn Nhan Liệt mạnh mẽ chống tay ở cửa cung, trầm mặc một lúc lâu, thở dài, xoay người, sải bước rời đi.
“Bệ hạ, ngài, không vào?” Kính Đức ngoài miệng nói như vậy nhưng trong lòng lại thở phào nhẹ nhỏm. Ngộ nhỡ, hoàng thượng đêm khuya xông vào Trường Thu Cung, cuối cùng chuyện cất giấu Hoàn Nhan Minh Nguyệt bị phát hiện, vậy quần thần sẽ nghĩ như thế nào? Hình tượng minh quân của Hoàn Nhan Liệt từ trước cho tới nay chẳng phải sẽ bị phá hủy sao?
“Không đi!” Hoàn Nhan Liệt lắc đầu, hắn đang làm cái gì vậy? Lúc này đi, sẽ làm cho người ta hoài nghi! Hắn hẳn là nên trở về ngủ một giấc thật sâu, mà không phải suy nghĩ lung tung nhiều như vậy.
Chuyện về Hoàn Nhan Liệt, sáng ngày thứ hai Tô Mi liền nói cho Mộ Dung Thất Thất.
“Nga? Đêm hôm qua hoàng thượng đến bên ngoài cửa cung, nhưng không có vào?” Mộ Dung Thất Thất nhướng mày, Phượng Thương đang giúp nàng vấn tóc ở phía sau.
Chắc là quen tay hay việc, hôm nay, Phượng Thương đã có thể vấn ra rất nhiều kiểu, đôi tay này cũng rất có thiên phú vấn tóc đi, những kiểu búi tóc đơn giản, búi tóc Phi Thiên…, đối với hắn mà nói là dễ như ăn cơm.
“Thương, chàng nói hơn nửa đêm , hoàng thượng tới đây làm gì?”
“Có thể là vì nhạc mẫu.”
Lời Phượng Thương nói ra, khiến cho tay cầm cái trâm cài đầu của Mộ Dung Thất Thất dừng trong giây lát.
“Thương, chúng ta muốn tung lưới. Trong khoảng thời gian này ở trong cung của ta xuất hiện rất nhiều người mới, xem ra lần trước hoàng thượng tới đây, chắc chắn là đã phát hiện ra cái gì bất thường, cho nên đã đưa người mới đi vào. Những người đó cũng là người luyện võ, rõ ràng là tới giám thị chúng ta .”
Mộ Dung Thất Thất nói, Phượng Thương đồng ý. Mấy ngày qua, hắn đã âm thầm điều động Ưng kỵ quân tinh nhuệ nhất trong lực lượng đến trú đóng ở bên ngoài kinh thành, cả kinh thành vốn là đang trong tay của hắn, hiện tại thời cơ đã đến, chuyện này, là nên làm.
Thời điểm lâm triều, bá quan phát hiện Hoàng thượng có chút xuất thần, đúng như lời đồn, kể từ sau khi Hoàn Nhan Nghị gặp chuyện không may, Hoàn Nhan Liệt liền lộ ra vẻ già yếu hơn nhiều, mấy ngày gần đây lại càng rõ ràng hơn.
“Có việc khải tấu, vô sự bãi triều!” Thanh âm Kính Đức truyền khắp cả đại điện, bá quan khẽ cúi đầu, không nói tiếng nào. Hoàng thượng hai ngày này có chút phiền não, tâm tình rất là không tốt. Lúc trước dưới cơn nóng giận liền ra lệnh giết chết vị quan muốn bẩm tấu, khiến người khác nơm nớp lo sợ, dưới tình huống không có chuyện gì, cũng không dám nói nhiều một câu.
Đợi một lát, không ai thượng tấu, Kính Đức hô to “Bãi triều!” Liền theo Hoàn Nhan Liệt rời đi.
“Kính Đức, Trấn Quốc công chúa gần đây đang bận cái gì?”
“Hồi bẩm hoàng thượng …công chúa thỉnh thoảng xuất cung đi Nam Lân vương phủ, bình thường đều ở Trường Thu Cung hoặc đi Cẩm Huyền Cung thăm Thái hậu.”
Hành động của Mộ Dung Thất Thất không có gì khác thường, nhưng nàng luôn chiếm cứ Trường Thu Cung, làm cho Hoàn Nhan Liệt không có biện pháp nhìn thấy Hoàn Nhan Minh Nguyệt, điều nhỏ nhặt này cũng là vấn đề lớn. Hình ảnh trong giấc mơ vẫn luôn quanh quẩn ở trong lòng Hoàn Nhan Liệt, hiện tại hắn chỉ có thể hi vọng thực tại ngược lại với giấc mơ.
“Kính Đức, đợi đến lúc Trấn Quốc công chúa đi Nam Lân vương phủ, phái người báo cho trẫm, trẫm muốn thăm Minh Nguyệt công chúa.”
“Dạ!” Nhìn mặt Hoàn Nhan Liệt tiều tụy, Kính Đức thở dài.
Vị chủ tử này cái gì cũng tốt, duy chỉ có ở chuyện tình cảm trai gái, thật sự là khác hẳn với người thường. Nếu sự si tình này, đặt ở trên một cô gái khác, nhất định sẽ có kết cục hoàn mỹ, nhưng mà, Hoàn Nhan Minh Nguyệt là muội muội ruột thịt của hắn a! Đoạn tình duyên này, vừa bắt đầu đã thấy trước một kết thúc đầy bi kịch.
Không tới 2 ngày Hoàn Nhan Liệt đã có cơ hội. Sáng sớm ngày hôm đó Mộ Dung Thất Thất dẫn theo Tô Mi cùng Tố Nguyệt xuất cung đến Nam Lân vương phủ, biết được Mộ Dung Thất Thất rời đi, Hoàn Nhan Liệt vội bỏ tấu chương trong tay xuống, đến Trường Thu Cung.
Vào Trường Thu Cung, trong lòng Hoàn Nhan Liệt thực sự ổn định lại nhiều. Cước bộ cũng chậm đi chút ít so với vừa rồi, hắn hiện tại chỉ muốn xác định chuyện xảy ra trong giấc mơ có thật hay không.
Xuống địa cung, theo đường quen thuộc, Hoàn Nhan Liệt đi đến bên giường ngọc của Hoàn Nhan Minh Nguyệt. Sau khi nhìn thấyHoàn Nhan Minh Nguyệt đang nằm trên giường, rốt cục Hoàn Nhan Liệt cũng có thể thở phào nhẹ nhỏm.
“Nguyệt Nhi, nàng còn