i anh thì như cơm bữa. Hiện tại cô rốt cuộc biết dáng người hoàn
hảo của anh đến từ đâu.
Trừ việc vận động ra, anh còn thích lắp ráp máy móc linh kiện, ban
đầu cô không biết cái thứ linh tinh toán loạn này là gì, khi anh đem vài thứ lắp lại thành sản phẩm, cô mới phát hiện ra, là súng! Cho nên nhờ
phúc của anh, cô mới có thể dễ dàng nhận ra đâu là súng lục, súng
trường, súng máy cùng máy nghe trộm này tuyệt đối không phải đồ bình
thường!
Ngoại trừ súng, anh còn sử dụng thành thục dao, vật lộn cũng rất lành nghề— người đó sau này cũng nói rõ với cô vì sao lúc người đó làm bậy
với cô, mặc kệ cô giãy giụa thế nào cũng không thoát khỏi bàn tay của
anh. *Muahahaha...*
Chương 7.3
Mơ hồ biết là anh đang ám chỉ về sau tuyệt đối sẽ không lừa gạt cô
bất cứ chuyện gì! Cũng là cầu xin sự tha thứ của cô, nhưng cô không muốn tha cho anh dễ dàng như vậy.
Thật ra cuộc sống như thế cũng không tồi, anh vẫn là đối tốt với cô
như trước, cô lúc nào tâm tình không tốt có thể mượn cớ tìm anh cãi nhau một trận cho bõ tức. Song cô có thể thấy, anh vẫn rất nhớ việc hai
người ở chung một nhà trước kia, nhưng hiện tại cô còn có chị em kết
nghĩa cùng công việc nữa, tuyệt không muốn rời khỏi nhà trọ tám tầng
này.
Cho nên duy trì tình trạng hiện nay đi, ít nhất nếu cô không mở miệng nói tha thứ cho anh, anh cũng sẽ không ép cô đi với mình.
Ngắm anh lần nữa, cô tung chăn bước xuống giường chuẩn bị đi làm.
Lúc trước chỉ một mình cô xoay sở mọi việc, vất vả nhịn đến lúc Tiểu
Cương xuất viện, Thiến tỷ lại trở về làm đầu bếp trong quán ăn, lại có
anh tỷ phú chồng trước của Thiến tỷ giúp đỡ, làm cho tiểu nhị là cô
tưởng có thể lười biếng được đôi chút, không ngờ trợ thủ tỷ phu có việc
đột xuất phải về Anh quốc, khiến cô muốn lười một ngày cũng không được,
thật là oán thán.
Bất quá oán thán thì oán thán, cô có thể để một mình Thiến tỷ bận rộn trông quán, mà không đi giúp đỡ gì? Cô làm gì ác tâm thế được, đừng nói đến Thiến tỷ lại có ân với cô, giống như chị em ruột thịt vậy.
Dọn dẹp mặt trước của cửa hàng xong, liền đi đến quán ăn nhỏ cách nhà trọ không xa báo danh.
Có lẽ là do đưa Tiêu Tư ra sân bay, Thiến tỷ đến quán muộn hơn mọi
khi, chị mở cửa quán, một tay dắt Tiểu Cương, một tay nhấc nguyên liệu
nấu ăn mới vừa mua đi vào trong.
"Thiến tỷ, chào buổi sáng". Vu Hàn mỉm cười.
"Vu Hàn, là em thật sao?". Mặc dù đã sớm ngờ tới, nhưng khi thấy cô, Khúc Thiến vẫn không khỏi kinh ngạc kêu lên.
"Sao em lại tới đây? Không phải em nói về thăm nhà mấy ngày sao? Tại sao lại đến quán?".
"Làm gì có cách khác? Tiêu ca trở về Anh quốc, sẽ không có ai giúp
chị được, em biết chị bận rộn một mình làm sao không giúp? Huống hồ về
nhà lúc nào cũng được, chỉ là trễ hơn mấy ngày thôi". Vu Hàn tiến lên,
đón túi đồ ăn nặng trịch trên tay chị.
Tiêu ca tên đầy đủ là Tiêu Tư Linsey (Haran đã đề cập tới Tiêu Tư
trong những chap trước), cũng không phải thật mang họ Tiêu, anh ấy là
con lai Trung – Anh, bề ngoài có tám phần tương tự người Hoa, còn nói
tiếng Trung rất giỏi, nên anh ấy cũng xem mình làm người bản xứ, còn
dùng chữ thứ nhất trong tên phát âm mà gọi. Thân phận của anh ấy bây giờ là chồng trước kiêm thêm ông xã hiện tại của Thiến tỷ.
"Cám ơn em, Vu Hàn". Khúc Thiến cảm kích nói.
"Ai, còn khách khí". Vu Hàn bất giác liếc chị một cái. "Tiêu ca lên máy bay rồi sao?".
"Máy bay lúc mười hai giờ, bây giờ hẳn là đã vào trong máy bay rồi".
"Lần này anh ấy đi bao lâu?".
Khúc Thiến lắc đầu, trên mặt toát ra vẻ cô đơn. "Anh ấy nói làm xong công việc, sẽ sớm gấp rút trở về".
"Thiến tỷ, sao chị không đi cùng Tiêu ca?". Cô không nhịn được, tò mò hỏi.
"Anh ấy đi làm việc, không phải đi nghỉ phép, chị đi cùng làm gì?
Huống chi Tiểu Cương mới phẫu thuật không lâu, không thể đi máy bay
đường dài được".
"Thật ra chị rất muốn đi cùng đúng không?". Cô nheo mắt.
Khúc Thiến ngẩn ra, lúc này mới phát hiện chị rất muốn đi cùng anh
đến Anh quốc, đáng tiếc là anh từ đầu hoàn toàn không có hỏi ý chị.
"Hảo cô đơn vẻ mặt nha, Thiến tỷ". Vu Hàn nháy mắt ra hiệu với chị,
không muốn thấy vẻ mặt như đưa đám đó, chế nhạo chị. "Tiêu ca trở về Anh quốc, chị nhất định cảm thấy rất cô đơn, rất tịch mịch đúng không? Gối
đầu một mình khó ngủ đó chị ơi!".
"Em nói bậy gì đó". Khúc Thiến không khỏi đỏ mặt.
"Hmm, chị cũng đỏ mặt cơ à, Thiến tỷ". Vu Hàn bỗng nhiên vỗ tay cười to.
"Đừng lộn xộn". Khúc Thiến xấu hổ cầu xin.
Thấy chị đã mắc cỡ đến muốn đào hố chui xuống đất, Vu Hàn đành phải thả cho chị một con ngựa*. (*tha cho một đường sống)
"Được rồi, chúng ta nói chuyện đàng hoàng. Chị có muốn quay lại lầu tám ở không? Chúng ta có thể cùng nhau làm bạn như trước".
"Cái này không thể được". Khúc Thiến do dự nói.
"Ơ? Sao lại không được?". Vu Hàn sửng sốt hỏi.
"Ông xã em không phải đang ở cùng trong lầu tám sao?". Khúc Thiến cẩn thận nhìn cô hỏi.
Vu Hàn hai gò má trong nháy mắt đỏ lên.
"Thiến tỷ, chị... chị làm sao...".
"Làm sao biết chứ gì?". Hiếm khi thấy bộ dáng cô há hốc mồm, cứng
lưỡi, xấu hổ, Khúc Thiến nở nụ cười. "Tiêu Tư thường làm v