bồng bột của thời còn là sinh viên, nàng tin tưởng sức mạnh tình yêu có thể chiến thắng hết thảy….Đáng tiếc hiện thực tàn khốc đã bóp chết một Liễu Dương hiền lành nhiệt tình ngày nào.
Khi mới ra trường, nàng thanh xuân xinh đẹp tinh lệ lại thông minh, thực dễ dàng vào làm thư kí ở một công ty, ông chủ của nàng là một nam nhân 30 tuổi còn độc thân, rất có nhân cách và đầy mị lực… Cùng làm việc với nhau trong một thời gian dài, nàng không thể ngăn mình rơi vào lưới tình, mà ông chủ đối với nàng cũng nảy sinh cảm tình… Bọn họ âm thầm kết giao hơn một năm, hắn chưa từng đề cập qua việc kết hôn, mà nàng cũng không muốn tạo áp lực cho hắn.
Nhưng Liễu Dương có tưởng tượng kiểu nào, nàng cũng không ngờ trong một tiệc rượu, hắn đột ngột tuyên bố mình chuẩn bị đính hôn, đi cùng hắn là một « tiểu thư khuê các » mới từ nước ngoài về. Đêm dài nhân tĩnh, nàng khóc hỏi hắn vì cái gì, hắn hững hờ trả lời : « Anh thật sự yêu em, chỉ cần em nguyện ý, chúng ta tiếp tục duy trì mối quan hệ này, nhưng anh không có khả năng cưới em…Bởi vì em không có cách nào làm cho mọi người trong nhà anh vui vẻ, cũng không có cách nào làm cho nhóm phu nhân tiểu thư thượng lưu nổi tiếng kia tôn trọng em, lại càng không thể giúp đỡ gì cho sự nghiệp của anh…. »
Nàng mắc kẹt giữa mâu thuẫn có nên từ chối hắn không trong suốt ba tháng, một Liễu Dương luôn tự lập chỉ vì một đoạn tình cảm kia mà bị tra tấn đến hỏng mất, cuối cùng nàng cũng hiểu rõ, đó là vào cái ngày người đàn ông kia kết hôn, nàng lựa chọn cười khổ một mình, rồi đổi sang một nhà trọ khác.
Cũng vào ngày đó, nàng cắt đi mái tóc dài mà nàng yêu nhất, cười nói : « Không phải là nam nhân kia bạc tình, chỉ là tớ đánh giá cao mình quá. »
Đúng vậy ! Có rất nhiều cô gái bây giờ tự cho có chút nhan sắc hơn người mà tin tưởng nam nhân kia đối với các nàng yêu đến vĩnh hằng, trên thực tế, một lời thề của đàn ông quá dễ dàng so với tuổi thanh xuân bị đánh mất của một cô gái.
Thanh xuân chẳng thể vĩnh viễn lưu lại, dung nhan từng ngày sẽ già đi, cùng gắn bó với một kẻ vốn dĩ bạc tình, cũng nên nghĩ tới lực hấp dẫn của chính mình có vĩnh viễn không thay đổi hay không.
Sau ngày ấy, tôi chưa tới công ty thêm lần nào, cũng không đến từ chức, bởi vì tôi không có cách nào đối diện với khuôn mặt kia, tôi không biết mình sẽ làm ra chuyện gì !! Tôi định tạm thời ở nhà một thời gian, trong thời gian không công tác, tôi lướt qua những mục quảng cáo trên báo chí, muốn được nhận vào một công ty gia đình.Hôm nay, tôi lại bị một công ty nữa cự tuyệt, ngồi trong vườn nhà trẻ, nhìn vào khoảng không trống rổng, chờ Tư Tư tan học.
Những ứ thanh trên cổ tay cũng nhạt đi nhiều, nếu không nhìn kỹ thì cũng không còn dễ phát hiện, tôi chẳng còn là cô bé mười mấy tuổi, không ngây thơ đến mức chỉ vì lần thất thân này mà đau đớn cùng cực.
Nhưng không hiểu sao cơn ác mộng kia vẫy cứ quấy phá trong đầu tôi mãi không dứt, bỏ qua không được, cứ như cảm giác hắn đang chiếm giữ lấy tôi vô luận thế nào cũng là vô pháp quên được.
Tôi ôm đầu, vò lấy mái tóc dài, chỉ đến khi nhìn thấy Tư Tư cao hứng hướng mình vẫy tay, trong lòng mới dấy lên một chút ấm ấp đến thoải mái, không còn khó chịu như trước.
“Diêu Băng Vũ ?”Không xác định được tiếng gọi của ai truyền đến, tôi hướng về nơi gọi ngẩng đầu nhìn, một gương mặt như đã từng quen biết, ngũ quan thanh tú, mang theo một chiếc kính gọng bạc, dáng vẻ có chút thư sinh, lại rất ổn trọng.
“Ngô Hàng ? Đã lâu không gặp !” Anh so với trước đã thành thục hơn nhiều, nhưng cũng không có thay đổi nhiều.
“Em sao lại ở trong này… đi đón đứa trẻ nào sao?”
“Con gái của em, còn anh ?”
Anh đẩy đẩy mắt kính, tươi cười lại mang một chút mất mát : “Anh đi ngang qua….thấy em cho nên xuống xe xem thử .»
“À”
“Đã lâu không gặp, em bây giờ ổn chứ ?”
“Rất tốt!”
Tôi cười nói : “Anh nhất định bề bộn nhiều việc a ?”
Anh ta nghe re ý tứ của tôi, xấu hổ nói : “Đúng vậy ! Gặp sau vậy…. tạm biệt !» Tôi cũng lễ phép bắt tay hắn, nói “Tạm biệt !”
Bỗng nhiên, bàn tay anh đang nắm cương lại một chút, ngẩng đầu nghi hoặc nhìn tôi.
“Em cùng anh ta…”
“….” Tôi xấu hổ rút tay về, nhìn vào ngón áp út trống rổng của mình, thu lại vào trong ống tay áo.
Tôi cũng không biết nên nói cái gì, chỉ nghe một tiếng gọi dỏng dạc của Tư Tư : “Mẹ !”
Sau đó một thân thể nho nhỏ mềm mại vọt trong lòng tôi…. Vừa nhìn bé đôi mắt to trong thiên chân vô tà, cảm giác thỏa mãn đến nổi tất cả sầu não như tiêu tan không chút dấu vết, tôi ôm lấy bé, hôn lên đôi má phấn nộn một cái.
“Con gái của em thật đáng yêu !”
Ngô Hàng sủng nị sờ sờ lên gương mặt nhỏ nhắn tròn tròn thịt thịt của Tư Tư : ”Hai người muốn đi đâu sao, để anh đưa đi”
“Không cần, em muốn đưa Tư Tư đến quán gần đây ăn chút điểm tâm ngọt”
“Anh vừa vặn cũng chưa ăn cơm, cùng nhau đi đi”
Tôi định nói không cần, anh đã cướp lời nói trước : “Bữa cơm này anh đã đợi thật nhiều năm, đến bây giờ vẫn không cho anh một cơ hội sao ?”
Tôi nhìn vẻ mặt đầy vẻ mong chờ của Tư Tư, gật đầu.
Thời điểm tôi còn đi học đại học, nam sinh theo đuổi tôi rất nhiều,mà Ngô Hàng
