với mình! Thật đáng ghét! Lúc đó sao mình lại sợ đến thế, không thể nào mà điều khiển được chân tay, cứ ngồi ngây trên ghế để mặc cho gã cầm thú đội lốt người ấy hôn tới cả mười phút dồng hồ? Lẽ ra phải giơ chân đá vào bộ phận quan trọng nhất của anh ta, rồi thét lên: "Đồ dê
già, chết này!", sau đó thì đánh cho anh ta một trận mới phải chứ!
Đáng xấu hổ quá Bây giờ nghĩ lại, mới thấy đó thực sự là nỗi nhục lớn
nhất trong đời. Đáng xấu hổ nhất là, đến khi cô có thể nhúc nhích được, thì phản ứng đầu tiên là nhảy dựng lên, rồi quay người bỏ chạy và cứ chạy loạng choạng như thế về nhà.
Tô Hòa thở dài một tiếng vẻ buồn bã, rồi vùi mặt vào trong ghế. Con Giao
Tử đang nằm trên đùi kêu lên một tiếng bất mãn và lật người lăn xuống đất.
- Chị, chị- Tô Ngu vẫn chờ để thử khuyên giải chị.
Tô Hòa vội xua tay và làm hiệu: "Chị không sao, mặc kệ chị, em cứ làm việc
của em đi!".
Tô Ngu nhìn điệu bộ nhất quyết không chịu nói gì của Tô Hòa, đành quay người trở về phòng của mình. Vừa vào đến nơi thì thấy chiếc điện thoại bên
cạnh máy tính lóe sáng - có tin nhắn!
Cô vội mở ra xem: "Con gái yêu, mở cửa ra đi. Mẹ đang ở bên ngoài". Người gửi tin là "Người mẹ dịu dàng và xinh đẹp nhất".
- Mẹ, mẹ - Tô Ngu dường như không dám tin vào mắt mình nữa.
Sáu giờ ba mươi phút tối, tại thành phố B, người phụ nữ xinh đẹp với thân
hình mảnh mai và mái tóc đen dài, đứng ở hành lang tối tăm trước cửa phòng 1201 nhà D đơn nguyên 3 khu Mĩ Cảnh Gia Viên, không phải ai khác mà chính là mẹ của Tô Ngu.
Mẹ Tô Ngu nhìn thấy con gái, môi mấp máy định cười, nhưng khóe mắt đã đỏ lên. Bà đặt hành lý xuống, giang hai tay, ôm lấy con gái, không nén được bật khóc thành tiếng.
- Mẹ - Mặc dù không nghe được, nhưng những cơn rung truyền qua đôi cánh tay đang ôm cô đã cho cô biết điều đó, và thế là mắt Tô Ngu cũng đỏ hoe.
Lý do mẹ Tô Ngu đến thành phố B rất đơn giản: Bà không yên tâm về Tô
Ngu.
Nhất là sau khi nhận được cú điện thoại đột ngột của con gái, khi trở về chồng đã nói lại với bà rằng, con gái đã nhìn thấy bức thư trả lời ấy. Vì thế, khi liên lạc với Tô Hòa, mặc dù Tô Hòa cũng cho biết Tô Ngu vẫn khỏe, tinh thần ổn định, học tập tiến bộ, quan hệ với bạn bè tốt, nhưng bà vẫn đến.
- Thím, mời thím uống trà - Tô Hòa mang một cốc trà xanh đến trước mặt mẹ Tô Ngu.
Mẹ Tô Ngu mỉm cười dịu dàng với cô:
- Cảm ơn cháu, đã làm phiền cháu nhiều.
- Thím nói gì vậy, thím tới cháu vui còn chưa hết nữa là! -Tô Hòa ngồi
xuống bên cạnh Tô Ngu, dù ngoài mặt thì đang cười, nhưng trong lòng không khỏi dậy lên một ý nghĩ buồn bã. Hai bên tóc mai của thím, đã có những sợi bạc Ngày xưa, thím từng là một phụ nữ xinh đẹp. Nhớ lần đầu tiên chú đưa thím về quê chơi, lúc đó thím vẫn còn là bạn gái của chú, mọi người trong nhà đều trố mắt nhìn. Nhất là Tô Hòa, vì từ nhỏ cô đã có dáng người cao lớn, lại còn có một khuôn mặt như cái bánh to nữa chứ, vì thế cô rất ngưỡng mộ những người có thân hình nhỏ nhắn, khuôn mặt xinh xắn, mà thím ấy từ đầu tới chân, chẳng có điểm nào là không phù hợp với quan niệm về một phụ nữ đẹp của cô.
Hơn nữa, mẹ của Tô Ngu lại xuất thân trong một gia đình gia giáo, chơi đàn giỏi, là đối tượng được chú trọng đào tạo bồi dưỡng, có thể coi là một trong những nhân tài có tiền đồ trong nghề. Vì vậy, đối với một thực tập sinh nghèo ở một trạm y tế hạng ba như chú mà có được một người bạn gái như thím thì đúng là phúc lớn và niềm vui của mọi người trong nhà. Không lâu sau đó, chú được điều tới bệnh viện thành phố, rồi thăng tiến dần dần, hai người đã cưới nhau một cách thuận lợi, và ba năm sau thì sinh ra một cô con gái.
Không ngờ, cô con gái đó lại bị điếc bẩm sinh.
Chăm sóc một đứa trẻ không có khả năng nghe, đòi hỏi cha mẹ phải bỏ ra
rất nhiều tâm huyết và thời gian, nhiều hơn hẳn so với chăm sóc một đứa trẻ
bình thường. Vì thế, mẹ của Tô Ngu quyết định đóng nắp đàn lại, chuyên tâm
chăm sóc, dạy dỗ Tô Ngu. Tô Ngu đã lớn lên trong sự nhọc nhằn của mẹ, chú được làm chủ nhiệm khoa, tưởng chừng thím đã có thể quay lại với giấc mơ,
nào ngờ kết quả
Tô Hòa nhìn thím, mặc dù các nét trên khuôn mặt của thím vẫn còn rất đẹp nhưng rõ ràng là đã già đi, cô thầm than trong lòng: Đúng là tạo hóa trêu người. Thôi vậy, xem ra hai mẹ con thím có rất nhiều chuyện muốn nói với nhau, nếu mình cứ ngồi ở đây thì không tiện, tốt nhất là nên tránh đi.
Nghĩ vậy, cô đứng dậy:
- À, cháu nhớ ra là bài viết của cháu vẫn chưa xong, cháu phải đến cơ quan
đây. Thế này vậy, tối nay thím cứ ở lại đây và nói chuyện với Tiểu Ngu, cháu phải viết cho xong bài nên không về. Cháu nhờ thím và em trông nhà cho cháu, và cả con Giao Tử nữa.
Mẹ Tô Ngu cũng vội đứng lên:
- Muộn như thế này rồi mà vẫn phải làm thêm à?
- Ôi, tạp chí phải ra sản phẩm đúng kì mà thím, chẳng còn cách nào khác.
Thôi, cháu đi đây, có gì thím cứ hỏi Tiểu Ngu, em ấy biết hết đấy! - Tô Hòa vội vã đi.
Mẹ con Tô Ngu đưa mắt nhìn nhau, biết rõ Tô Hòa làm thế là để tạo điều kiện cho hai mẹ con nói chuyện, nên cũng không giữ, mà lặng lẽ đóng cửa xong,