ò đầu ra tiếp tục cười cô, Đinh Dật phát hiện người cô ở dưới chăn không một mảnh vải nên không dám làm quá, sờ tìm áo ngủ mặc vào xong, cô lại bắt đầu la ó: “Thẩm Trường Đông, con của anh bắt nạt em!”
Thẩm Trường Đông nhấc phắt con trai rồi ném lên giường: “Dám bắt nạt vợ của ba à!” Thẩm Tuyển giật mình kêu to xong lại cười khanh khách, bị mẹ túm được đùa nghịch cù, Thẩm Trường Đông lại nói với Đinh Dật: “Em cũng không được bắt nạt con của anh!” Sau đó nhảy lên giường, trận chiến sáng sớm bắt đầu.
Sau khi đến Hồng Kông sắp xếp ổn thỏa, Đinh Dật liên lạc với Lâm Lâm. Lâm Lâm học xong nghiên cứu sinh ngành tài chính, từ chối lời mời đến Bắc Kinh làm việc của một ngân hàng tư nhân nước ngoài, sau đó cô ấy lại được một ngân hàng danh tiếng của Anh tuyển vào làm, thử việc xong được đưa đi tập huấn tại trụ sở Trung Quốc của ngân hàng đó ở Hồng Kông, trước đó đã nói Đinh Dật mà đến Hồng Kông thì nhất định phải đến tìm cô ấy.
Đinh Dật đi theo thầy hướng dẫn, nói là tham dự hội thảo nghiên cứu nhưng thực chất chỉ là chân sai vặt mà thôi, không có quá nhiều thứ phải chuẩn bị, vì vậy cô có khá nhiều thời gian rảnh rỗi. Trước tiên là tìm cậu em họ để chuyển chỗ đồ mà mẹ gửi, sau đó cô đi tìm Lâm Lâm, Lâm Lâm bảo ký túc xá của cô ấy có chỗ, Đinh Dật quyết định bỏ khách sạn, đến ở cùng cô ấy để tiện ôn chuyện.
Không ngờ thằng nhóc Kỷ Thiên Hằng vừa nghe nói Lâm Lâm đang tập huấn ở Hồng Kông thì rất hưng phấn, bắt Đinh Dật phải dẫn đi theo, còn nói là ở đây cô đơn muốn chết, khó khăn lắm mới phát hiện ra là có người quen.
Tuy Đinh Dật trông cậu ta có vẻ xúc động nhưng thực sự không nhìn ra cô đơn chỗ nào, có điều nghĩ đến việc Lâm Lâm phải ở đây tập huấn hơn nửa năm, cậu ta và Lâm Lâm lại có tình nghĩa cô trò, hai người có thể quan tâm chăm sóc lẫn nhau thì cũng tốt, vì thế Đinh Dật quyết định dẫn cậu ta cùng đến chỗ hẹn.
Lâu ngày gặp lại đương nhiên sẽ có một màn thổn thức, Kỷ Thiên Hằng kêu to: “Chị Thỏ con, nhìn chị bây giờ xem, đúng là bà mẹ trẻ con kiêm phụ nữ luống tuổi đã có chồng, trong khi Lâm Lâm vẫn trẻ trung phơi phới, không thể so sánh được!”
Cách ăn mặc của Lâm Lâm thể hiện rõ phong thái của một người đẹp tri thức, cộng với dung mạo trời cho nên lại càng xuân sắc, còn Đinh Dật ăn mặc tùy tiện, đương nhiên không thể sánh bằng cô ấy. Hơn nữa cô chưa đến hai mươi lăm tuổi đã làm mẹ, trong lòng vốn cũng đã đau xót lắm rồi, bây giờ thằng nhóc Kỷ Thiên Hằng này lại vạch trần nỗi đau của cô, cậu ta nghĩ rằng đã lớn rồi thì Đinh Dật sẽ không dám đánh, nhưng cậu ta đã đoán lầm rồi, Đinh Dật giơ tay cốc đầu một cái thật mạnh: “Nhóc con chết tiệt, Lâm Lâm là để cho em gọi đấy à? Gọi cô Lâm hoặc là chị Lâm mau!”
Nếu không phải hiện giờ ba người đang ngồi trong một nhà hàng Tây trang nhã thì có lẽ không chỉ dừng lại ở đó, hiểu ra chị họ vẫn dũng mãnh như ngày xưa, Kỷ Thiên Hằng không dám nhiều lời nữa, ngoan ngoãn ngồi ăn cơm, nhưng vẫn không chịu mở miệng gọi Lâm Lâm là chị.
Lâm Lâm mỉm cười: “Đừng khách khí thế, cứ gọi tớ là Lâm đi, mấy người nước ngoài đều gọi như vậy, tên tiếng Anh của tớ cũng không cần dùng đến.”
Lúc này Kỷ Thiên Hằng mới vui vẻ gọi một tiếng: “Lin.” [1'>
[1'> Phiên âm của “Lâm”.
Lâm Lâm nói: “Vừa nãy Thiên Hằng nói vậy cũng không đúng, chị thấy Đinh Dật bây giờ còn quyến rũ hơn ngày xưa, rất nữ tính, ha ha, sinh con xong dáng người cũng không bị biến đổi, đúng là tuổi trẻ phục hồi nhanh. Chị có một đồng nghiệp hơn ba mươi tuổi mới sinh con, lúc quay lại làm việc dọa mọi người sợ hết hồn, nhìn già đi cả mười tuổi ấy.”
Lâm Lâm không phải là người thích nói xấu sau lưng người khác, cô ấy nói những lời này có lẽ là để Đinh Dật không để tâm đến lời Kỷ Thiên Hằng ban nãy, nhưng đối với bề ngoài của mình, Đinh Dật vẫn có niềm tin, huống hồ cô cũng không phải là người hời hợt chỉ quan tâm đến những vấn đề đó.
Vì vậy Đinh Dật chỉ cười, sau đó không nhắc đến nữa, quả nhiên Lâm Lâm cũng bắt đầu chuyển sang chủ đề khác.
Hai người phụ nữ chỉ mải ôn chuyện, Đinh Dật cười hỏi: “Cậu đến đây tập huấn chắc Ngô Vị sẽ nhớ nhung chết mất, anh ấy có đi cùng cậu không?” Trong một lần họp mặt đồng hương, Ngô Vị gặp lại Lâm Lâm một lần nữa, sau đó lập tức triển khai kế hoạch theo đuổi, cuối cùng một năm sau có thể biến Lâm Lâm thành bạn gái của mình, vì thế mà anh ta còn sắp xếp một bữa tiệc chiêu đãi Đinh Dật, xem như cảm ơn đã làm mai. Đinh Dật không cần tốn sức mà vẫn tác hợp được một đôi, cô cảm thấy vô cùng đắc ý, cũng rất quan tâm đến mối quan hệ của họ.
Lâm Lâm cười nói: “Làm sao thế được, ở đơn vị của anh ấy, chỉ ra ngoài thôi cũng phải báo cáo, đến Hồng Kông lại càng phức tạp, chờ anh ấy được phê duyệt thì có khi tớ đã tập huấn xong rồi.”
Toàn những chuyện về những người không quen biết, Kỷ Thiên Hằng ngồi nghe cảm thấy không thú vị, tâm tình bực bội, ăn xong cậu ta lập tức đề nghị: “Chúng ta đi bar chứ?” Đinh Dật liền phản đối: “Nhóc con mà đi bar cái gì, bọn chị muốn đi dạo phố, em theo sau xách đồ đi!”
Hồng Kông là thiên đường mua sắm, nhưng nghĩ đến việc ông xã nhà mình vất vả xây dự
