ồi xổm xuống ôm đầu: “Tớ cũng không biết gần đây mình làm sao nữa, tớ thật sự ghét bản thân mình lúc này, tớ hận không thể tự vả vào miệng mình miễn là có thể trở lại trạng thái như cũ, nếu cứ tiếp tục thế này tớ sẽ xong đời mất!”
Thẩm Trường Đông khoanh chân ngồi xuống đất, chậm rãi kéo cánh tay Đinh Dật, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đã ướt đẫm, hai mắt khép hờ, nước mắt giống như hạt trân châu tích tụ trượt xuống khỏi làn mi, một giọt, hai giọt, tí tách rơi vào lòng Thẩm Trường Đông, nặng nề vô hạn.
“Đây thật ra là lỗi của tớ, tớ không nên vì chuyện của mình, vì một chút khó chịu mà không để ý đến tâm trạng của cậu. Cũng may việc chưa có gì nghiêm trọng, bây giờ chúng ta có thể điều chỉnh theo nhiều chiều hướng, từ từ học cách kiểm soát bản thân, được không?”
Thực ra mấy ngày qua, Đinh Dật cũng lờ mờ cảm giác được đây không đơn thuần là cảm xúc bất ổn định, chẳng qua cô nhất định không chịu thừa nhận, cả đêm nhìn trần nhà trằn trọc không ngủ được, cô cũng không dám nói ra, sợ rằng bản thân sẽ bị coi thường, bị người ta thương hại đối với cô chính là sự sỉ nhục! Thế nhưng cẩn thận đến đâu chăng nữa thì vẫn bị bạn cùng phòng phát hiện, các cô ấy ngoài miệng không nói nhưng trong lòng vẫn lo lắng, nơi này hàng năm vẫn có những người tự sát bằng nhiều cách khác nhau, có chuyện gì là không thể xảy ra cơ chứ?
Nhìn vào đôi mắt xoa dịu lòng người của Thẩm Trường Đông, tất cả sự căng thẳng của Đinh Dật như được kéo chùng xuống, được rồi, được rồi, cuối cùng cũng có người giúp cô chia sẻ những điều này, cô sẽ không cô độc.
Căn hộ mà nhà họ Thẩm mua đã được trang bị đồ đạc khá đầy đủ, hóa ra trước đây chủ căn nhà đó chưa vào ở bao giờ, cho nên vẫn giống như nhà tân hôn, bỏ chút thời gian quét dọn là có thể vào ở.
Sống cùng Thẩm Trường Đông, Đinh Dật lại không hề lo ngại về việc cô nam quả nữ, dù sao cũng lớn lên cùng nhau, không phải mới lần đầu “ở chung”. Cô chỉ hơi phân vân: “Chỗ này cách trường cậu xa như thế, có làm ảnh hưởng đến việc đi học của cậu không?”
Thẩm Trường Đông hơi giễu cợt nhìn cô: “Bây giờ mới nhớ tới việc học của tớ, vừa rồi lúc đánh tớ sao không sợ tớ gãy tay không thi được?” Ánh mắt Đinh Dật buồn bã, cô cúi đầu tự trách bản thân, hai mắt dường như hơi ươn ướt, sau đó bỗng nhiên cô ngẩng đầu, kéo áo của cậu muốn kiểm tra vết thương.
Thẩm Trường Đông vội vàng đè tay cô lại, vừa tránh vừa kêu lên: “Làm gì vậy, đừng nhân lúc tớ bị thương mà có ý đồ sàm sỡ, tớ sẽ không chịu đâu nhé, cậu mà còn như vậy tớ cũng không dám chắc có thể ở đây cùng cậu đâu.”
Đinh Dật đành thôi, vừa buồn cười vừa tức giận lườm cậu: “Cậu học được cái kiểu huyên thuyên đấy từ bao giờ vậy?” Thẩm Trường Đông cười hì hì giúp cô thu dọn đồ đạc, trong lòng cảm thấy yên tâm hơn. Hình tượng của Đinh Dật có trăm ngàn loại, bướng bỉnh ngang ngược, vui vẻ hoạt bát, cũng có kiểu lỗ mãng ăn to nói lớn, thậm chí là hung ác bạo lực, nhưng tất cả đều hừng hực tràn trề sức sống, cậu không thể chấp nhận được khi tinh thần cô ủ rũ chán nản.
Lúc quay về ký túc xá lấy đồ dùng sinh hoạt cá nhân, Dương Lộ Lộ và Triệu Hiểu Đông đều đang ở đó, Đinh Dật tưởng rằng ít nhất hai người cũng vặn hỏi cô vài câu, không ngờ phản ứng của cả hai đều rất bình thản, Dương Lộ Lộ nói: “Ký túc xá nóng chết khiếp, quạt cũng không chạy, đồ vô lương tâm nhà cậu chạy đi ngồi điều hòa một mình, bỏ mặc bọn tớ ở đây à?”
Triệu Hiểu Đông cũng cười nói: “Đúng đấy, mấy chị khóa trên cũng ra ngoài thuê phòng ở rồi, tiện ôn tập cuối kỳ hơn, Đinh Dật, hôm nào nóng quá không chịu được bọn tớ sẽ đến tìm cậu.”
Đinh Dật cười đồng ý, chợt cảm giác lòng như được lấp đầy, cô vội vàng cầm đồ rồi chạy đi, rốt cuộc ông Trời đối xử với cô cũng không tệ, để một người tùy tiện xấu tính như cô cũng có nhiều bạn tốt thấu hiểu lòng nhau đến vậy.
Dưới ngọn đèn bàn màu da cam, Đinh Dật và Thẩm Trường Đông chụm đầu làm bài tập, Đinh Dật bỗng cảm giác thời gian như đảo ngược, nhớ về ngày xưa. Khi đó, cô và Thẩm Trường Đông ngày nào cũng cùng nhau đi học, cùng nhau về nhà, cậu sang nhà tớ ăn cơm, tớ sang nhà cậu làm bài tập, hai đứa trẻ vô tư, rất đơn thuần. Hồi ấy, nỗi lo lớn nhất là có thể làm xong bài tập thật nhanh hay không để còn xem phim hoạt hình đúng giờ.
Thời gian đúng là pháp sư thần kỳ nhất, nó có thể biến một cậu bé thanh tú yếu đuối trở thành một thiếu niên anh tuấn, từng trải vững vàng, biến một cô bé hồn nhiên thành một thiếu nữ xinh đẹp chất chứa nỗi lòng, để cho bọn họ xa cách rồi lại đoàn tụ, để bọn họ nhìn về hai hướng nhưng trái tim vẫn luôn hướng về nhau.
Có lẽ món cháo buổi tối thực sự có tác dụng tĩnh tâm, cũng có thể là dọn đồ quá mệt nên Đinh Dật không còn mất ngủ trắng đêm như mấy ngày trước, cô vừa nằm xuống liền chìm vào giấc ngủ.
Tờ mờ sáng, Đinh Dật đã tỉnh, nhìn đồng hồ vẫn chưa đến năm giờ, cô quyết định ngủ tiếp, nhưng lần này nằm mãi mà cơn buồn ngủ vẫn không đến, lúc cô ngồi dậy định xuống giường thì đầu bỗng choáng váng, mê man chẳng muốn động đậy.
Nhưng cứ tiếp tục thế này sẽ càng khó chịu, Đinh Dật cố gắng vật lộn để đứng dậy, cô ra phòng khách