Teya Salat
Rừng Hổ Phách

Rừng Hổ Phách

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327762

Bình chọn: 9.5.00/10/776 lượt.

i. Thế là cậu nhấn phím gọi lại, hít

một hơi thật dài để kìm nén con tim đang đập thổn thức, lên tiếng:

- Tìm thấy rồi à?

Vẻ mặt của cậu dần dần trầm lắng xuống cùng với tiếng trả lời ở đầu dây bên kia. Mấy phút sau cậu ngắt điện thoại, nhìn lại cánh cửa sắt màu trắng treo tấm biến ghi số 1201 một lần nữa, ánh mắt chợt sáng lên rồi lập tức biến thành vẻ xót xa.

Cậu đi thang máy xuống dưới, ra khỏi tiểu khu, giơ tay vẫy một chiếc taxi,

ngồi vào ghế phụ cạnh tài xế như thường lệ, nói:

- Sư phụ, cho về trường S.S.

Mắt kính của người tài xế phản xạ ra một luồng ánh sáng, Diệp Nhất trông thấy nụ cười kì quái trên miệng hắn ta thì lập tức cảnh giác thầm kêu lên trong bụng: "Hỏng rồi". Phía sau bỗng có một người nhô ra, sau đó vang lên một tiếng "loảng xoảng".

Có một vật nặng đập vào đầu Diệp Nhất.

Cậu thấy mọi thứ trước mắt bỗng trở nên tối om rồi lập tức ngất đi.

Đồng hồ lúc đó chỉ mười giờ hai mươi phút tối thứ bảy. Trên thế gian này có một thứ không có cách nào để cự tuyệt được,

Đó là

Thần hộ mệnh!

***

Thời điểm này cũng là lúc Ôn Nhan Khanh và Tô Hòa đến Cục Lương thực

của thành phố E. Bà ngoại Tô Hòa sống trong khu nhà cũ xây từ đầu những năm 80 ở phía sau Cục Lương thực.

Mặc dù trên suốt dọc đường đi cô đã nhiều lần lên tiếng phản đối, nhưng đều bị bỏ ngoài tai. Lúc này thấy đã sắp đến nơi, tuy biết răng không có tác

dụng gì, nhưng cô vẫn cố gắng nói thêm lần nữa:

- Này, anh định vào nhà em thật đấy à? Em phải nói trước để anh biết, nhà bà ngoại em ở trên tầng bảy nhưng không có cầu thang máy, hơn nữa nó lại rất

chật chội nên không thể giữ khách ở lại được đâu đấy. Anh phải tự nghĩ cách

tìm khách sạn mà ngủ thôi. Còn chuyện này nữa, khi gặp mẹ em, nếu bị hỏi vì sao để tóc dài như vậy, thì anh cứ nói là để tưởng nhớ người bà quá cố của mình, thí dụ như bà là người nuôi anh suốt từ nhỏ đến lớn, vì bà luôn mong muốn có một đứa cháu gái, nên xuất phát từ lòng hiếu thảo mà anh để tóc dài như vậy cho bà tết thành bím Tóm lại, anh phải nói thế nào cho mẹ em cảm

động, thì có thể bà sẽ không thấy phản cảm nữa

Trong lúc cô đang lải nhải như vậy thì Ôn Nhan Khanh đã tự đi vào trong một tòa nhà trong khu, rồi thoáng cái đã lên đến tầng bảy. Trái lại vì ít vận động nên Tô Hòa cứ thở hổn hển, mệt muốn đứt hơi.

Ôn Nhan Khanh dừng lại trước cửa căn hộ số 705 đợi cô. Tô Hòa khó khăn lắm mới lên được hết cầu thang, cô vừa gào lên "Em mệt lắm rồi, mệt lắm rồi!", vừa ôm ngực quỳ xuống tấm thảm lau chân trước cửa. Ôn Nhan Khanh lặng lẽ đợi cô mà không hề có hành động gì khác.

