số các loại bột màu và màu nước, dễ có tới hàng trăm nghìn loại, khiến cho người mua không biết nên chọn loại nào. Trước một cửa hiệu nhỏ được sắp xếp bừa bộn và tạp nham nhất ở góc phố có bày mười mấy thùng nhựa, bên trong xếp đầy đủ các loại dụng cụ hội họa, còn có cả mấy thùng chất màu, bên cạnh có dựng một tấm biển: Thanh lý cửa hàng, mười đồng một thùng, không mặc cả.
Ôi, rẻ thế sao? Tô Ngu vội chạy tới nhìn kỹ, mỗi thùng có khoảng mười mấy
tuýp màu, phần nhiều mang nhãn hiệu Marie, mới có, cũ có, tốt có, mà xấu
cũng có. Ngày thường, giá một tuýp là hai đồng rưỡi, thế mà bây giờ nhiều như vậy cũng chỉ có mười đồng! Thành phố lớn quả nhiên cũng có cái lợi của thành phố lớn.
Tô Ngu lập tức ngồi xuống chọn kĩ, tuýp này, tuýp này, còn cả tuýp kia nữa, tất cả đều chưa hết hạn sử dụng, hơn nữa bao bì vẫn còn nguyên Màu trắng thì thôi vậy, nhãn hiệu Marie màu nào cũng tốt, trừ màu trắng chỉ cần dùng
một ít là đã bị loãng màu ngay Ôi! Còn có cả Winsor Newton nữa, trúng to [1'>
rồi!
[1'> Tên của một hãng chuyên về bột màu và màu nước dùng cho hội họa, do Willliam
Winsor và Henry Newton thành lập vào năm 1832
Tô Ngu đang phấn khởi chọn, thì một cô nhân viên tay cầm cây chổi lau nhà từ trong cửa đi ra, nhìn thấy cô đang chọn, mặt cô ta lập tức biến sắc,
quát to:
- Này! Cô kia! Những thùng đó không được chọn! Nghe thấy chưa hả?
Không được chọn!
Thấy Tô Ngu không có phản ứng gì, cô kia tức giận xông tới, ném cây chổi lau nhà rõ mạnh bên cạnh cô, những giọt nước bắn từ trong cây chổi bắn cả lên chân Tô Ngu.
Tô Ngu sửng sốt ngẩng đầu lên.
- Chữ to như thế mà không đọc được à? Mười đồng một thùng, không được
chọn. Cô chọn hết những thứ tốt rồi, còn lại thì bán cho ai?
Tô Ngu bị cô ta làm cho hoảng sợ, trong chốc lát chẳng biết phải làm gì. Cô nhìn lại dòng chữ viết trên tấm biển, rồi lại nhìn khuôn mặt dữ dằn của cô bán hàng, ngón tay buông ra, thế là tất cả những tuýp màu chọn được đều rơi xuống, có tuýp thì rơi trở lại thùng, có tuýp thì rơi ra đất. Cô bán hàng thấy
thế càng tức giận:
- Này, cô là loại người gì thế hả? Không cho cô chọn thì cô định phá hoại à?
Những thùng này tôi đã phân loại ra rồi, cô ném như vậy, bây giờ tôi lại phải
phân lại. Cô cố ý làm thế chứ gì?
- Không, phải, xin lỗi - Tô Ngu ra sức lắc đầu, lùi lại sợ sệt.
- Rốt cuộc là cô có mua hay không, hả?
- Tôi Tôi
- Hoặc là cô mua cả, hoặc là cô xéo nhanh đi, đáng ghét! - Cô bán hàng
chửi rủa xong bèn ngồi xổm xuống nhặt những tuýp màu rơi trên đất. Tô Ngu cũng vội ngồi xuống nhặt giúp. Nhưng việc làm ấy của cô càng làm cho đối phương tức giận, cô ta đẩy cô ra - Cô lui ra, đừng có làm vướng chân vướng
tay!
Vì bất ngờ, Tô Ngu ngã lăn ra đất và ngồi bệt đúng vào cây chổi lau nhà, nước bẩn từ cây chổi lập tức thấm ngay sang chiếc quần trắng của cô. Đúng lúc đó, Tô Ngu nhìn thấy trên mặt đất có một bóng đen trùm lên bóng cô.
Đồng thời, một cánh tay xuất hiện trước mặt cô. Tô Ngu nhìn theo và
ngẩng đầu lên thì thấy - Hạ Ly!
Hiện thực thường mang đến cho cô sự bất ngờ vào những giây phút rất không thích hợp, và sự bất ngờ này không mang lại cho cô chút vui mừng nào, mà chỉ là cảm giác xấu hổ. Vì sao vì sao lại cứ bị anh ấy nhìn thấy mình trong những lúc bộ dạng thảm hại thế này nhỉ? Tô Ngu cụp mắt xuống, run rẩy chìa tay ra, sau đó, ngón tay cô ấm dần, Hạ Ly nắm lấy tay cô, một sức mạnh to lớn, mềm mại truyền đến, và cô đứng dậy theo đà ấy.
Cảnh tượng ấy diễn ra trước mắt cô bàn hàng, cô ta lập tức tỏ vẻ luống cuống. Cô ta biết người này, đó là khách quý của ông chủ, nên nhất định không được đắc tội với người ấy.
Ở bên này, Hạ Ly khẽ hỏi:
- Có bị thương không?
Tô Ngu vội lắc đầu.
- Được, vào đây theo tôi! - Một tay Hạ Ly nắm tay Tô Ngu không buông ra,
còn tay kia thì lăn bánh xe, đi vào trong nhà. Đầu óc Tô Ngu trong chốc lát trở nên trống rỗng, cô không biết nên làm gì. Cô đi theo bàn tay dắt cô từng bước từng bước vào trong nhà như một cái máy.
Cô bán hàng có vẻ rất lúng túng, cười ngượng ngùng:
- Thì ra cô đây là bạn của anh Hạ, thật sự rất xin lỗi
Hạ Ly đi qua người cô ta, không nhìn cô ta lấy một cái. Nụ cười của cô bán
hàng bỗng trở nên khô cứng. Sau khi vào trong cửa hiệu, tất cả nhân viên bên
trong đều lên tiếng chào:
- Chào anh Hạ.
Hạ Ly cũng vẫn không trả lời, cứ kéo tay Tô Ngu đi thẳng vào trong cùng
của cửa hiệu với vẻ tôn quý của bậc vương giả.
Cuối cửa hiệu là một cánh cửa, chủ cửa hàng vội chạy ra ân cần mở cửa. Phía sau cánh cửa là một cái kho nhỏ, chẳng có gì đáng kể, giữa kho đặt một chiếc bàn vuông, ngoài ra, bốn xung quanh toàn là các giá gỗ, bên trên để đủ loại hàng hóa.
Đến lúc đó Hạ Ly mới buông tay Tô Ngu ra, và lên tiếng:
- Hàng tôi cần đâu?
- Đã chuẩn bị xong rồi. Đây ạ! - Ông chủ cửa hiệu cúi người, kéo ra một
chiếc hòm gỗ từ ngăn cuối cùng của một trong số những chiếc giá, rồi mở ra và đặt nó lên bàn.
Tô Ngu chợt thấy một luồng hơi lạnh. Trong hòm, là một bộ màu vẽ tranh sơn dầu đầy đủ nhất mà trong đời cô từng nhìn thấy.
