t lâu không buông tay ra, vuốt
ve nó. Đã là đau triệt nội tâm như thế này, cùng lửa cháy chi kiếm hòa
hợp nhất thể, cô bé ấy đã thừa nhận ngàn năm lửa nóng?
Một giọt nước
mắt dọc theo khuôn mặt rơi xuống thân kiếm, tiêu tán không thấy nhưng
cũng thần kỳ làm cho trường kiếm đỏ đậm chậm rãi bình tĩnh, nóng rực dần dần rút đi, chỉ để lại ấm áp.
Túc Lăng kinh ngạc, Cố Vân thế nhưng
có thể cầm Xích Huyết. Bất cứ một thế hệ nữ chủ nhân nào cũng không thể
cầm lấy nó. Cố đi nắm Xích Huyết, quay đầu nhìn về phía hắn, nước mắt đã tiêu tán, ánh mắt dị thường kiên định, “Nhất định có thể tìm được biện
pháp phá giải!”
Ôm lấy bờ vai đơn bạc của nàng, nhẹ nhàng ôm nàng vào trong ngực hạo. Túc Lăng gật đầu trả lời: “Đúng, nhất định sẽ có biện
pháp.”
Nửa tháng phong bế thức huấn luyện cho hiệu quả rất tốt, Cố
Vân đối thí nghiệm hôm nay thực có tin tưởng. Sáng sớm, nàng mới đi ra Ỷ Thiên uyển, Túc Lăng đã đứng trước cửa, không đợi nàng nói đã bắt cổ
tay nàng, một bên đi ra ngoài một bên nói: “Đi theo ta.”
Cố Vân vội la lên: “Ta muốn đi —— “
Không đợi nàng nói xong, Túc Lăng có chút hưng phấn mà nói: “Có thứ cho nàng xem!”
Cố Vân hơi nhíu mày, cái gì làm cho đại tướng quân không bình tĩnh như
thế. Nghĩ nghĩ, Cố Vân không giãy, tùy ý để hắn nắm tay nàng đi hướng
thư phòng. Đi vào thư phòng, Túc Lăng buông tay nàng, đi đến chỗ bàn,
tìm kiếm cái gì đó.
Trên bàn bãi một cái hộp, đại khái cao một thước, đóng gói tinh mỹ. Cố Vân cười nói: “Là cái này sao? Ta mở?”
Túc Lăng ngẩng đầu nhìn thoáng qua, không phải thực để ý thuận miệng trả lời: “Ừ.'' Cố Vân cẩn thận mở ra, bên trong một đôi oa nhi bạch ngọc đứng thẳng,
một nam một nữ, điêu khắc rất sống động. Cố Vân thấp giọng khen, “Thật
đáng yêu!” Nhìn đến một đôi oa nhi, nàng đã đoán được là đưa cho ai,
“Đây là lễ vật ngươi tuyển cho Tịch Vũ đi, không thể tưởng được ngươi
cẩn thận như vậy.”
Túc Lăng đứng dậy, cầm một hộp gỗ trong tay, ngoài miệng khốc khốc trả lời: “Ta để Nhậm đi làm .”
Cố Vân sửng sốt, lập tức nở nụ cười, hắn thật đúng là không kể công. Tay
nhẹ nhàng vuốt ve mặt oa nhi, lạnh lạnh thực thoải mái. Thấy nàng đối lễ vật yêu thích không buông tay, Túc Lăng nhíu mày trả lời: “Lễ vật tốt
lắm!”
Thu tay lại, Cố Vân cười nói: “Ngụ ý tốt, hy vọng lần này Tịch
Vũ có thể sinh một đôi long phượng thai.” Tuy rằng nàng cũng không phải
đặc biệt thích tiểu hài tử, nhưng là ngẫu nhiên ôm đùa một chút nàng vẫn là rất thích ý.
