n không hiểu sao. Được rồi! Chuyện này ta không muốn giải thích nhiều ! quyết định như vậy đi!”
“Minh Nguyệt Thịnh, ngươi rõ ràng là tên khốn nạn. . . . . .”
Phúc Nhĩ điều khiển xe ngựa, nghe bên trong tranh cãi ầm ĩ, bất đắc dĩ mà cười cười, tiếp tục quất một roi lên mông ngựa.
Sau một đêm ở bên cạnh Mộ Dung Thất Thất, Phượng Thương sáng sớm đã thức dậy.
“Thương –” hôm nay đã bắt đầu xuất binh, Mộ Dung Thất Thất nhớ tới nhất định phải tiễn Phượng Thương, lại bị Phượng Thương ngăn lại, “Nàng hãy nghỉ ngơi cho tốt đi, ngủ lâu hơn một tí! Phải tiễn đưa ta, tư vi ly biệt rất khổ sở, ta không muốn. . . . . .”
Phượng Thương nói những lời nguỵ biện này , cuối cùng Mộ Dung Thất Thất đành phải gật đầu, chỉ nằm ở trên giường nhìn Phượng Thương thay ngân ti áo giáp cùng chiến bào, toàn thân bạch y, làm cho Phượng Thương càng trở nên khôi ngô tuấn tú, Mộ Dung Thất Thất nhìn đến ngẩn người.
“Chờ ta trở lại! Còn có, ta yêu nàng!” Phượng Thương nhìn Mộ Dung Thất Thất đắm đuối, lại liếc mắt nhìn nàng lần nữa, sau cùng hôn lên cái trán của nàng, xoay người đi nhanh xuống Thính Tùng Lâu.
Ngoại ô Yên Kinh Thành, đại quân chia ra ba đường đồng thời xuất phát, tiểu hoàng đế Hoàn Nhan Kiệt cùng hoàng thái hậu Đông Phương Lam tự mình xuất cung đưa tiễn.
“An toàn là trên hết! Nhất định phải chú ý an toàn!” Nhìn Phượng Tà, Phượng Thương cùng Hoàn Nhan Khang, Đông Phương Lam chỉ có thể nói được câu đó.
“Người cứ yên tâm!”
Cáo biệt Đông Phương Lam cùng Hoàn Nhan kiệt, ba người lên ngựa: “Xuất phát!”
Thanh âm vang vọng lên tất cả mặt đất, binh mã ba đường chậm rãi xuất phát, đi đến ba hướng khác nhau.
“Nhất định phải bình an trở về !” Đông Phương Lam vẫy tay, trong mắt nén lệ. Nếu không có chiến tranh, thật là vô cùng tốt! Nhưng chỉ có nguyện vọng bao giờ cũng tốt như vậy, nhưng sự thật lại luôn luôn tàn nhẫn như thế. Hi vọng con cháu của nàng có thể bình an trở về, hi vọng thiên hạ thái bình, quốc thái dân an!
Nhiếp Chính vương cùng Tiêu Dao Vương tự mình xuất chinh, chính sự trong triều lại rơi lên người Đông Phương Lam. May mà Đông Phương Lam vốn có danh tiếng là một nữ nhân kiên cường mạnh mẽ, việc này căn bản không làm khó được người. Hơn nữa kẻ thù đang xâm lấn, trong triều trên dưới vẫn có người hành động bên ngoài, cho nên đại thần trong triều lúc này vẫn chưa hoàn toàn đoàn kết với nhau.
Sau khi Mộ Dung Thất Thất nghỉ ngơi một ngày,tạm biệt Đông Phương Lam cùng Hoàn Nhan Minh Nguyệt, nàng xuất phát đi đến phía Đông.
Bên cạnh Sông Hồng, Ưng kỵ quân lục soát đã lâu, vẫn không tìm thấy Di Sa cùng Hạ Tuyết, ngay cả thi thể cũng không nhìn thấy. Sau khi tin tức này được truyền đến Phượng Thương, Phượng Thương lập tức cho người đuổi bắt Di Sa. Hai người này, hoặc là đã chết, hoặc là, đã chạy thoát.
Suy đoán của Phượng Thương không sai, ở phía hạ lưu sông Hồng có một căn nhà làm bằng cỏ tranh, trong đó Di Sa đã hôn mê được một tháng.
“Hạ Tuyết cô nương, thuốc đã được nấu tốt!” Một bà cụ bưng một chén thuốc đen đặc đi đến.
“Lý nãi nãi, cám ơn người! Phiền toái cho người !” Hạ Tuyết vội vàng đứng lên, lại bị Lý nãi nãi ngăn lại: “Con đừng động! Thương thế trên người của con chưa được tốt!” Bà cụ đem chén thuốc đưa cho Hạ Tuyết: “Con đừng chỉ lo chăm sóc tướng công, nên chăm sóc tốt cho bản thân mình đi! Thuốc của con lập tức sẽ có! Một lát nữa ta sẽ đem cho con!”
“Cám ơn người!” Hạ Tuyết muốn đưa bà cụ ra ngoài, lại bị Lý nãi nãi ngăn lại: “Con nghỉ ngơi cho tốt đi! Thân thể của mình không tốt ,thì làm sao có thể chăm sóc tấn công của con được! Hơn nữa, vị tiểu công tử này cũng vô cùng anh dũng, nhìn qua có vẻ nhỏ con như vậy , nhưng vẫn có lá gan lớn mà đào hôn. Có điều người nhà của hôn phu con cũng thật quá hung dữ, đối xử với các con như thế, thật là một đôi uyên ương số khổ !”
” Lý nãi nãi, cháu phải cảm Lý Đại Thúc cứu chúng cháu, nếu không gặp được Lý đại thúc cùng người,cháu với tướng công của cháu đã chết, nếu như không chết, cũng sẽ bị bọn họ bắt về, đấy chẳng khác nào sống không bằng chết!”
Sắc mặt Hạ Tuyết tái nhợt, tuy vẻ mặt có chút lạnh nhạt, nhưng lúc đối diện cùng bà cụ, lại ôn hòa đi rất nhiều: “Cháu thay tướng công cảm tạ người! Cháu phải dập đầu cảm ơn người !”
Không để ý đến miệng vết thương trên chân của nàng, Hạ Tuyết đi tới trước mặt bà cụ, quỳ gối trước mặt bà, dập đầu “cộp cộp cộp” ba cái.
“Ai nha nha! Con mau đứng lên! Đây là như thế nào! Mau đứng lên đi!” Lý nãi nãi dìu Hạ Tuyết đứng lên, lại đỡ nàng ngồi xuống: ” Gia đình chúng ta nghèo, cũng không có đồ đạc gì cả! Coi như các ngươi mạng lớn đi! May là trước kia phu quân nhà ta có mở tiệm thuốc, Lý Đại đi theo phụ thân của hắn học được một chút y thuật, nếu không cũng không thể cứu sống các con rồi. Cái này gọi là người hiền lành được trời phù hộ mà thôi, vợ chồng trẻ các ngươi đại nạn không chết, về sau có thể hưởng phúc cùng nhau !”
“Cảm tạ lời chúc của người! Nếu tướng công của cháu có thể tỉnh lại, cháu nguyện ý làm trâu làm ngựa cho người!”
Hạ Tuyết nói lời này, làm cho ánh mắt của bà cụ nóng lên: “Hài tử ngốc, nói bậy cái gì