Khi tim đã bớt đập dồn, Tô Hòa ngẩng đầu lên nhìn anh với vẻ kinh ngạc:

- Sao anh không gõ cửa?

Ôn Nhan Khanh nhìn cô một cái, bấy giờ mới gõ cửa. Cửa mở ra rất nhanh, một bà cụ tóc bạc trắng đeo cặp kính lão, tay cầm củ hành tây đã bóc vỏ,

ngạc nhiên nhìn anh:

- Cháu tìm ai?

Ôn Nhan Khanh đeo kính nên không sao, nhưng còn Tô Hòa thì lập tức kêu

lên:

- Ôi, ôi, bà ơi, bà đừng có cầm hành tây đi lung tung như thế, làm mắt cháu

cay lắm rồi đây này, á á á

Bà cụ trông thấy cô, vừa mừng vừa ngạc nhiên:

- Ái chà, bé con! Cháu về đấy à! Bà xin lỗi, mắt cháu có sao không? Để bà lau

cho nào

Thấy bàn tay đang cầm hành sắp sửa lai vào mặt mình, Tô Hòa vội ôm mặt

lùi về phía sau:

- Không cần đâu, không cần đâu ạ. Bà cho chúng cháu vào nhà đã nào!

- Ồ, đúng rồi. Vào nhà đi! - Bà cụ quay người nhường lối đi nhưng vẫn quan

sát kĩ Ôn Nhan Khanh một lượt - Bé con, đây là đồng nghiệp của cháu à?

- À, vâng! - Tô Hòa trả lời ậm ừ cho qua.

Bà cụ nhìn Ôn Nhan Khanh với vẻ hiền từ, thể hiện sự xúc động từ trong

tận đáy lòng:

- Cô gái, cháu cao quá!

Tô Hòa phì cười, sau đó nhìn Ôn Nhan Khanh với vẻ dương dương tự đắc, để xem anh ta đối phó thế nào trong tình cảnh khó xử này.

Ôn Nhan Khanh yên lặng vài giây, tháo kính ra, trong mắt anh ta long lanh

những giọt nước mắt, kêu lên một tiếng:

- Bà ngoại.

Bà cụ được một phen hoảng hồn.

Tô Hòa cũng giật nảy mình.

Nhưng sau đó mới là chuyện khiến người ta phải há mồm trợn mắt. Ôn

Nhan Khanh bước lên phía trước một bước, nắm lấy tay bà cụ, nói:

- Bà ngoại, bà giống quá bà đúng là rất giống bà nội cháu, giống quá

- Hả? - Bà cụ không biết phải làm gì, hết nhìn Ôn Nhan Khanh lại quay sang

nhìn Tô Hòa - Bé con, đây là

- Cháu được bà nội nuôi nấng từ bé, bà rất yêu cháu, nhưng cháu biết rằng

thực ra bà luôn mong có một đứa cháu gái. Vì thế lúc nhỏ cháu luôn để tóc dài, sau này bà cháu ốm rồi qua đời, để tưởng nhớ bà nên cháu đã không cắt

tóc nữa

Tô Hòa đứng bên cạnh, con ngươi như muốn bật ra ngoài. Tuy những lời này là cô chỉ cho Ôn Nhan Khanh lúc trước, nhưng cô không ngờ là anh ta lại

sử dụng thật! Thế này đúng là vô liêm sỉ quá rồi!

Trong khi Tô Hòa cứ thầm kêu than trong lòng như vậy thì Ôn Nhan Khanh

vẫn nắm tay bà cụ, nói rất lễ phép:

- Nếu cháu để tóc dài mà gây cho bà ấn tượng không tốt thì cháu thành thật xin lỗi bà. Nhưng thưa bà ngoại, cháu tên là Ôn Nhan Khanh, chữ Nhan trong

nhan sắc, chữ Khanh