Long phượng thai? Nhớ tới ngày ấy nàng nói chuyện
với Thanh Linh, Túc Lăng bừng tỉnh, “Nguyên lai đây là cái gọi là phụng
tử thành hôn!” Phụng tử thành hôn so với phụng chỉ thành hôn thật làm
cho người ta hâm mộ. Nhìn thoáng qua Cố Vân đang cúi đầu cất đôi oa nhi, đáy mắt Túc Lăng xẹt qua một chút ý cười cổ quái. Đáng tiếc, lực chú ý
đều ở lễ vật nên Cố Vân không thấy.”Ngày mai người tặng lễ nhất định rất nhiều, gọi người đưa qua trước đi.” Lễ vật tuy rằng tốt nhưng để cho
người khác thấy rồi đoán lung tung cũng không được.
“Ừ.”
Cố Vân nhìn thái dương, vội la lên: “Ta còn muốn đi giáo trường, ta đi trước.”
Lần này Túc Lăng không kéo nàng lại, một bên mở hộp gỗ trong tay, cười nói: “Gấp như vậy a? Ta còn muốn cho nàng xem đoản nỗ mới làm ra.”
Cố Vân dừng lại vội la lên: “Làm xong rồi? Cho ta xem.”
Cầm đoản nỗ đưa tới trước mặt nàng, mắt Cố Vân sáng ngời, “Thử qua chưa?”
“Chưa, vừa đưa lại đây.” Hắn liền đoán được nàng đối binh khí yêu thích hơn cả hắn.
Cố Vân hưng phấn cười nói: “Chúng ta đi ra ngoài thử.” Đoản nỗ lớn nhỏ
cùng hình thức, cùng suy nghĩ trong lòng nàng giống như đúc, không biết
tầm bắn còn có tốc độ phóng liên hoàn như thế nào.
“Được.”
Hai
người mới đi ra thư phòng, liền thấy Túc Nhậm vội vàng chạy tới chỗ bọn
họ. Ánh mắt Túc Nhậm lo lắng ở đảo qua Cố Vân hơi hơi dừng một chút, đi
đến trước mặt Túc Lăng, kéo hắn đến một bên, ghé vào lỗ tai hắn nói vài
câu, sắc mặt Túc Lăng lập tức thay đổi.
Túc Lăng quay đầu thấp giọng nói với Cố Vân:“Ta còn có việc, nàng đi quân doanh trước đi.”
Cố Vân cầm tay Túc Lăng cánh tay hỏi: “Phát sinh chuyện gì?”
Thanh âm trầm thấp của Túc Lăng bình tĩnh vang lên: “Không có việc gì!”
“Liên quan đến ta?” Cố Vân nhìn chằm chằm mặt Túc Lăng, không buông tha bất cứ biểu tình dù rất nhỏ của hắn.
Túc Lăng không tự giác hơi híp mắt lại, nhíu mày, xem ra thật sự có liên
quan tới nàng. Không đợi Túc Lăng nói có lệ, Cố Vân còn thật sự nói:
“Nói cho ta biết đã xảy ra chuyện gì, bằng không sau khi ngươi đi ta
cũng sẽ tự đi thăm dò .”
Hai người trừng nhau, ai cũng không chịu thỏa hiệp. Túc Nhậm thấp giọng thở dài: “Đại ca, nói cho nàng đi.”
Đối mặt Cố Vân cố chấp lại vô cùng kiên định, Túc Lăng cũng thực não. Nàng
nói thật, hắn chân trước bước ra tướng quân phủ, ngay sau đó nàng sẽ đi
theo! Rốt cục, Túc Lăng vẫn là nói thực tế: “Ngao Quý đã chết, người tụ
linh đảo ghi hận, đồng thời cũng càng thêm nóng lòng muốn khống chế Ngao Thiên, cho nên bọn họ luôn luôn muốn bắt nàng.”
“Sau đó?” Nhất định còn có chuyện gì đó càng không xong phát sinh, bằng không hắn sẽ không đến
